Dong Bang Shin Ki Forum
Annyeong~

Chào mừng bạn đến với forum chúng tôi.Chúc bạn có 1 ngày vui vẻ và làm quen được nhiều bạn nhé^^!

Dong Bang Shin Ki Forum

동방신기 Rising Gods of the East
 
Trang ChínhPortalGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 [Longfic][NC-17] Tình yêu của đậu ngố ( YunJae.......)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Cassi s2 DBSK
Member
Member
avatar

Tổng số bài gửi : 183
DBSK's Won : 221
Join date : 23/07/2010

Bài gửiTiêu đề: [Longfic][NC-17] Tình yêu của đậu ngố ( YunJae.......)   Sun Sep 19, 2010 3:05 pm

Au : Trịnh Hạo Trung ( Còi Hâm )
Rating: NC-17
Pairing : YunJae, Yoosu, ChunJae……
Genre: SA, yaoi, fun..fun…fun…..
Disclaimer: Yunjae thuộc về chính họ, nội dung câu chuyện thuộc về tác giả…
Status : On-going

Note: Truyện này dựa theo bộ truyện “ CÔ DÂU NHỎ XINH”. Vì quá cuồng nhiệt với bộ truyện đó tớ xin cover lại. Lol.

Summary: Một Jung Yunho ngạo mạn, cầm đầu băng đảng trong trường, đẹp trai, lạnh lùng đụng phải một Kim Jaejoong ranh ma, cũng đánh nhau “pro” không kém. Một Jung Yunho không biết bày tỏ tình cảm thì có thể chinh phục một Kim Jaejoong nhí nhố hay không????

Warnings: – Fic có những yếu tố không lành mạnh, có những đoạn yaoi và những màn quan hệ thể xác theo kiểu BL(boys love), nếu quá hâm mộ, muốn giữ hình tượng idols thì đừng xem, mời click back.

Đã có cho phép của tác giả

Chap 1:

Kim gia

-Appa à!!! Appa nói gì ạ???? – Tiếng hét lảnh lót vang vọng trong tòa nhà cổ kính, cậu trai có đôi mắt to tròn, chiếc miệng nhỏ xinh, đang cố gắng dùng hết sức lực gào thét.

-Appa bảo con sẽ kết hôn á???? – Không giấu nổi vẻ mặt bất bình xen lẫn ngạc nhiên, thằng bé lại hét lên oai oái.

-Humm….con nghe mà không hiểu sao???? – Người đàn ông mang trên người vẻ uy nghiêm, lời nói rõ ràng, nhấn mạnh tỏa ra hào khí ớn lạnh, khiến người đối diện phải khép nép, run sợ.

-Appa… appa à….. – Nước mắt lưng tròng, cậu bé đang cố gắng níu kéo, cố gắng cầu xin, mong mình sẽ không bị đưa đi, rời xa nơi đã từng gắn bó với biết bao kỉ niệm…. của cậu với umma, và một ai đó.

-Ta không muốn phải nhắc lại thêm lần nữa. Mọi chuyện đã được quyết định. – Quay đầu để tránh nhìn vẻ mặt đáng thương của cậu trai út. Ông Kim lạnh lùng lên tiếng.

-Huhuhu…. Con không muốn. Con còn 8 người chị gái, sao không bắt các chị lấy đi. Con là CON TRAI đó, là CON TRAI đó appa à. — Cố gắng nhấn mạnh 2 từ “ con trai” để mong ông Kim có thể đổi ý. Ai đời bản thân là con trai mà bắt đi kết hôn với một thằng con trai. Cậu ấm ức, không chịu khuất phục, nếu có kết hôn, cậu cũng phải lấy con gái, rồi sinh con đẻ cái, chứ làm sao bắt cậu đi làm dâu người khác được.

-Người đó cỡ tuổi con làm sao bắt lấy chị con. Con đừng có bướng như vậy. Con nghĩ thử đi, đàn ông con trai ai mà chịu vợ lớn tuổi hơn mình. Đây là vấn đề danh dự gia đình, con đừng nhiều lời nữa.— Giọng nói cương quyết cùng ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt Jaejoong mà nói, khiến cậu thấy rợn người. Cậu mà cãi nữa thì có nước vào rừng tìm xác cậu thôi.

Nhớ lúc trước, cậu đi chơi với bạn mà chưa xin phép ông Kim. Ông bắt cậu trói lại, đem vào rừng, bỏ cậu một mình ở đó khiến cậu sợ đến nước thề rằng không bao giờ dám cãi lời ông. Khẽ rùng mình, lắc đầu xua tan cái quá khứ ám ảnh cậu, Jaejoong thở dài. Không lẽ cuộc đời ăn chơi của cậu đến đây là kết thúc ư????

……………………..

Jung gia

-Appa nói ngày mai cậu ta tới ư????? – Lại giọng hét lảnh lót vang vọng khắp biệt thự nhà họ Jung.

-Con đừng quên là phải ra đón thằng bé đấy!!!!— Giọng ông Jung vang đều đều, vẻ mặt ông tỏ vẻ trầm ngâm khó hiểu.

Yunho biết rõ tính cách của ba mình, dù có làm gì cũng không thay đổi được quyết định của ông. Đành nhắm mắt mà chấp nhận.

-Được rồi, nhưng cậu ta là ai vậy???

-Là người mà mẹ con muốn con lấy!!! – Giọng ông Jung chùn xuống, nỗi buồn vây kín tâm tư của ông.

Yunho nhìn vào đôi mắt sâu thẳm, một nỗi đau không thốt nên lời. Đóng khẽ cánh cửa, Yunho cũng không dám cãi lời, hậm hực bước ra ngoài.

…………..

Sân bay Seoul

Trời trong.

Mây xanh.

Nắng vàng ươm.

Cây xanh tươi.

Tiếng chim ríu rít.

Khung cảnh đẹp, đầy chất thơ cũng không làm cái đầu của Yunho hạ nhiệt bớt tẹo nào.

Quay qua, quay lại tìm kiếm cái gì đó. Jaejoong bặm môi, chu mỏ vì đợi lâu. Làn da trắng hồng không tì vết đỏ ửng lên khi đứng quá lâu dưới cái nắng của Seoul.

-Cậu là Kim Jaejoong ??? – Giọng nói bất giác phát lên từ phía sau

-Hả??? À vâng…… — Jaejoong giật mình quay ngoắc lại để tìm chủ nhân của giọng nói.

< Lại một tên công tử ăn chơi. > — Jae’s POV

Dáng người cực manly đứng dựa vào chiếc mô tô màu đen nhìn Jaejoong chăm chú, mái tóc lỉa chỉa màu nâu đỏ, gương mặt nhỏ nhưng nam tính, chiếc mũi cao thẳng, thẳng hơn cả mũi Jaejoong, cặp môi dày, cặp mắt xếch….Tất cả…tất cả….tạo nên một Jung Yunho đẹp trai, hào hoa, đang cướp đi linh hồn bé nhỏ tội nghiệp của mọi người xung quanh, nhưng với Kim Jaejoong thì không.

-Dù biết trước rồi, nhưng không ngờ cậu lại bình thường như vậy. – Giọng nói lạnh lùng vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của Jaejoong.

