Dong Bang Shin Ki Forum
Annyeong~

Chào mừng bạn đến với forum chúng tôi.Chúc bạn có 1 ngày vui vẻ và làm quen được nhiều bạn nhé^^!

Dong Bang Shin Ki Forum

동방신기 Rising Gods of the East
 
Trang ChínhPortalGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 [longfic][NC-17] I want more, my teacher (YunJae)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Cassi s2 DBSK
Member
Member
avatar

Tổng số bài gửi : 183
DBSK's Won : 221
Join date : 23/07/2010

Bài gửiTiêu đề: [longfic][NC-17] I want more, my teacher (YunJae)   Fri Jul 23, 2010 8:29 pm

Chương 1

Title: I want more, my teacher !!!
Author: Trịnh Hạo Trung ( Còi Hâm )
Disclaimer: Yunjae thuộc về chính họ, nội dung câu chuyện thuộc về tớ…
Paring: Yunjae
Rating: NC-17
Category/Genre: SA, hard yaoi ( 3 chap đầu)
Length: Longfic

Mượn ý tưởng từ bộ yaoi manga “ Violent Passion” của Asami Tojo. Tớ chỉ xem bộ truyện ấy bằng tiếng Anh thôi nên không hiểu lắm. Chỉ nhìn hình đoán nội dung. Lol…. Nên không đảm bảo fic này sẽ hay đâu.

Warning : Fic này có những yếu tố không lành mạnh, cụ thể là miêu tả trần trụi mối quan hệ xác thịt của Yunho và Jaejoong. Ai mà quá quan trọng hình tượng idols thì mời click back.

Xin nhắc lại : Fic này, bạn seme cực kì biến thái nhá ~~~ đọc kĩ hướng dẫn sử dụng trước khi dùng.

………………

Yaoi:
 

Mọi chuyện bắt đầu khi………

Phòng hiệu trưởng

-Hiệu trưởng cần gặp tôi có gì không ạ ??? – Jaejoong miệng thì vui vẻ hỏi thế nhưng trong lòng cậu cực kì khó chịu. Cậu không thích cái cách gã nhìn chằm chằm vào cậu, cậu không thích thái độ lộ liễu của gã khi có cơ hội là bắt đầu sờ mó cậu.

-Không có gì. Tôi chỉ mới nghe được một tin là thầy Kim đang làm việc tại quán bar nhỉ ??? – Gã hiệu trưởng mập ú, gương mặt nhăn nheo cùng nụ cười nham nhở, cặp mắt hí xị cứ nhìn chằm chằm vào Jaejoong, chốc chốc lại đánh ực một tiếng, nuốt nước bọt trôi trở vào thanh quản.

-Đ…đúng…t..thế…. – Giọng Jaejoong đang run lên, cậu biết với ngôi trường danh tiếng này thì việc giáo viên đi làm ở hộp đêm là điều không thể chấp nhận được. Nhưng cậu cần tiền, cần tiền để trang trải mọi thứ. Mức lương ở trường này lại rất cao. Cậu không thể bỏ việc ở hộp đêm, lại càng không thể xin nghỉ ở trường.

-Ah…. Thầy làm ở đó, tôi nghĩ thầy sẽ qua đêm với bất kì ai đúng không ??? – Nụ cười dâm dê ấy, cặp mắt thèm muốn ấy khiến Jaejoong sởn da gà. Bàn tay tròn trịa toàn mỡ là mỡ vươn tới xoa nhẹ vào cặp mông của Jaejoong khiến cậu muốn khóc thét lên.

-Đư…ừng….

-Thầy nghĩ sao khi cả trường biết tin này và thầy sẽ bị tống cổ ra khỏi trường ngay. Gương mặt xinh đẹp này chắc hẳn rất quyến rũ khi chiếc mông này bị hâm nóng nhĩ ??? – Bàn tay gã vẫn tiếp tục bóp mạnh mặc cho Jaejoong đang cố sức thoát khỏi gã.

“Cạch”

-DỪNG LẠI!!!!!!!!!!!!!!

Sau tiếng mở cửa là một tiếng thét chói tai. Jaejoong mừng rỡ khi tiếng hét cất lên, với tâm trạng hoảng loạn, mặc dù cậu không biết là ai đã cứu cậu nhưng cậu thầm cảm ơn ông trời. Đẩy gã hiệu trưởng ra, Jaejoong chạy nhanh lại phía cậu học sinh đang đứng trước cửa.

-Hiệu trưởng Lee. Thầy nghĩ sao khi tôi yêu cầu bố tôi không bỏ tiền đầu tư vào trường này nữa ??? – Giọng nói mạnh mẽ, đầy bá khí khiến gã hiệu trưởng run rẩy. Rất nhanh sau đó, gã lấy lại gương mặt cười tươi đầy nịnh nọt

-Cậu Jung. Nếu cậu thích thì tôi nhường. Cậu đừng giận.

-Hừ. – Yunho khẽ liếc con người đang sợ sệt đứng phía sau mình, rồi lại đánh mắt một cái thật sắc đến hiệu trưởng Lee. Nắm tay chàng trai nhỏ nhắn đang run rẩy kéo ra khỏi phòng hiệu trưởng

Jaejoong ngồi phịch xuống đất, đôi mắt thẫn thờ. Nếu cậu học sinh đó không đến kịp thì cậu đã trở thành con mồi của tên hiệu trưởng biến thái đó rồi. Giật mình khi cảm giác lành lạnh ở một bên má mình, Jaejoong ngước đầu lên nhìn. Có phải cậu ta đang tỏa sáng ??? Mái tóc nâu nỏ cùng làn da nâu đồng mạnh mẽ, đôi mắt nhỏ hơi xếch lên, sống mũi thẳng tắp cùng đôi môi dày gợi cảm, khiến cho chàng thanh niên trước mặt có thể dễ dàng đậu vào bất kỳ một cuộc thi tìm kiếm người mẫu “Play Girl” nào.