<Aish, không ngờ tên này khó “thu phục” hơn mình tưởng nhiều. Nhưng cũng không ngờ lại lỗ mãng như thế…. > — Jaejoong tức tối vì bị người khác xem thường, trợn mắt nhìn người đứng trước mặt vẫn dửng dưng nhìn cậu, cái suy nghĩ về con người trước mặt ngày càng mang nặng ý “coi thường”, cậu liếc xéo hắn.

-Nè !!! — Jaejoong đỡ lấy mảnh giấy từ tay Yunho – Đây là địa chỉ nhà tôi. Tôi có hẹn. Cậu tự về đi.

Jaejoong thêm một phen trợn mắt, nhìn Yunho như ăn tươi nuốt sống.

< Bình tĩnh, bình tĩnh, Jaejoong à.> — Jaejoong’s POV

Cố gắng lấy vẻ mặt dễ thương nhất mình có, Jaejoong lắp bắp.

-Nhưng… nhưng tôi đâu biết gì nơi này…..sao bỏ tôi một mình chứ….chồng chưa cưới à ????

-CÁI GÌ???? CẬU VỪA GỌI GÌ???? CHỒNG CHƯA CƯỚI Á???? – Yunho mặt đỏ lừ, nắm cổ áo Jaejoong hét lớn – ĐỪNG GỌI KIỂU ĐÓ NỮA!!!!

< Anh ta không phải sắp làm chồng mình sao???? Sao lại phản ứng thái quá như thế chứ > Jaejoong’s POV

-Biết…biết….rồi….—Jaejoong lắp bắp khi nhìn thấy gương mặt tối sầm nổi đầy gân xanh.

“ Brum brum”

Thả áo Jaejoong ra, Yunho leo lên mô tô, vọt mất dạng. Chỉ thương cho con heo đang đừng như trời tròng vì quá sock.

-Tên chết tiệt. Tên thối tha. Tên không biết điều. Tên hư hỏng, chẳng biết kiếp trước mình có ân oán gì với hắn ta nữa…..Haizz… — Tiếng ai đó đang than trời trách đất, đầy nỗi oán hận, hận không thể xé xác cái tên đó thành trăm mảnh. Không ngờ lần đầu gặp mặt “chồng tương lai” lại như thế.

Khẽ thở dài bước tiếp. Jaejoong ngẩn người, miệng rỉ vài giọt nước “ Wow ~~ khu nhà này đẹp thật. Đẹp thật, sang trọng thật ”

Thoát khỏi cơn mê, Jaejoong nhảy cẫng lên

-Hahahaha. Vậy là trúng con đại gia rồi….. – Jaejoong nhảy lưng tưng ngoài đường như vừa bắt được hủ vàng.

-Xem ra chồng chưa cưới của mình hơi hung dữ nhưng cũng thuộc dạng lắm tiền nhiều của. Hahahah. – Miệng Jaejoong lại chảy vài dòng chất lỏng. – Vậy thì cũng không tệ, mình sẽ cố chịu đựng….Hahahaha…..

…………

“Cạch”

-Ôi !!! Yunho, giờ con mới về à ???? Ngày như thế này thì con phải ở nhà tiếp khách chứ, sao lại đi như vậy hả con? – Ngưới phụ nữ hiền từ cất giọng nhẹ nhàng mắng yêu Yunho.

-Chồng chưa cưới. Anh về rồi à ???? – Jaejoong mắt long lanh, nhìn Yunho vừa bước vào cửa.

Yunho trợn tròn cặp mắt nhỏ xíu, nhìn Jaejoong như muốn ăn tươi nuốt sống, hắn đã bảo không được gọi hắn là “chồng chưa cưới” cơ mà. Sao tên đầu heo này lại lì lợm như thế chứ.

-Hahaha… Yunho, con ngồi đi. Hôm nay về sớm hơn bình thường, xem ra con cũng háo hức quá ha. Hahaha… – Giọng ông Jung vui vẻ phá tan cơn giận của Yunho.

-Đúng vậy, hô hô hô – Giọng người phụ nữ hiền từ cất lên.

-Hắc hắc hắc… — giọng Jaejoong cũng cất lên

-Ánh mắt hình viên đạn của Yunho nhìn Jaejoong chằm chằm như cảnh cáo cậu hãy yên phận của mình.

-Hô hô hô. Chúng ta phải hòa thuận với nhau….nhé CHỒNG CHƯA CƯỚI. – Jaejoong nhìn Yunho bằng ánh mắt còn-lâu-mới-áp-đảo-được-tinh-thần-của-tôi.

Quay người bước lên lầu, bỏ lại ba con người đang hí hửng cười nhưng Yunho lại đứng khựng lại khi nghe giọng ông Jung.

-Haha, có lẽ nó còn mắc cỡ đó mà.

-Vâng ạ. Cậu ấy vẫn đang còn DẬY THÌ nên tâm lý mới khó chịu vậy đó ạ!!!! – Jaejoong ranh ma cười hô hô khi nói chuyện với ông Jung.

Yunho xoay người lại, trừng mắt nhìn Jaejoong khi nghe câu nói của cậu. Đôi mắt biết nói như muốn nuốt chửng lấy cậu – kẻ đang quấy rối, phá tung cuộc sống của hắn lên.

-Từ ngày mai Jaejoong sẽ đi học cùng con. Nhớ chăm sóc con dâu ta cho tốt. Nghe chưa hả???? – Ông Jung bắt đầu thôi cười giỡn, vẻ mặt nghiêm khắc hiện hữu trên gương mặt ông.

< Cái gì > — Mặt Yunho tối sầm lại khi nghe phải học chung Jaejoong.

Trong khi đó….

-Ôi!!! Thật là tuyệt quá !! Cuộc sống học sinh Seoul chắc thú vị lắm.Hô hô hô — Jaejoong vui vẻ cười nói.

-Hô hô hô — Giọng ông Jung cất lên

-Hô hô hô – Giọng Jaejoong cất lên

-Hô hô hô — giọng người phụ nữ cất lên.

Yunho mặt tối sần cất bước lên lầu, lẩm bẩm < Sớm muộn gì tôi cũng sẽ làm cho cậu tự động rời khỏi đây >





_______________________________________________♫♥☼♥♫_______________________________________________





I will wait until the day you say that you don't need us anymore................................................
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://cassis2dbsk.wordpress.com
Cassi s2 DBSK
Member
Member
avatar

Tổng số bài gửi : 183
DBSK's Won : 221
Join date : 23/07/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [Longfic][NC-17] Tình yêu của đậu ngố ( YunJae.......)   Sun Sep 19, 2010 3:06 pm

Chap 2

Trường DongBang

-Xin chào các bạn, mình tên là Kim Jaejoong. Sau này mong các bạn giúp đỡ. – Jaejoong vui vẻ nở một nụ cười đúng chất “quê mùa dân dã” của mình ra chào mọi người.

Sau lời chào hỏi cực kì ấn tượng, mọi người giương mắt nhìn Jaejoong bằng những ánh mắt soi mói và nụ cười khinh khỉnh.

-Nhìn cách nó mặc đồ kìa…..