Tim cậu đánh thịch một tiếng. Đỏ mặt cúi xuống sau khi nhận lon nước từ chàng trai.

-Em tên Yunho. Còn thầy??? – Yunho lên tiếng xóa bỏ không khí ngượng ngập đang chiếm lĩnh không gian.

-Kim Jaejoong. Thầy dạy môn quốc văn.

-Sao thầy lại làm việc ở hộp đêm? Thầy biết nhà trường cấm mà??? – Yunho tò mò muốn biết lí do tại sao lại có một tên thầy giáo có gương mặt ngố kinh điển thế kia lại dám vi phạm nội quy của cái trường học danh tiếng này.

-Tôi mượn nợ xã hội đen. – Jaejoong lúng túng, cậu không nghĩ rằng bản thân lại có thể nói ra mọi chuyện trước mặt cậu học sinh mới quen này.

-Thầy có ngốc không vậy??? – Yunho nhíu mày, mắng Jaejoong, cái giọng dạy đời này thường trực khi hắn nói chuyện với bất kỳ ai, thoắt cái nó cũng quên mất đi phải lễ độ với thầy giáo mình rồi. Với hắn, cậu chỉ đơn giản như một chú cún con bị bỏ rơi, yếu đuối, dễ bị ăn hiếp và cực kì đơn độc.

-Nè..nè….. em đang nói chuyện với giáo viên của mình thế à??? – Jaejoong nhíu mày, phản bác lại câu nói của Yunho, ai đời thầy giáo lại để học sinh mắng mình ngốc cơ chứ.

-Thầy đừng lo, em có quen biết với bọn cho vay nặng lãi, thầy chỉ cần trả số tiền lúc đầu thầy vay thôi. – Yunho lên tiếng trấn an Jaejoong, hắn không muốn cậu lo lắng nhiều, bên cạnh Jaejoong, Yunho cảm thấy mình cần phải bảo vệ con người này, không để con người này bị bất cứ tổn hại nào, mặc dù trong đầu hắn không biết hắn có yêu tên ngố đó không nữa.

-Nhưng..Yunho à..thầy…. không có tiền… — Jaejoong cúi đầu, nước mắt chực rơi xuống, nếu cậu có tiền trả thì đâu cần phải vất vả làm việc ở hộp đêm để chút nữa là bị tên hiệu trưởng sàm sỡ.

-Thầy đừng lo việc đó. Em sẽ lo mọi chuyện, chỉ cần thầy không đi làm ở hộp đêm nữa là được rồi. – Yunho nở một nụ cười thật tươi, khiến đôi mắt nhỏ giờ đây chỉ còn như một đường chỉ kéo dài. Nụ cười sáng rực khiến cho Jaejoong không bao giờ quên được. Nó làm tim cậu hẵng một nhịp rồi thì phải.





_______________________________________________♫♥☼♥♫_______________________________________________





I will wait until the day you say that you don't need us anymore................................................


Được sửa bởi Cassi s2 DBSK ngày Sun Jul 25, 2010 2:35 pm; sửa lần 2.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://cassis2dbsk.wordpress.com
Cassi s2 DBSK
Member
Member
avatar

Tổng số bài gửi : 183
DBSK's Won : 221
Join date : 23/07/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [longfic][NC-17] I want more, my teacher (YunJae)   Fri Jul 23, 2010 9:23 pm

Chương 2

“Cơ thể thầy chính là thứ đáng giá nhất”. Câu nói ấy cứ lẩn quẩn quanh đầu khiến Jaejoong không thể nào quên được. Những ngày tháng kinh hoàng của cậu cũng bắt đầu từ khi đó. Cậu – một thầy giáo luôn luôn biết giữ chừng mực với học sinh, đến ngay cả nhận thư tình của học sinh cũng không dám. Nhưng lại……

……….Flash Back………

Hôm nay Jaejoong đặc biệt vui. Món nợ của bọn cho vay nặng lãi đã được Yunho thanh toán giùm, cậu cũng không cần đêm nào cũng phải đến nơi ồn ào, hỗn tạp mà cậu không thích. Có vẻ ông trời quá ưu đãi cậu nhỉ ??? Cái cảm giác mong hết giờ dạy để được lên sân thượng gặp Yunho khiến tim cậu đập không thôi. Lần đầu tiên có người khiến cậu phải suy nghĩ nhiều đến thế.

Jaejoong để tập giáo án xuống bàn sau khi ra hiệu cho học sinh ngồi xuống.

-Mở trang số…..

Câu nói bị cắt đứt giữa chừng khi cậu cảm nhận một bàn tay to lớn đang vươn ra từ phía dưới chiếc bàn giáo viên của mình đang đứng và chạm vào phần nhạy cảm giữa hai chân cậu. Cảm giác hoảng loạn, sợ sệt khiến cậu muốn thét lên. Sau bàn tay ấy là gương mặt mà cả đời này cậu cũng không thể nào quên được. Hắn là ác quỷ.

-Thầy mà la lên thì chỉ có thầy xấu mặt thôi. – Yunho gằn từng tiếng khi thấy Jaejoong định hét lên. Đưa tay bịt miệng lại để không phải hét lên gây chú ý cho học sinh ở dưới. Đôi tay ranh ma ấy vẫn xoa đều cặp mông tròn trịa của cậu.

-Thầy không sao chứ ạ ??? – Cô bé lớp trưởng lên tiếng hỏi Jaejoong khi cảm thấy được gương mặt sợ sệt, ánh mắt hoảng loạn của Jaejoong.

-Đừng….b..bận..tâm… — cố gắng giữ giọng nói một cách bình tĩnh nhất, Jaejoong đang trấn an học sinh mình cũng chính là che dấu hành động của tên học sinh ngỗ ngược.

-Chúng ta ..t..tiếp tục…d..đọc tiếp trang…..

Phía bên dưới, Yunho dùng răng cởi khóa quần của Jaejoong, kích thích Jaejoong qua lớp quần lót bằng những nụ hôn. Lúc chiếc quần được kéo xuống cũng chính là lúc hắn ngậm lấy thành viên chưa phản ứng của cậu. Làm sao có thể phản ứng được khi bản thân cậu biết đây là một việc xấu xa, một việc mà không thể chấp nhận được. Cậu cũng không ngờ rằng ngày hôm nay, chính bản thân cậu lại thực hiện một việc đồi bại như vậy ngay trong giờ giảng của mình.

Cố gắng tập trung vào bài giảng, Jaejoong không muốn có phản ứng. Nhưng Yunho cứ liên tục chà sát thành viên của cậu bằng vòm miệng ẩm ướt của hắn. Phần thân cậu phản ứng mạnh mẽ, nhanh chóng đứng thẳng lên, chiếc lưỡi vẫn đang liếm láp một cách thèm thuồng, luồn tay mình ra phía sau, hắn bắt đầu đưa một ngón tay của mình vào cửa sau chưa một lần khai phá của cậu.

Gương mặt Jaejoong giờ đây đỏ gấc. Đỏ lên vì nhục nhã, đỏ lên vì khoái cảm không thể chối cãi mà hắn đem lại.

-Làm tình ở đây rất tuyệt, đúng không thầy ??? – Giọng Yunho thì thầm một cách dâm đãng trong khi vẫn nhét dần hai, rồi đến ba ngón tay vào “hậu đình” của Jaejoong.

Hơi thở gấp thoát ra một cách hổn hển, gương mặt đỏ lên, lấm tấm đầy mồ hôi, học sinh nhìn từ phía dưới cừ ngỡ cậu đang bị sốt cao mà âm thầm lo lắng, chỉ có bản thân cậu và một ai đó là biết chuyện gì đang thực sự diễn ra.

-Thầy…thầy…. mọi thứ ổn chứ. Mặt thầy đỏ quá. Thầy sốt à ??? – Vẫn là cô bé lớp trưởng đáng yêu đứng lên hỏi Jaejoong.

-Thầy…o..ổn…

Jaejoong run rẩy kiềm chế dục vọng bản thân, cậu không muốn học sinh của mình phát hiện ra việc mình đang làm. Cậu phải nhanh chóng thoát khỏi tình trạng này. Phía trên Jaejoong vẫn cố gắng cho bài tập, phía dưới Yunho vẫn liên tục mút mát, đôi tay vẫn di chuyển một cách mạnh mẽ.

Cắn chặt môi dưới, Jaejoong đang lên tới đỉnh, nhắm mắt lại, cậu bắn tất cả vào miệng Yunho. Yunho liếm mép một cách thèm thuồng, chỉnh trang quần áo cho Jaejoong. Giờ dạy hôm đó thật kinh khủng, nhưng cũng chỉ là mở đầu cho những chuỗi ngày đau khổ của cậu thôi.

………………….

-Sao cậu lại làm vậy??? – Đôi mắt long lanh ấy đang trừng trừng nhìn vào Yunho với vẻ căm phẫn, uất hận.

-Tại sao à ??? – Yunho nhếch mép cười tiến gần đến phía Jaejoong, đặt lên môi cậu một nụ hôn nhẹ rồi tiếp tục nói – Vì thấy quá ngọt ngào. – Yunho lại liếm mép, khiến cho Jaejoong nhớ đến việc làm của hắn lúc sáng, gương mặt không khỏi đỏ lên.

-Cậu…..

-Thế nào??? Nếu thầy không có tiền trả lại em thì…. Cơ thể thầy chính là thứ đáng giá nhất. – Hắn kéo sát người cậu lại, đôi tay xoa nắn cặp mông đầy đặn một cách thô bạo, cúi người xuống cắn mạnh lên cổ Jaejoong, chiếc lưỡi vẫn không ngừng liếm láp khiến cho Jaejoong rùng mình. Việc làm đáng ghê tởm này tại sao lại khiến cho cơ thể cậu nóng bừng lên thế này.

-Gương mặt khi thầy phóng tinh thật quyến rũ. Thầy có thấy thích khi làm vậy trước mặt học sinh không??? – Yunho nói những lời dâm đãng ấy một cách quá mức bình thường. Jaejoong không biết Yunho học được điều đó ở ai, ở đâu nhưng điều này là sai. Sai rồi.

-Cậu..s..sai..rồi…

Yaoi:
 
……….

Mặc lại trang phục cho Jaejoong, Yunho hôn nhẹ lên má cậu, đưa tay vuốt nhẹ tóc cậu. Hắn thật ra cũng không muốn hành hạ cậu như thế. Chỉ vì cậu quá quyến rũ, chỉ vì hắn không muốn chậm chân để rồi cậu sẽ là của người khác. Hắn bỏ đi không muốn quay đầu lại không phải vì hắn quá vô tình với cậu mà chỉ vì hắn không dám nhìn lại “chiến tích” mà mình đã làm. Hắn sợ bản thân hắn sẽ cảm thấy tội lỗi mà sẽ buông tha cậu.

Người ta phải yêu nhau. Chấp nhận nhau rồi mới trao thân thể cho nhau. Nhưng với hắn điều đó không hoàn toàn đúng. Hắn không biết cậu có yêu hắn không. Hắn không biết cậu có đồng ý tự nguyện trao thân cho hắn không. Hắn cũng muốn chờ nhưng nếu hắn chờ, rồi một ngày nào đó hắn sẽ hối hận vì cậu đã thuộc về người khác.

Nếu không lấy cớ “đánh đổi thân thể” của cậu thì hắn đâu còn lí do gì để gặp cậu.