-Gì vậy nhỉ???? Nó đến đây để làm ruộng à???….Hahahah

-Kim Jaejoong ah….. tên cậu mang tên loài cây nào vậy?….Hahahah

-Thằng đó quê mùa thấy sợ luôn……

Jaejoong không thèm để ý đến những lời nói của mọi người, dò mắt tìm kiếm quanh lớp, mắt sáng rỡ lên khi thấy Yunho đang chằm chằm nhìn mình. Hất mặt lên không thèm nhìn hắn. Bước xuống ngồi vào chỗ thầy giáo chỉ định. Cậu ghét hắn. Đúng!!! Rất ghét. Từ cái ấn tượng gặp mặt thì cậu đã cảm thấy không ưa gì hắn rồi. Cậu chỉ vui vẻ với hắn khi có mặt ông Jung thôi….

…………

-Nè!!!! Học sinh chuyển trường….!! – Giọng nói đanh đá cắt đứt trạng thái mơ màng của cậu, định chợp mắt tí mà đã bị làm phiền, thật là, cậu khó chịu giương mắt lên nhìn về phía phát ra giọng nói đó.

-Ơ…cậu gọi tớ hả???? –Jaejoong nhìn người con gái đừng trước mặt mình. < Xinh đẹp thật > –Jaejoong thầm nghĩ.

-Đi theo tôi, có người muốn gặp cậu!!!!—Quay ngoắc người, cô gái bước đi, không thèm để ý đến phản ứng của cậu.

………..

Sân thượng của trường

-Tớ dẫn cậu ta đến rồi nè…. – Giọng nói dịu dàng một cách bất ngờ, Jaejoong không ngờ một con người lại có thể thay đổi xoành xoạch thái độ như ả.

Quay người lại nhìn vào Jaejoong, Yunho khẽ buông điếu thuốc, chưa kịp lên tiếng thì Jaejoong đã nói trước.

-Ôi!!!! Chồng chưa cưới, anh muốn gặp em à!!!!— Jaejoong trưng bộ mặt giả tạo cười cười nhìn Yunho. Có lẽ vì có mặt bạn bè của anh nên cậu phải cố gắng đóng vai “người vợ tốt”.

-Tôi đã bảo cậu đừng gọi tôi vậy nữa mà. – Yunho bực bộ nhìn Jaejoong, trong lòng đang thầm mắng chửi cái tên “đầu đất” Kim Jaejoong.

-A…..xin lỗi….— Jaejoong bịt miệng nhớ đến cách xưng hô của mình.

-Ôi!!! Ra là Yunho hyung đã có vợ chưa cưới….Hô hô hô….—Tên con trai cao ngoằng vừa nói vừa ngoạm phần KFC của mình như sợ ai giành lấy, nhìn Yunho với ánh mắt châm chọc.

-Chồng chưa cưới à…thật sao???? – Tên con trai khác, vẻ mặt lãng tử nở nụ cười sát gái đang ngạc nhiên mở to mắt nhìn Yunho.

-AI LÀ VỢ CHƯA CƯỚI CỦA TAO HẢ???? MẤY THẰNG NÀY!!!! – Yunho nhìn hai thằng bạn chí cốt của mình với ánh mắt hình viên đạn, một Kim Jaejoong đã phiền phức, nay lại có thêm hai thằng bạn hay đùa dai, hắn điên mất.

-Hô hô, sao nhạy cảm vậy hyung…. – ChangMin cười hố hố nhìn Yunho đang nổi giận, gân xanh nổi đầy trên trán.

-Nè nè !!!! Tôi chưa bao giờ có ý định cưới cậu. Nên hãy về nhà xin phép hủy hôn rồi cuốn gói về quê đi. – Yunho lạnh lùng nhìn thẳng vào mặt Jaejoong mà nói, hắn đang rất khó chịu vì cuộc hôn nhân sắp đặt này, khó chịu vì bản tính ương ngạnh và quê mùa của cậu. Hắn chỉ ước cậu biến khỏi mắt hắn thôi.

-Không được.—Jaejoong cũng đáp lại bằng giọng nói lạnh lùng.—Tôi đã lên đây mà tự nhiên bỏ về thì chắc chắn tôi sẽ chết không toàn thây với ba tôi. Trước khi lên đây tôi cũng đã quyết liệt từ chối rồi. Anh đừng tưởng có thể quyến rũ được tôi bằng cái mặt như con gấu ấy. – Cậu nhìn hắn khinh khỉnh, Kim Jaejoong là người có vay có trả, hắn châm chọc cậu thì cậu sẽ trả lại hắn gấp mười lần.

-Vậy….vậy thì lên đây chi??? – Yunho ấp úng, dù gì cũng là hot boy của trường DongBang mà nay lại bị một tên quê mùa mắng là mặt Gấu, mặt hắn đang đỏ dần lên, không biết vì xấu hổ hay là tức giận nữa.

-Tôi không biết bên nhà anh thế nào nhưng nếu tôi phá vỡ hôn ước….thì gia tộc mà tổ tiên tôi gầy dựng sẽ bị ảnh hưởng trầm trọng. Tôi không thể bôi nhọ gia tộc mình được. – Jaejoong vẫn nói bằng chết giọng quyết liệt không chấp nhận thua Yunho. Cậu là ai chứ. Là Kim Jaejoong mạnh mẽ cơ mà !!!

-Trời ơi!!!! Bây giờ là thế kỉ nào rồi mà còn mấy cái tục lệ lạc hậu này nữa…– Yunho ôm đầu, khó chịu vì những lời lẽ quá mạnh mẽ từ Jaejoong. Con người yếu đuối như thế mà khí chất mạnh mẽ chừng ấy ư???

-Anh còn gì để nói nữa không??? Nếu không, tôi xuống trước đây!!!!

Xoay người bỏ đi. Để lại Yunho ngẩn ngơ suy nghĩ về cái “nề nếp gia phong” của cậu cùng ánh mắt ngưỡng mộ của Yoochun và ChangMin lúc này đã ngừng ăn mà theo dõi cuộc nói chuyện.

-Yunho!!!! Nãy giờ hai người nói gì vậy??? Cái gì mà “hôn thê” chứ???? Ba mẹ hai người sắp đặt vậy sao???? Thằng nhóc đó……– Tiffany – cô bé dắt Jaejoong lên sân thượng im bặt khi nhìn ánh mắt giận dữ của Yunho.

-Wow~~~ Thằng nhóc đó thật đặc biệt. –Yoochun xuýt xoa khen ngợi sự mạnh mẽ của Jaejoong, dám đối đầu với Jung Yunho đại thiếu gia, còn nói với phong thái không hề sợ sệt như thế thì trên đời chỉ có một mình Kim Jaejoong mà thôi..

-Cậu thích à???? Thích thì nhường cậu đấy!!! – Yunho bực bội trả lời.

-Được không đó? – Yoochun nhếch mép cười làm ba người còn lại ngẩn người khi thấy một Yoochun đào hoa, sát gái mà lại để ý một thằng nhóc quá ư là bình thường, mà thằng nhóc đó lại là hôn thê của Yunho.

……………..

“Reng, reng…..”