Chẳng một lí do gì để một thầy giáo suốt ngày bên cạnh một học sinh.

Chẳng một lí do gì để cậu chấp nhận lên giường cùng hắn.

Chẳng một lí do gì để cậu yêu hắn.

Vì hắn biết, hắn biết tình thế của hai người như thế nào. Một thầy giáo và một học sinh. Chuyện nằm mơ cũng không thể thấy.

Hắn biết cậu sẽ không bao giờ dám vượt qua ranh giới đó. Vì cậu rất ngố, rất hiền và rất nhát gan. Một người như thế làm sao có thể tự nguyện ở cạnh hắn, tự nguyện nói yêu hắn và tự nguyện trao thân cho hắn cơ chứ.

Hắn thà rằng cậu hận hắn, thà rằng để cậu nghĩ hắn như một tên đểu cáng, một học sinh hư hỏng hay thậm chí là một tên biến thái. Hắn chẳng cần biết. Hắn chỉ cần được bên cạnh cậu.

Muốn yêu thì phải chiếm hữu người đó trước. Như cái kiểu đặt cọc của anh chị xã hội đen thường dùng ấy. Cậu chưa yêu, chưa biết yêu. Vì thế nên cậu cũng chỉ làm theo lý trí thân mình thôi.







Đến khi nào lý trí và con tim có thể hòa thành một?

……….End Flash…………





_______________________________________________♫♥☼♥♫_______________________________________________





I will wait until the day you say that you don't need us anymore................................................
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://cassis2dbsk.wordpress.com
Cassi s2 DBSK
Member
Member
avatar

Tổng số bài gửi : 183
DBSK's Won : 221
Join date : 23/07/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [longfic][NC-17] I want more, my teacher (YunJae)   Fri Jul 23, 2010 9:24 pm

Chương 3

Note : chương này đã trở lại hiện tại, đoạn trong lớp học chỉ là phần nhớ lại của Jae, chương 3 là chương bạn Jae sau khi bị bạn Yun abcxyz trong nhà kho ~~~~

Warn : chương này có một phần rất nhỏ, chưa thể xem là yaoi được, nhưng tớ vẫn hide để không vi phạm rules.

Jaejoong’s POV

Từng va chạm của hắn khiến tôi cảm thấy rằng bản thân mình từng phút như được yêu thương. Bản thân sinh ra trong một gia đình không mấy giàu sang. Bố mẹ không còn. Bản thân lại quá ngu ngốc. Có lần bị móc túi mất hết cả tiền lương vừa nhận. Không đủ tiền đóng tiền học và tiền nhà lại đi vay bọn xã hội đen. Vốn vay thì ít mà lãi thì nhiều. Bản thân chỉ nghĩ tháng lương sau có thể trả hết nợ nhưng cuộc đời mà, nó có bao giờ diễn ra theo ý ta muốn đâu. Đến bây giờ tính ra số tiền tôi mượn cũng không bằng con số lẻ trong số tiền tôi đang nợ.

Bị bọn xã hội đen quấy rối, bị tên hiệu trưởng già chèn ép, bản thân tôi cứ nghĩ cuộc đời mình sao quá tối tăm. Dường như chẳng còn lối thoát nào dành riêng cho tôi. Nhưng rồi, hắn xuất hiện.

Đã từng suy nghĩ rằng vẫn còn người lo lắng cho mình.

Đã từng cảm nhận rằng mình không dư thừa trong cái xã hội hỗn tạp này.

Đã từng cảm nhận rằng mình còn có một hy vọng để tin tưởng và yêu thương.

Mọi thứ. Tất cả mọi thứ đều bị hắn đạp đổ. Một con ác quỷ đang tồn tại trong con người hắn. Hắn ép tôi làm chuyện đó ngay trong trường. Hắn đối xử với tôi như con điếm mạt hạng. Tại sao chứ??? Tôi không đáng để được người khác coi trọng và yêu thương sao??? Tình cảm của tôi rẻ mạt như thế sao???

Hắn chà đạp tư cách làm người của tôi. Hắn sỉ nhục tôi bằng những lời nói dâm đãng nhất mà tôi chưa từng nghe thấy. Hắn làm tôi thấy bản thân mình thật dơ bẩn. Tại sao tôi phải vướng vào hắn chứ? Phải chăng chỉ là vì hắn cứu tôi???

Tôi không phản đối. Tôi không lên tiếng. Tôi âm thầm chịu đựng. Tôi quá nhu nhược chăng?
Nhu nhược vì từng cái va chạm đầy khoái cảm của hắn.
Nhu nhược vì sợ phản đối bản thân mình sẽ bị hắn bỏ rơi. Rồi cái cảm giác một ai đó cần đến tôi sẽ biến mất.

Tôi im lặng để hắn sử dụng cơ thể tôi như một món đồ chơi tình dục. Cơ thể tôi đau đớn nhưng hắn nào đâu biết. Trái tim tôi rỉ máu nhưng chả là gì với hắn. Rồi đến một lúc nào đó, hắn cũng sẽ quẳng tôi như quẳng một món đồ hết hạn.

End Jaejoong’s POV

Jaejoong mệt mỏi lê cơ thể đầy những vết tích sau trận hoan lạc trong nhà kho. Cậu bắt đầu ghê tởm bản thân mình. Đau đớn nhưng đầy đam mê. Nhục nhã nhưng không thể nào dứt ra được. Vì sao??? Vì sao mà bản thân cậu lại như thế???

Làn nước chảy dài uốn lượn ôm lấy bờ vai trắng nõn nà, cơ thể mệt mỏi mặc cho dòng nước cuốn trôi tất cả. Con tim cậu đang mâu thuẫn. Bản thân cậu do dự. Liệu hắn đối với cậu cũng có cảm giác tương tự không? Hay chỉ đơn giản là người giúp hắn thỏa mãn dục vọng của tuổi mới lớn.

Đau đớn thể xác, thương tổn tinh thần, cậu mệt mỏi quá. Cậu muốn ngủ, ngủ để tìm thấy con người dịu dàng của ai đó, ngủ để cảm nhận từng cái nâng niu, ôm ấp của ai đó trong mơ. Ngủ để tìm quên….

………………

Yunho’s POV

Thầy??? Một tiếng gọi như thế có khó khăn không nhỉ? Với tôi, thầy thật bé nhỏ, thật dễ bị tổn thương. Tôi không hiểu bản thân tôi tại sao luôn tìm cách để hành hạ thầy. Thầy có biết, ánh mắt thầy nhìn tôi khiến tôi khó chịu đến nhường nào không??? Không phải là ánh mắt long lanh tuyệt đẹp, không phải là ánh mắt tràn đầy sức sống và hy vọng như thưở ban đầu. Mà là ánh mắt đầy sợ hãi và căm phẫn.

Tôi gặp thầy vào một ngày nắng. Ngày đầu tiên tôi bước chân vào trường. Cơ thể thanh mảnh, nụ cười tràn đầy sức sống. Từng cử động của thầy dù nhỏ nhặt đến đâu cũng được thu vào tầm mắt của tôi.Trong mắt tôi, thầy luôn luôn tỏa sáng một cách rực rỡ nhất.

Như tôi đã từng nghĩ, thứ đẹp đẽ như thầy tôi không có cơ hội để chạm vào và cũng không có tư cách chạm vào. Thầy ở ngay trước mặt tôi nhưng sao xa vời quá. Tôi không thể với tới được, không thể chạm vào, hình ảnh đó thật mong manh dễ vỡ. Chỉ cần nghĩ đến thôi, nỗi buồn và trống trải cứ bao lấy tôi. Thầy không như người khác nhìn tôi bằng ánh mắt ngưỡng mộ, thầy không như người khác tiếp cận tôi vì tiền. Nhưng nếu thầy làm vậy, tôi ắt hẳn cũng sẽ không bao giờ trách thầy. Nhưng tôi dường như vô hình với thầy, ngay cả tên tôi thầy cũng chả nhớ. Thầy có biết tôi đau lắm không?

Và sự việc khiến tôi mất hết lí trí xâm phạm thầy là khi tôi thấy lão hiệu trưởng sàm sỡ thầy. Thầy có biết tôi giận lắm không? Giận vì sao thầy lại yếu đuối đến thế. Giận vì sao bản thân tôi lại nhát đến nỗi không dám đến gần thầy. Tim tôi dường như muốn nổ tung khi thấy gương mặt đầy nước mắt của thầy. Trễ một phút nữa thôi thì con người đẹp đẽ, trong sáng như thiên thần sẽ bị vấy bẩn mất.

Cảm giác đánh mất thầy vào một ngày nào đó càng lớn hơn. Thầy quá đẹp, quá nổi bật, thầy luôn vui vẻ với mọi người, thầy đáng yêu, thầy quyến rũ mọi người xung quanh bằng nụ cười sáng rực. Có phải nếu tôi không nhanh tay thì thầy tôi sẽ mất thầy???

Hôm nay tôi lại đến lớp tìm thầy, nhưng một con bé nào đó lại bảo thầy không đi dạy . Ánh mắt thèm thuồng của ả khiến tôi buồn nôn, cái giọng nhẽo nhẹt cùng cơ thể xấu xí ưỡn ẹo trước mặt khiến tôi muốn làm cho ả biến mất ngay lúc này. Bỏ mặc mọi lời hỏi han, nịnh nọt, tôi băng băng bước ra khỏi cổng trường mà không chút khó khăn nào.

Chưa bao giờ thầy nghỉ dạy như thế. Bệnh nặng cỡ nào thầy cũng đến trường cơ mà. Cảm giác bất an dâng lên trong lòng. Hay là thầy bỏ đi? Trốn khỏi tôi rồi ư? Hoảng sợ, nhanh chóng chạy nhanh đến nhà thầy. Đến lúc này, cơn giận của tôi mới thực sự dâng cao. Tôi muốn xé xác thầy ra thành trăm mảnh. Thầy nhận quà của người ta. Thầy mỉm cười với người ta. Thầy… để cho hắn ôm mà không hề chống cự. Sao thầy lại làm tôi đau thế này. Thầy đối xử với hắn khác hẳn với tôi. Thầy đáng tội. Tôi sẽ trừng phạt thầy.

End Yunho’s POV

Jaejoong rất mệt, cơ thể bị Yunho hành hạ quá mức lại thêm hôm qua ngâm nước quá lâu khiến cho cơ thể yếu ớt không thể chống chọi lại nhưng vẫn nở một nụ cười thật tươi đỡ lấy con gấu bông thật to từ người phía trước. Nhà cửa rất nhỏ, lại bừa bộn nên cậu rất ít khi mời ai về nhà. Cậu cũng không hiểu sao thầy Choi lại biết nhà cậu mà đến thăm. Thầy Choi cũng nhiệt tình quá mức, chỉ một cuộc điện thoại mà đã lao đến nhà cậu nhanh hết mức có thể. Dong wook đỡ Jaejoong khi thấy cậu dường như đứng không vững vì bị sốt, dịu dàng dìu Jaejoong vào nhà mà không hề hay biết có một ánh mắt đang thực sự giận dữ muốn băm vằm Dongwook ra, một ánh mắt muốn hạnh hạ Jaejoong đến đau khổ tột cùng.

Ngại ngùng mời thầy Choi bằng ly nước lọc, Jaejoong ngồi xuống chiếc giường nhỏ nằm trong góc nhà cũng chính là nơi để mời nước thầy Choi. Thực sự giờ đây cậu không muốn gặp ai cả, cậu quá mệt mỏi để làm thêm bất cứ việc gì. Thứ duy nhất bây giờ cậu muốn là ngủ và ngủ mà thôi.