Tiếng chuông tan học vang lên. Jaejoong bước đi trên con đường đầy nắng. Khẽ hát bài hát “ba con gấui” quen thuộc thì chợt sững người lại.

-Gì vậy??? – Jaejoong ngước đḧu nhìn cô ả đanh đá lúc trưa đã dắt cậu đến gặp Yunho. Bên cạnh ả là hai tên “sumo”, mặt mày bặm trợn nhìn cậu như muốn ăn tươi nuốt sống..

“Chát”

Ngớ người vì cái tát của Tiffany, Jaejoong chưa định thần được gì thì giọng ả lại vang lên lảnh lót.

-Biết khôn thì đừng có đeo bám Yunho nữa. Nếu mày biết điều, rút lui thì tao nể tình mà tha cho mày.

-Hì…. – Jaejoong phì cười vì cái cách trả thù quá trẻ con của ả. – Sao cô quan tâm đến CHỒNG CHƯA CƯỚI của tôi vậy ???? Cô nghĩ làm vậy thì Yunho để ý đến cô à???? Quá ấu trĩ….—Jaejoong nhếch mép cười, với cậu thì cô ả trước mặt chỉ là một con bé mới lớn thôi, muốn đấu với Kim Jaejoong này à, đợi kiếp sau đi.

-Thằng này láo, dạy cho nó một bài học. — Tiff tức giận hét lên, ra hiệu cho hai tên đàn em phía sau, ả không cần biết Kim Jaejoong là ai cả, chỉ cần dám tranh Yunho với ả thì chỉ có đường chết mà thôi.

Binh…bốp…bốp…

………………

Nhăn mặt vì thuốc sát trùng, cậu cũng là cao thủ chứ bộ. Nhưng bọn chúng quá đông, lại to con hơn cậu, bọn chúng ngồi dậy không nổi thì cơ thể cậu đau nhức cũng là chuyện bình thường.

-Con nhỏ ác độc, dám cho một đám hùa nhau đánh mình. – Jaejoong bực bội rủa thầm con ả khốn kiếp, nhìn mặt mày xinh đẹp nhưng đâu ngờ cũng chỉ là một con rắn độc

……………………….

Canteen trường DongBang

“Keng”

Jaejoong liếc mắt về phía tiếng động vang lên, khẽ thở dài.

-Lại là con ả đó.

“Chát”

Tiffany giơ tay tát vào mặt cậu trai, cơ thể nhỏ nhắn, yếu ớt té mạnh vào người Jaejoong. Chưa kịp ngồi dậy thì lại tiếp tục ăn phải một cú đạp từ ả. Đưa đôi giày bị nước canh vấy bẩn ra trước mặt cậu bé tội nghiệp, ả thét lên:

-Lau đi.

-…. – Cậu ta vẫn im lặng cúi đầu không dám nhìn vào ả, đôi mắt long lanh ngấn nước chực vỡ ra, cả canteen đầy người chả ai dám can thiệp, ả là ai kia chứ, là người luôn đi cùng Yunho, chạm vào ả coi như tới số với hắn.

-TAO BẢO MÀY LAU ĐI, MÀY BIẾT ĐÔI GIÀY NÀY TRỊ GIÁ BAO NHIÊU KHÔNG??? NẾU MÀY KHÔNG MUỐN BỒI THƯỜNG THÌ LAU ĐI. – Giọng ả thánh thót, làm cả canteen giật mình, nhìn chằm chằm vào cảnh tượng đang diễn ra, thầm thương cho số phận cậu bé tội nghiệp ấy

Cậu bé vẫn sợ hãi mà cúi gầm mặt, bàn tay run rẩy của cậu bé từ từ đưa ra, chuẩn bị chạm vào đôi giày của ả.

” Róc róc róc….”

Jaejoong cầm ly nước đổ thẳng vào chiếc giày bị bẩn của Tiffany, nhăn mặt cười.

-Đôi giày cao cấp vậy thì đổ nước cũng sẽ sạch mà.

-MÀY….MÀY DÁM LÀM THẾ HẢ??? — Tiffany nổi giận, sắc mặt u ám của ả làm mọi người lên tưởng đến con bò đang bị chọc tiết.

-Nè, cô nghĩ đây là nhà cô hả??? — Jaejoong nói xong xoay người sang cậu bé đang ngồi dưới đất, mặt trắng bệch vì sợ. – Đứng lên đi, sao nhóc lại quỳ dưới chân con điên đó. Quần áo cậu dơ hết rồi. Vào toilet rửa đi. – Cậu tuy không thích xen vào chuyện người khác, nhưng với Tiffany thì khác, ả dám sai người đánh cậu thì mọi thứ liên quan đến ả đều liên quan đến cậu. Và danh sách đen của cậu có thêm tên của ả, đứng ngay sau tên của hắn – Jung Yunho.

“Bốp”

Gò má Jaejoong bị đỏ lên vì cái tát của Tiffany. Mọi người tròn mắt kinh ngạc.

-Loại người hống hách như cô, phải dạy cho một bài học mới được. Đừng tưởng con gái thì muốn làm gì thì làm….— Mặt Jaejoong tối sầm, giận dữ nói, lao đến bên Tiffany, bẻ ngoặc tay ả ra sau.

-Đáng lẽ tôi sẽ trói cô lại và treo ở cột cờ trước sân trường. Nhưng đây chỉ cảnh cáo thôi. Còn dám ỷ mạnh hiếp yếu nữa thì coi chừng. Muốn mọi người xem mình như công chúa thì phải cư xử cho giống một công chúa đi đã. – Jaejoong gằn lên từng tiếng.

Đẩy mạnh ả ra, Jaejoong dắt cậu bé đi vào toilet bỏ lại đằng sau là Tiffany với gương mặt tức giận đỏ như quả cà chua.

< Mày sẽ chết với tao, Kim Jaejoong> –Tiffany’s POV





_______________________________________________♫♥☼♥♫_______________________________________________





I will wait until the day you say that you don't need us anymore................................................
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://cassis2dbsk.wordpress.com
Cassi s2 DBSK
Member
Member
avatar

Tổng số bài gửi : 183
DBSK's Won : 221
Join date : 23/07/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [Longfic][NC-17] Tình yêu của đậu ngố ( YunJae.......)   Sun Sep 19, 2010 3:10 pm

Chap 3

Sân thượng trường DongBang

-Khi nào cậu sẽ bắt đầu???? – Yunho thong thả nhả từng đợt khói vào không khí, đôi mắt đang nhắm hờ, hỏi Yoochun.

-Cậu quan tâm??? – Yoochun trả lời với vẻ mặt bất cần đời và cái nhếch mép cố hữu.

-Tớ không có tâm trạng đùa giỡn đâu và cũng không có lý do gì khiến tớ quan tâm cả…—Yunho nhăn mặt trả lời Yoochun, thằng bạn chí cốt, lúc nào cũng đùa giỡn được.

-Vốn dĩ Jaejoong là người của cậu nhưng cậu lại nhường cho tớ. Vậy thì cứ từ từ thưởng thức tài nghệ của tớ đi, chuyện vui chưa bắt đầu mà, haha… – Yoochun tự tin với khả năng của mình, anh đã để ý Jaejoong ngay từ đầu nhưng do cậu là vợ chưa cưới của Yunho nên anh không hành động. Giờ thì thoải mái rồi. Mỉm cười vì suy nghĩ của mình. – Ok !!! Giao dịch hoàn thành nhé.

…………….Flash Back…………………

Bar Mirotic

-Hyung tính sao với thằng nhóc đó? – ChangMin vừa ăn vừa hỏi Yunho, cậu ấn tượng với Jaejoong từ lần đầu tiên gặp, khó có ai sống nổi khi đối đầu với Jung Yunho thiếu gia.

-Cái thằng nhóc đó…. không biết dùng chiêu gì lấy lòng bố tớ rồi bám riết lấy tớ…. – Yunho trả lời một cách bực bội khi đang tưởng tượng đến bộ mặt giả vờ ngây thơ của Jaejoong.

-Lâu lắm rồi mới có chuyện thú vị thế này mà!!! – Yoochun vừa nhăm nhi ly rượu, màu rượu đỏ sóng sánh thật đẹp.

-Cậu vẫn giữ cái sở thích tầm thường đó hả??? – Yunho ngạc nhiên nhìn Yoochun.

-Nói thế là sao??? Jaejoong vừa mạnh mẽ lại rất dễ thương. – Tưởng tượng hình ảnh Jaejoong dám đối đầu với Tiffany, Yoochun lại mỉm cười, lâu rồi anh chưa thấy chuyện gì thú vị như chuyện này.

-Hyung à, Jaejoong hyung là vợ chưa cưới của Yunho hyung mà…— Changmin tức tối vì trò đùa quá trớn của Yoochun nhưng thực ra….không ai biết, kể cả Changmin, Yunho và cả Jaejoong là anh không hề đùa.

Anh thích Jaejoong.

-Sao hả???? Nếu cậu muốn tớ chinh phục Jaejoong để giải thoát cho cậu, nếu vậy thì cậu ấy sẽ tự nguyện say goodbye cậu thôi, phải không???? – Yoochun như đi guốc trong bụng Yunho, anh luôn biết hắn muốn gì.

-Nếu cậu thích thì cứ làm đi…..—Yunho xoa thái dương, trả lời nghiêm túc, anh thực sự cảm thấy Jaejoong cực kì phiền phức, anh chưa hề nghĩ và chưa bao giờ nghĩ sẽ lấy một đứa con trai làm vợ cả.

………………End Flash………………

Jung gia

-Yunho, lên phòng gọi Jaejoong xuống, ta có chuyện muốn nói với hai con.—Giọng ông Jung lạnh lùng vang lên, không còn là người đàn ông vui vẻ khi trò chuyện với Jaejoong nữa.

< Sao mỗi lần nói chuyện với mình thì mặt mũi hầm hầm, còn có Jaejoong thì cười đùa như con nít, làm như tên đó là con ruột còn mình là con ở không bằng.> — Yunho’s POV

Jaejoong uể oải theo Yunho xuống dưới phòng khách. Ngồi phịch xuống ghế, hướng ánh nhìn về phía người đàn ông đang tỏ ra một cách nghiêm túc kia.

-Appa Jaejoong sẽ lên đây thăm Jaejoong….

-SAO Ạ??? – Cả hai đồng thanh thét lên, cắt đứt câu nói của ông Jung.

-Gì mà ngạc nhiên vậy???? Appa Jaejoong lo cho con trai út nên muốn lên đây thăm là điều đương nhiên. – ông Jung nhíu mày khi thấy thái độ thái quá của cả hai khi nghe tin appa của Jaejoong đến thăm.

-Dạ….dạ…con rất vui ạ !!!! – Jaejoong miệng thì cười còn ánh mắt hiện lên một nỗi lo lắng.

< Trời ơi, khổ ghê…..đúng là tin sét đánh mà..> –Jaejoong’s POV

-Được rồi, hai con lên phòng nghỉ đi, appa phải gọi điện thoại cho ông thông gia mới được.— Quay người bước đi để Jaejoong và Yunho ngồi thơ thẫn như hai cái xác khô.

…………….

Vườn sau biệt thự Jung gia

Jaejoong’s POV

Khổ ghê!!!! Ba lên đây nhất định là hối thúc hôn sự này rồi….

Còn chưa biết Yunho tính tình thế nào đã vội cuốn đồ lên đầy rồi, bây giờ đã biết con người hắn như thế nào lại không có cách nào để thoát khỏi chuyện này. Haiz…. mình thiệt là hấp tấp quá đi thôi !!!!

End Jaejoong’s POV

“Tõm”

Tiếng đá rơi xuống chiếc hồ trước mặt cắt đứt luồn suy nghĩ của Jaejoong.

-Cậu lo mà giải quyết chuyện này đi.— Giọng Yunho lạnh lùng vang lên.

-Cái gì???? – Jaejoong mở to mắt nhìn con người trước mặt, chính hắn là người không chịu hợp tác với cậu trong chuyện hôn sự này, bây giờ lại bảo cậu một mình giải quyết hết tất cả.

-Tôi nói cậu đó. Cậu phải ngăn cản buổi xem mắt này. – Yunho lớn tiếng quát Jaejoong, trong lòng đang thầm mắng cái con người “ngu đần” đang ngồi trước mặt mình.

-Anh có quyền gì mà lớn tiếng với tôi vậy hả? Bực bội. Bộ anh tưởng tôi muốn kết hôn với con gấu dữ tợn như anh sao?—Jaejoong bực bội, nói năng cộc lốc khi thấy thái độ của Yunho đối với mình.

-CÁI GÌ??? – Yunho hét lên.

-Anh điếc hả??? Tôi nói là tôi không bao giờ muốn appa tôi lên đây. Nhưng bây giờ thì tôi phải làm sao chứ, appa tôi nhất quyết đòi lên thì làm sao tôi ngăn cản được ??? – Jaejoong bực bội vì không biết sẽ hành xử thế nào khi appa cậu lên nay lại còn gặp Yunho làm toáng lên. Thiệt là bực mình quá sức. Cậu tức giận mắng tên ngố một trận rồi thở hồng hộc.

-Cậu là con ông ấy mà, hãy năn nỉ thuyết phục appa cậu đi chứ!!! Sao lại nói một câu vô trách nhiệm như vậy hả??? —Yunho cũng bực bội vì lần đầu tiên có người dám lớn tiếng với mình như vậy, đừng tưởng là appa hắn thương yêu rồi thì muốn làm gì thì làm.

-Không biết. Tôi chịu thua. Anh muốn thì tự nghĩ cách đi. – Đừng dậy, phủi phủi quần, cậu xoay người bước đi.

“Soạt”

“Ùm”

Hai tiếng động lớn vang lên cũng chính là lúc hai con người đang hiên ngang đấu võ mồm với nhau nay lại cùng nhau “âu yếm” dưới hồ.