Cậu cũng chẳng biết bản thân cậu đã nói những gì với thầy Choi, chỉ ậm ừ cho qua chuyện. Sau khi tiễn thầy Choi về, cậu chìm vào trong giấc ngủ một cách nhanh chóng

………

Spoiler:
 

Nhưng giờ đây, đang có một điều nhen nhóm…..

………..trong cậu và trong hắn.

Con tim ai đó đang đập mạnh…

Còn con người kia thì không như thế…



Có ai biết được tim hắn đã ngừng đập mất rồi…

End chương 3





_______________________________________________♫♥☼♥♫_______________________________________________





I will wait until the day you say that you don't need us anymore................................................
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://cassis2dbsk.wordpress.com
Cassi s2 DBSK
Member
Member
avatar

Tổng số bài gửi : 183
DBSK's Won : 221
Join date : 23/07/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [longfic][NC-17] I want more, my teacher (YunJae)   Fri Jul 23, 2010 9:25 pm

Chương 4











Jaejoong mở mắt. Có phải đó chỉ là một giấc mơ??? Cảm nhận
được sự dịu dàng trong từng nụ hôn của hắn, cảm giác yên bình đó chỉ là giấc mơ
thôi ư??? Có lẽ cậu nghĩ quá nhiều rồi, nhưng sao con tim cậu vẫn còn vương vấn
hình ảnh ấm áp đó, nó cứ tua đi tua lại trong tâm trí cậu như một đoạn phim
quay chậm, nó thật sự quá tàn nhẫn với chủ nhân nó rồi.


Chỗ nằm kế bên đã trở nên lạnh lẽo tự lúc nào, không còn hơi
ấm nào chứng tỏ hắn đã từng hiện diện ở đây. Có lẽ đó thực sự là một giấc mơ.











Liếc mắt nhìn chiếc đồng hồ, Jaejoong mệt mỏi vò rối mái tóc
bù xù của mình. Khẽ nhích người để bước xuống giường, cảm giác đau đớn từ hạ
thân truyền đến khiến cậu khẽ rên lên. Vậy là mọi thứ không phải là mơ. Là thật
ư??? Trống rỗng, cậu không còn phân biệt thật hay mơ nữa, thật sự mệt mỏi. Cậu
chỉ là con rối trong trò chơi của hắn. Đúng, chỉ là một con rối, không hơn
không kém.











Cũng có gì là lạ đâu, đối với hắn cậu chẳng qua chỉ thứ để hắn
thỏa mãn dục vọng, chả có vị trí gì trong tim hắn cả. Mỉm cười cay đắng, cậu tự
trách bản thân mình. Quá mù quáng, quá cố chấp. Chấp nhận hạ thấp bản thân
mình, chấp nhận bỏ qua mọi xấu hổ của bản thân để được bên cạnh một ai đó. Từ
bao giờ bản thân cậu lại hèn nhát như thế chứ? Cậu yêu hắn ư? Yêu con người đã
từng bắt cậu chơi cùng hắn trò chơi quái gở đó sao? Yêu à? Cậu có xứng đáng được
yêu?











Lê bước trên con hẻm vắng lặng, không khí lạnh quét qua da
thịt khiến cậu chốc lát lại khẽ rùng mình. Bầu trời ban đêm thật yên bình. Vẫn
là chòm sao đó, mỗi lần cậu ngắm nhìn nó nó lại mỉm cười với cậu. Nhưng hôm nay
nó sao thế? Nó đang khóc ư? Những giọt nước mắt đó thương hại cậu ư? Cậu chỉ
mãi là ngôi sao bé tí ti trong trái tim rộng lớn như vũ trụ của hắn thôi.








< Haha.. cơ thể thầy thật dâm đãng….dùng bao nhiêu lần
nhưng vẫn ôm rất chặt ấy>








Một giọt nước mắt chảy dài trên gò má trắng xanh vừa khỏi bệnh,
bây giờ từ bỏ có phải chăng là đã quá muộn??? Đưa bàn tay gầy còm quệt ngang
dòng nước mắt chực trào xuống, đúng, cậu đã quyết bản thân phải từ bỏ cái cảm
giác yếu đuối, để người khác đùa giỡn với cơ thể mình như một món đồ chơi, quyết
phải phản kháng lại thì cậu không có quyền để yếu đuối nữa. Hãy thử, thử một lần
nêu lên cảm xúc bản thân mình với hắn, tử một lần cho hắn biết bản thân cậu
đang nghĩ gì. Hắn sẽ hiểu cho cậu chăng? Hắn có hiểu cảm xúc của món đồ chơi của
hắn không? Làm sao chứ? Để ý? Hiểu? Cảm thông? Jaejoong à, mày lại mơ mộng nữa
rồi. Nhưng ít nhiều gì, cậu cũng phải thử.








-A lô….ưm…








Lời nói chưa dứt Jaejoong cảm thấy cơ thể mình nhẹ tênh, thứ
cuối cùng cậu nhìn thấy là ánh đèn đường sáng chói đang từ từ liệm dần và âm
thanh cuối cùng cậu nghe thấy là một người nào đó đang gọi tên mình từ chiếc điện
thoại. Một màu đen bao trùm lấy cậu.








Cơ thể lắc lư chạm mạnh vào vật cứng khiến Jaejoong tỉnh dậy.
Nhăn mặt khó chịu vì cơn đau đầu, ánh mắt chuyển dần sang sợ hãi, một khung cảnh
không hề quen thuộc, khắp xung quanh là rơm rạ. Đặt dựa vào sát bên trong là những
chiếc lồng bằng sắt chứa toàn là rắn, tắc kè…. Nhưng toàn thuộc hàng quý hiếm.
Không khó để nhận ra tình cảnh của mình, cậu đang trên chuyến xe chở hàng lậu,
và rồi cậu cũng sẽ bị bán đi như một món hàng.








……………








Yunho’s POV








Tôi đang rất bực bội và khó chịu vì appa mình, tính ông ta
luôn gia trưởng và bắt tôi thực hiện những yêu cầu vô lý của ông. Hôm nay là tiếp
cận con gái của ông này, hôm sau lại gần gũi, lấy lòng tin con gái của bà khác.








Tôi mệt mỏi vì bản thân mình lại bị appa mình sử dụng như một
công cụ để giúp ông thỏa mãn tham vọng của mình. Mệt mỏi??? Tức giận??? Thì sao
chứ??? Chẳng phải tôi đã đối xử với thầy – người tôi yêu như thế sao??? Tôi làm
gì còn tư cách để trách cứ ai chứ.








Tôi yêu thầy. Nhưng thầy không hề biết, tôi có thể chắc chắn
rằng trong mắt thầy tôi luôn là một tên học sinh biến thái và đầy bạo lực. Điều
đó không quan trọng đối với tôi, điều tôi thực sự quan tâm là tôi đang được ở cạnh
thầy, chạm vào thầy, thì thầm những lời yêu thương với thầy mặc dù đó chỉ là những
lời nói sau khi thầy ngủ, được nhìn thấy gương mặt đỏ ửng, rên rỉ bên dưới thân
mà tôi chắc rằng chỉ một mình tôi chứng kiến được. Tôi không hiểu nổi mình.
Tình yêu của tôi lại làm người tôi yêu của tôi đau khổ? Đó có phải là tình yêu?
Suốt mười mấy năm qua, tôi luôn sống vì một trái tim đã khô khan lạnh giá,
nhưng khi tôi ở bên thầy thì khác, trái tim tôi có thể cảm nhận được hơi ấm. Lạnh
lung? Vô cảm? Nhẫn tâm? Bạo lực? Đúng, tôi là như thế. Tôi không biết thầy nghĩ
như thế nào về tôi, thầy ghét tôi. Không sao, chỉ cần ở bên cạnh thầy, tôi có
thể chấp nhận, chấp nhận một tình yêu giả dối mà trái tim tôi cứ bảo, nó luôn bảo
tôi rằng thầy yêu tôi. Cảm xúc dối trá đó đã giết chết tôi rồi.


Đôi lúc tôi muốn buông tay thầy ra. Khi nhìn thấy gương mặt
thiên thần đang say ngủ bên cạnh mình. Lý trí đã ngăn cản tôi, cả trái tim, tâm
hồn và linh hồn của tôi đều không cho tôi rời xa con người này. Tôi tự nhủ phải
làm cho con thiên thần của tôi luôn hạnh phúc. Nhưng chắc gì tôi đã làm được?
Bây giờ thầy thấy kinh tởm tôi, sợ hãi tôi. Nhưng tôi không muốn rời xa thầy,
có phải tôi đã quá ích kỷ?








Tôi đang tức giận. Appa yêu cầu tôi phải kết hôn cùng con
gái lão Lee vì điều đó có lợi cho hợp đồng béo bở của ông. Kết hôn thì đã sao
chứ, chẳng qua cũng chỉ là một cuộc hôn nhân chính trị, không hề có một sự yêu
thương nào cả. Nhưng tôi không muốn, tôi không hề muốn thầy nhìn thấy tôi bên cạnh
người khác mặc dù tôi không biết điều đó có làm tim thầy đau hơn, đập mạnh hơn
hay không. Tôi đã dày vò, hành hạ thầy quá nhiều, giờ đây đã đến lúc tôi phải
bù đắp, phải khiến cho thầy hạnh phúc. Tôi phải làm gì đây? Rời xa thầy? Đó là
một giải pháp tốt chăng? Không, tôi không thể.








Tôi đến nói với appa rằng tôi muốn lấy thầy. Quyết định của
tôi không ngờ lại khiến cho appa tôi giận dữ đến vậy, ông hâm dọa sẽ làm tổn
thương đến thầy, vậy tôi sẽ làm thế nào đây??? Cùng thầy bỏ trốn đến một nơi chỉ
có hai người dù phải đối mặt với tử thần??? Nhưng có chắc thầy sẽ đi cùng
tôi??? Có chắc thầy sẽ từ bỏ tất cả mọi thứ vì một kẻ luôn hành hạ thầy, luôn
dùng những lời lẽ đê tiện nhất với thầy???








Appa sẽ làm khó thầy, có thể sẽ gây nguy hiểm cho thầy,
nhưng tôi không thể từ bỏ thầy. Tôi đã quá ích kỉ. Làm ngơ trước sự nguy hiểm của
thầy để được bên cạnh thầy. Tôi có đáng làm một thằng đàn ông nữa không??? Tôi
biết yêu một ai đó thì chỉ cần người đó hạnh phúc thì bản thân cũng không hề hối
hận nhưng với tôi điều đó không thể xảy ra bởi vì sự thật là thầy không hề yêu
tôi, tôi không còn chút hy vọng để tiếp tục bên cạnh thầy nữa, nhưng tôi còn
chưa bày tỏ thì làm sao biết thầy nghĩ gì??? Vì thế, tôi xin được hy vọng, xin
được ích kỉ, chỉ vì tôi muốn bên cạnh thầy, vì tình yêu duy nhất tôi có được…








Tiếng điện thoại. Tên thầy nhấp nháy. Là thật ư? Thầy có biết
tôi hạnh phúc lắm không??? Lần đầu tiên thầy chủ động gọi cho tôi, lần đầu tiên
tôi cảm thấy bản thân mình nôn nóng và mong chờ một điều gì đó.