-Yah, lớn rồi mà sao đi đứng chẳng cẩn thận gì hết vậy??? Có chết thì cũng chịu một mình đi chứ, lại còn kéo theo tôi nữa…. Chết tiệt, aizz… — Hắn khó chịu khi bị kéo theo, cậu có trượt chân té ngã thì cũng tự chịu đi, dám kéo theo hắn, lại nằm trên người hắn không chịu đứng dậy, muốn gì đây chứ. Hừ.

-Ai kêu đứng trước mặt tôi làm gì, tự nhiên nổi khùng lên.— Jaejoong chu mỏ cãi lại — mà sao tôi bị té anh không thèm quan tâm tới là sao, anh làm CHỒNG CHƯA CƯỚI của tôi như vậy đó hả??? – Jaejoong hét toáng lên khi cứ bị Yunho la lối như vậy, sức chịu đựng của cậu cũng có giới hạn chứ, với người khác thì cậu không biết, anh muốn làm thiếu gia hay đại công tử thì cậu cũng mặc kệ nhưng với cậu anh cũng chỉ là một tên nam sinh nhiều của, cậy quyền thế mà thôi.

-Tôi nói tôi muốn trở thành CHỒNG CHƯA CƯỚI cậu hồi nào ??? Cậu mà biến mất khỏi cuộc đời tôi thì tôi mang ơn cậu nhiều lắm đó. Tôi phải làm sao thì cậu mới chịu biến đi đây hả??? – Yunho cứ thế mà chửi thẳng vào mặt Jaejoong, những buồn bực cứ thế mà tuôn ra rồi mới kịp suy nghĩ những gì vừa nói. Tự nhiên người ta mới 17 tuổi, chưa có cả nụ hôn đầu đời lại đi bắt người ta lấy vợ, có điên lên không chứ.

“Chát”

Vết đỏ in hằn lên mặt Yunho. Jaejoong uất ức, nước mắt ứa ra khi bị Yunho nói như thể mình là thứ gì đó phiền phức lắm, cậu cũng đâu muốn phải lấy anh chứ. Sao lại nói cậu như vậy. Đồ đáng ghét.

-Đáng lẽ ngay từ đầu anh phải từ chối chứ. Ngay từ đầu…..— Câu nói bị cắt ngang vì nước mắt, những tiếng nấc nhẹ cứ vang lên, nước mắt chảy càng nhiều hơn.

Chụp lấy tay Jaejoong kéo sát lại gần mình, Yunho thực sự khó chịu khi thấy cậu khóc. Hắn ghét cậu. Đúng!!!! Thế sao hắn lại không muốn gương mặt kia thấm đẫm nước mắt cơ chứ. Sao lại thế????

-Nếu cậu muốn trở thành vợ tôi như vậy thì ráng hầu hạ, chiều chuộng tôi đi. Lúc đó tôi sẽ suy nghĩ lại mà kết hôn với cậu. – Lại một câu nói tuôn ra trước khi suy nghĩ. Đứng trước Jaejoong hắn không còn là bản thân mình nữa rồi. Những lời nói cứ vô thức mà thốt ra. Điên rồi. Đúng, hắn điên rồi. Có điên hắn mới đang hôn cậu. Hôn cậu???? Đúng!!!! Hắn không muốn tiếng nấc phát ra nữa, thật là ồn ào khó chịu, hắn không muốn cậu khóc, hắn phải chặn nó lại. Chỉ đơn giản là như thế, phải không Jung Yunho???

Jaejoong vùng vẫy ra khỏi vòng tay Yunho, cậu mím chặt môi không cho lưỡi Yunho tràn vào.

“Phập”—Dòng máu đỏ tươi chảy từ môi dưới của Jaejoong, như thiếu kiên nhẫn chờ đợi Jaejoong hé miệng, Yunho cắn vào môi cậu….

-Aaa….

Tiếng hét chưa kịp hét lên trọn vẹn thì lưỡi của Yunho đã len vào trong, lôi kéo chiếc lưỡi nhỏ nhắn vô cùng ẩm ướt ấy.

Yunho’s POV

Ngọt quá!!!!

Môi cậu ấy ngọt quá!!!

Mình chỉ muốn cậu ấy hết khóc thôi mà nhưng sao lại không thể dứt ra được thế này, aizz!

Mình muốn nữa….. nhiều hơn nữa…..

End Yunho’s POV

Jaejoong’s POV

Uhm….Sao tự nhiên anh ta lại hôn mình….

Uhm…. Khó thở…..chắc mình chết mất…

Aaaaaaaaaa……Tên biến thái kia có buông ta ra không…….

Đồ biến thái………đừng trách ta.

End Jaejoong’s POV

“Hự”

-Áaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa – Tiếng Yunho lảnh lót vang lên, hai tay ôm phần hạ thân của mình vừa bị Jaejoong lên gối không thương tiếc.

-Cậu…cậu…..—Yunho lắp bắp vì cái đau đang xâm chiếm phần quan trọng trong cơ thể của mình.

-Đồ hạ lưu, tôi biết anh chẳng ra gì, không ngờ anh lại đê tiện đến mức này. – Quẹt ngang môi mình như muốn xóa bỏ nụ hôn vừa rồi, nước mắt cậu lại tiếp tục rơi.

-Giờ mới biết à???? Bậy giờ vẫn chưa muộn đâu. Nếu đây không phải là điều cậu mong đợi thì hãy quay về nhà cậu đi. – Giọng trầm vang lên, ánh mắt lạnh băng áp đảo tinh thần Jaejoong, nhưng cậu là ai cứ. Cậu là Kim Jaejoong cơ mà….. Cậu là Kim Jaejoong.

-Dù đây không phải là điều tôi muốn nhưng tôi sẽ không về nhà đâu. Dù có phải lấy người chồng khủng bố, biến thái như anh thì tôi cũng không thể bỏ về nhà được– Jaejoong quay người bỏ chạy sau khi thét lên một tràn với Yunho. Cậu không thể chịu đựng được hắn nữa. Hắn quá đáng lắm. Cậu nhất định không thèm nhìn mặt hắn nữa. Kể từ bây giờ, cậu xin khẳng định lại một lần nữa : ” Kim Jaejoong ghét Jung Yunho nhất trên đời”.





_______________________________________________♫♥☼♥♫_______________________________________________





I will wait until the day you say that you don't need us anymore................................................
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://cassis2dbsk.wordpress.com
Cassi s2 DBSK
Member
Member
avatar

Tổng số bài gửi : 183
DBSK's Won : 221
Join date : 23/07/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [Longfic][NC-17] Tình yêu của đậu ngố ( YunJae.......)   Sun Sep 19, 2010 3:11 pm

Chap 4

Ngâm mình trong bồn tắm rộng rãi, dùng tay nghịch những cánh hồng được thả vào bồn, tâm hồn nhẹ nhõm thật, nhưng sao nước mắt lại cứ muốn trào ra thế này, nghĩ tới lúc đó đầu cậu lại muốn nổ tung.

< Tên Jung Yunho xấu xa đáng ghét, anh là ai cơ chứ? Dám cướp đi nụ hôn đầu đời của tôi ư? Xấu xa, đáng ghét, hứ, tôi hận anh, đồ con gấu đáng ghét.> -Jaejoong’s POV

…………………

-Yunho à!!!! Anh nghe em nói đi!!!!—Tiffany đang cố gắng bước nhanh hơn để theo kịp Yunho, chân đã dài rồi mà còn đi nhanh thế thì sao có thể theo kịp cơ chứ.

-Gì nữa đây??? Tôi thật sự mệt mỏi rồi. Cô đừng có mãi đi theo tôi như thế được không?- Đúng là đồ con gái phiền phức.

-Em biết….nhưng Yunho ah…– Giọng ả bắt đầu chùn xuống, đôi mắt to mở ra trông thật đáng yêu như muốn được làm nũng.

-Cô muốn nói gì đây hả????— Anh nhíu mày lại, kinh tởm, bây giờ anh chỉ muốn kết thúc chuyện này càng nhanh càng tốt.

-Sao anh lại lạnh lùng như vậy chứ?…Trước đây anh đâu có đối xử với em như vậy!!! – Nước mắt Tiffany bắt đầu rơi. Giọng ả nghẹn lại, tuy chưa bao giờ dịu dàng với ả, nhưng lúc nào anh cũng quan tâm, chăm sóc ả …… như một người bạn, nhưng với ả như thế chưa đủ, ả muốn hơn thế nữa.

-Hết rồi phải không??? – Yunho bắt đầu mất kiên nhẫn, anh không dư hơi nói những chuyện tẻ nhạt này, ở nhà đã điên đầu với một Kim Jaejoong láu cá, đến lớp còn phải nghe những lời nói nheo nhéo bên tay, thực sự khó chịu lắm.

-Nếu em làm gì sai thì em sẽ sửa mà. Anh hãy cho em biết đi.— Nước mắt Tiffany rơi nhiều hơn nhưng…..con người lạnh lùng trước mặt ả lại là Jung Yunho lạnh lùng, tàn nhẫn, chưa bao giờ thể hiện tình cảm đối với một người nào và cũng chưa bao giờ thấy một đứa con gái nào bên cạnh anh. Sao lại động lòng vì vài giọt nước mắt của ả chứ. Thật đáng tiếc.

-Tôi không cần cô sửa chữa gì cả, đừng cố gắng rồi cũng phí sức, càng đeo bám tôi càng cảm thấy phiền phức.—Yunho lạnh lùng bước đi, để lại dáng đứng mảnh mai đang run khẽ lên vì nấc, ả đang chết sững vì những lời lẽ quá khắc nghiệt từ Yunho.

Sáng sớm vừa cãi nhau với Jaejoong đã bực mình lắm rồi, giờ lại thêm con nước mắt cá sấu quấy rầy. Yunho cứ thản nhiên trút giận lên người ả. Nhìn lại, thì Tiffany cũng thật đáng thương.

< Yunho à!!! Anh cứ từ chối tôi đi, đừng trách tôi thủ đoạn. Tôi thế này tất cả đều tại anh đấy!!!! Jung Yunho!!! Nếu tôi không thể ở bên cạnh anh thì không có đứa nào được phép ở bên anh cả…. Tôi thề sẽ làm tất cả để anh trở về bên tôi. Anh mãi mãi thuộc về tôi.> — Ánh mắt của Tiffany bỗng trở nên giảo hoạn. Nhếch mép cười. Đúng!!! Tại anh mà ả lại trở thành như vậy !!!!

……………………………

“Ting tong. Ting tong….”

Mở cánh cổng lớn, Jaejoong ngạc nhiên khi thấy Yoochun đứng đó, không lẽ Yunho đi chơi mà không rủ Yoochun, không nén nổi tò mò, Jaejoong mở lời.

-Cậu đến gặp Yunho???

-Uhm…tớ ghé thăm cậu ta một chút.—Yoochun trả lời nhưng ánh mắt vẫn chằn chằm nhìn vào cậu, hơi khó chịu vì ánh nhìn ấy, Jaejoong nhíu mày trả lời

-Giờ cậu ấy không có ở nhà, lúc khác cậu lại đến. — Jaejoong không thích con người này, mặc dù anh rất tốt, luôn dịu dàng với cậu, nhưng cậu luôn cảm thấy anh là một con người khó thể hiểu và dường như cậu không thể nắm bắt được.

-Oh vậy à?… Um, giờ cũng không có gì làm…..hay cậu ra ngoài hít không khí trong lành với tớ nhé. – Nở nụ cười sát thủ, Yoochun đang cố gắng chinh phục cậu…. Cậu….món đồ chơi thú vị của anh….

-Đi đâu??? Không phải cậu đến để gặp Yunho sao?…– Jaejoong muốn từ chối nhưng cậu không biết nên làm gì và nên nói gì.

-Ôi !!! Thằng đó thì lúc nào gặp chả được. Từ lúc lên Seoul cậu chưa tham quan Seoul đúng không???? Có rất nhiều nơi thú vị. Chúng ta đi bây giờ luôn nhé!!! – Yoochun kéo tay Jaejoong dẫn ra ngoài.

-Yoochun à…..— Jaejoong không muốn đi…..

-Ngày hôm nay cậu dành riêng cho tớ nhé!!!! – Mỉm một nụ cười nhẹ, trong đáy mắt anh như muốn nói sẽ thất vọng lắm nếu như cậu từ chối. Người nhà quê như cậu thì rất sợ làm buồn lòng người khác. Vả lại cậu đúng là chưa thăm thú Seoul nên cũng muốn đi cho biết. Trước mặt Yoochun thì cậu chẳng tìm được lý do nào để từ chối cả…..

…………..

-Wow…. Thật là sảng khoái quá đi.– Jaejoong dang rộng hai tay của mình đừng trên chiếc cầu lớn mà đón gió.

-Đi….Hôm nay cậu chỉ cần đi theo tớ thôi!!! – Yoochun lại nắm tay Jaejoong kéo đi, anh muốn nhiều thời gian bên cậu hơn, nó sẽ rất có ích trong việc chinh phục cậu..

Jaejoong’s POV

Hôm nay đúng là nhờ cậu ấy mà mình mới được thoải mái như vậy.

Cậu ấy dắt mình đi đủ thứ nơi.

Được lên du thuyền ngắm cảnh biển, được chạy xe đạp dạo quanh Seoul, được xem phim rất hay nữa.

Cám ơn cậu đã tốt với tớ.

End Jaejoong’s POV

Yoochun’s POV

Wow ~~~ Cậu ấy cười đẹp quá…

Mình đã bị mê hoặc, đúng không nhỉ??? Haha

Nhìn cậu ấy cười vui như vậy, có lẽ mình đã chiếm được tình cảm của cậu ấy rồi.

Nhất định cậu ấy đã xiêu lòng mình rồi.

Tốt quá!

End POV

-Yoochun, cảm ơn cậu, nhờ cậu mà hôm nay tớ rất vui.—Jeajoong chân thành nhìn Yoochun với đôi mắt biết ơn.

-May quá!!!! Mục đích dắt cậu đi chơi đã hoàn thành rồi— Yoochun vui vẻ ăn tiếp cây kem của mình.

-Ơ…mục đích… ???

-Ah…vì tớ thấy hình như cậu có chuyện gì đó không vui nên muốn giúp cậu giải tỏa đó mà !!! Ah…. Đừng hiểu lầm nha….. Tớ chỉ muốn nhìn thấy mọi người vui vẻ thôi…..

< Cái gì chứ…..sao cậu ấy tốt với mình vậy……lạ thật > –Jaejoong’s POV

……………………

Trợn tròn mắt khi thấy Jaejoong đang cười vui vẻ bên cạnh Yoochun, Yunho nóng máu, mặt đỏ rần rần, nghiến răng ken két.

Yunho’s POV

Cái thằng nhóc này vừa mới hôn mình đây mà giờ lại vui vẻ tung tăng bên cạnh tên khác rồi…..

Nhìn hai người đó vui vẻ thật….

Park Yoochun!!! Cứ trổ hết tài năng của cậu đi……

Con heo hâm ngốc nghếch… cứ chờ đó… bực mình…

End POV

Cảm giác khó chịu bực dọc cứ len lỏi vào tâm trí anh. Cười tươi ư? Sao đối với anh lại cau có vậy chứ? Nhưng… nụ cười đó thật sự rất đẹp… Chỉ tiếc rằng, nó không dành cho anh.

Tức giận…. chỉ một chút

Bực bội…… một chút

Khó chịu……có một chút

Muốn đấm vào mặt Jaejoong…….có một chút…..ah không….. muốn đấm vào mặt Yoochun cơ……

Dám dụ dỗ vợ của người khác…. Nhưng……..chẳng phải anh đã bảo Yoochun “cua” Jaejoong để mình rảnh nợ hay sao???? Sao giờ lại bực mình ra mặt như thế????

Có một tên ngốc !!!! Môt con gấu ngốc……không biết mình đã rơi vào lưới tình từ khi nào…

…………

Chạm mặt Yunho trước cửa lớp. Jaejoong làm ngơ, xem Yunho như người vô hình, bước ngang qua anh, không thèm nhìn lấy một cái…..

Tại sân sau trường DongBang, Jaejoong đang ngồi dưới tán cây, ánh mắt nhìn về nơi nào đó thật xa xăm, nhớ lại mọi chuyện, như đoạn phim quay chậm về mọi việc, về việc hứa hôn, về nụ hôn đầu của cậu đã bị tên ngố đó cướp mất, nghĩ về cuộc hôn nhân của cậu… cậu sẽ hạnh phúc bên người chồng như thế chứ????

“Chát, chát”

Tiếng động ồn áo cắt đứt suy nghĩ của cậu, ngó xung quanh tìm kiếm xem tiếng động gì, cậu bắt gặp một đám nam sinh đang vây quanh cậu nam sinh yếu ớt…..

-LỤC TÚI NÓ CHO TAO. – Thằng đại ca mặt rổ, bụng bự đứng chống nạnh miệng nhai kẹo chóp chép ra lệnh cho bọn đàn em…..

-TỤI MÀY LÀM CÁI TRÒ GÌ VẬY???? ĐỨA NÀO TO GAN ĐỤNG ĐẾN BẠN TAO???— Jaejoong đứng chống nạnh, vẻ mặt khó chịu vì thấy cảnh gai mắt. Vả lại cậu đang bực mình, không ngờ lại có kẻ cho cậu xả stress, đúng lúc thật.

“Binh, bốp, bốp”

Sao một trận hỗn chiến, một lũ to béo đang nằm sát rạt dưới đất, Jaejoong ngạo nghễ phủi phủi tay.

-TAO CẢNH CÁO MỘT LẦN NỮA, CÒN DÁM ĐỤNG ĐẾN BẠN CỦA TAO THÌ TAO SẼ KHÔNG ĐỂ YÊN CHO TỤI BÂY ĐÂU ĐẤY!!! BIẾN!!!! – Jaejoong quát bọn chúng, bọn chúng bỏ chạy như vừa gặp ma….. Xui lắm mới đụng phải cậu….do thân thể ốm yếu nên cậu luyện võ từ nhỏ mà…..

-Sao cái trường này chẳng có trò gì ngoài việc bắt nạt hết vậy… — Jaejoong lầm bầm.

-Cám…cám…ơn hyung…một lần nữa….— Cậu bé nhút nhát lên tiếng.

-Nhóc tên gì???? –Jaejoong như không để ý đến lời cám ơn, hỏi thẳng.

-Lần trước em chưa cho hyung biết tên à??? Em tên là Kim Junsu.

-Junsu??? Ôi dễ thương thật!!! – Jaejoong thốt lên.

Jaejoong bắt tay Junsu, cười nói:

-Cứ gọi hyung là Jaejoong. Hân hạnh… hyung vừa chuyển tới trường này cũng chưa có bạn bè. Thế nào??? Làm bạn với hyung nhé!!!!

-Tất nhiên rồi…..—Junsu vui mừng vì người bạn mới. Cậu chưa bao giờ biết được bạn là thế nào. Từ nhỏ đã bị ăn hiếp. Lúc nào cậu cũng nhịn nhục mà sống, chưa bao giờ có người đối xử tốt với cậu như Jaejoong. Cậu thực sự, thực sự mang ơn Jaejoong lắm. Cậu sẽ trân trọng tình bạn này.





_______________________________________________♫♥☼♥♫_______________________________________________





I will wait until the day you say that you don't need us anymore................................................
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://cassis2dbsk.wordpress.com
kyuminie
Member
Member
avatar

Tổng số bài gửi : 2
DBSK's Won : 2
Join date : 04/02/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: [Longfic][NC-17] Tình yêu của đậu ngố ( YunJae.......)   Sat Mar 19, 2011 8:01 pm

oi fic hay......au post tiep di nha....hwating, minh cho dai ca co roi do au mau post di
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
kyohg000
Member
Member
avatar

Tổng số bài gửi : 2
DBSK's Won : 2
Join date : 28/03/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: [Longfic][NC-17] Tình yêu của đậu ngố ( YunJae.......)   Mon Mar 28, 2011 1:57 am

hay qua' hay qua. post tip di au.
au highting!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
kyuminie
Member
Member
avatar

Tổng số bài gửi : 2
DBSK's Won : 2
Join date : 04/02/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: [Longfic][NC-17] Tình yêu của đậu ngố ( YunJae.......)   Thu Apr 07, 2011 4:16 pm

haizzz sao mãi mà chưa có chap mới vậy...Hic hic chờ đợi chẳng thấy hạnh phúc gì cả...Au ơi lẹ lẹ dùm em đi
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [Longfic][NC-17] Tình yêu của đậu ngố ( YunJae.......)   

Về Đầu Trang Go down
 

[Longfic][NC-17] Tình yêu của đậu ngố ( YunJae.......)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Dong Bang Shin Ki Forum :: Cassiopeia's World :: FanFic-
.:윤재딕 ♥ Always Keep The YunJae Faith:. Kpop In Your HeartYunJae♥Paradise TVXQ! UnCouples A*XiahNET - XiahJunsu's fansite in VietNam동방신기 Rising Gods of the East»†«TVXQ Vietnamese Fansite»†« XISU-StarSexyJJ - Jaejoong Vietnam's FansiteKiminland.netSPVN - Proud of Our PrinceDBCW♥FIVE We are Xiaholic!Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Free blog