-Alo, um…








Giọng nói bị cắt ngang của thầy khiến tôi có cảm giác sợ
hãi, sợ điều tôi đang nghĩ sẽ trở thành sự thật. Quẳng mạnh chiếc điện thoại
vào tường, tôi nhanh chóng chạy đi tìm appa mình để biết thực sự điều gì đang xảy
ra.








-Nó đã nhận tiền và hứa sẽ không bao giờ gặp con. Đừng nghĩ
đến nó nữa.








Đó là câu trả lời duy nhất của ông. Tim tôi đập mạnh, thầy rời
bỏ tôi mà đi ư??? Thầy nhận tiền của ông ấy ư??? Thầy cũng giống như những người
khác sao??? Thầy, thầy quá đáng lắm. Em sẽ tìm được thầy và bắt thầy bên cạnh
em. Phạt thầy thật nặng vì dám rời bỏ em khi mà em chưa cho phép. Thầy, đợi
em!!!








Hai tên vệ sĩ chết tiệt, chúng dám cản đường đại thiếu gia
Jung Yunho ư??? Nếu không phải thầy đang đợi thì tôi thề hai tên này sẽ không
thể nào bò dậy nổi. Chạy nhanh trên con đường đến nhà thầy, tim tôi bất giác đập
mạnh, có điều gì đó đang xảy ra.








“Cạch”








Nhấc chân ra khỏi vật màu đen mà tôi vừa dẫm phải, chiếc điện
thoại có gắn sợi dây buộc màu đỏ, sợi dây mà tôi bắt buộc thầy mang vào, sao nó
lại ở đây ??? Nhặt chiếc điện thoại lên, tôi nhanh chóng chạy vội đến nhà thầy.
Cửa vẫn đóng, đèn vẫn tắt tối đen. Thầy vẫn chưa về.








Chưa có nơi nào tôi chưa từng chạy qua, thầy thực sự đã biến
mất thật sao??? Thật sự thầy đã vì tiền của appa mà rời bỏ tôi thật sao??? Giọt
nước mắt lăn dài trên gò má, giọt nước mắt đầu tiên rơi từ khi umma tôi mất.
Tôi đã thề sẽ không bao giờ rơi nước mắt nữa. Nhưng sao bây giờ bản thân tôi lại
yếu đuối thế này?











Tại thầy. Tất cả là tại thầy, khiến bản thân tôi yếu đuối,
khiến tôi không thể kiểm soát được mình, khiến tôi yêu thầy đến tận tâm can rồi
lại nhẫn tâm rời bỏ tôi. Để lại con tim đầy vết thương. Thầy quá đáng lắm. Em hận
thầy!!!








Lê thân mệt mỏi về nhà, tôi không thiết nghĩ đến bất kì chuyện
gì nữa. Thứ duy nhất tôi quan tâm nay đã không còn thì mọi thứ với tôi chẳng
còn ý nghĩa. Muốn tôi kết hôn à??? Được, tôi sẽ nghe theo ông, nhưng đừng trách
tôi độc ác, để rồi không nghĩ đến tình cảm cha con. Tôi đã một lần tha thứ khi
đem người mẹ tôi yêu thương nhất rời xa tôi. Và sẽ không có lần thứ hai tôi tha
thứ khi đem người tôi đặt ở trong tim khỏi tôi. Ông sẽ nhận lấy những gì ông
đáng phải nhận. Ông Jung ah ~~~








End Yunho’s POV








Đến giờ phút này Yunho không còn gọi người cha mình từng tôn
trọng là appa, mà là ông Jung. Tất nhiên hiện tại bây giờ Yunho không thể chống
lại ông, nhưng là con người mưu mô, xảo quyệt, lớn lên trong sự bon chen của giới
kinh doanh, hắn sẽ nhanh chóng làm được những gì mình muốn thôi.








Jaejoong’s POV








Tôi sợ lắm, thực sự rất sợ. Chúng nhốt tôi vào toa chở hàng
lậu rồi không cho tôi nhịn đói, đã bốn ngày tôi không ăn gì rồi, cơ thể mệt mỏi,
sức lực cạn kiệt, tôi ngất đi trong vô thức. Hình ảnh của Yunho vẫn luôn ở
trong giấc mơ của tôi. Tôi đã yêu cậu đến thế sao Yunho? Tôi thua cậu rồi Yunho
à, trong trò chơi này, cậu đã thắng.








Ôi, đau đầu. Đến khi tôi mở mắt tỉnh dậy thì đang nằm lẫn lộn
trong một căn phòng đầy người. Không biết tôi đã ngất bao lâu, lần cuối cùng
tôi ăn là khi nào, tôi chỉ biết cơ thể mệt mỏi, đôi tay không có sức để nhấc
lên.








Không khí ẩm thấp khắp căn phòng, lại thêm những tiếng khóc
nức nở khiến tôi càng thắc mắc hơn về nơi tôi đang bị nhốt. Mệt quá. Tôi không
muốn dậy nữa. Chỉ muốn ngủ thôi. Nếu có thể ngủ mãi thì tốt quá. Tôi sẽ không
đói nữa, và quan trọng hơn, trái tim của tôi sẽ không đau nhói nữa.








“Keng, keng”








Tiếng chuông vang inh ỏi khiến tôi giật mình tỉnh dậy, hàng
tá người đổ xô nhau giành giật thức ăn, tôi đã dần hình dung được nơi mình đang
bị giam giữ, một nhà tù thứ thiệt. Ngước mắt nhìn lên người đang đứng trước mặt
mình. Người đó chìa cái bánh cho tôi, mỉm cười. Nước mắt lại chảy dài. Đã bao
lâu rồi tôi không nhận được sự quan tâm từ người khác??? Tôi cũng không rõ. Ở
nơi thế này, một người không quen không biết lại quan tâm đến tôi, lòng tôi chợt
ấm lại.








Dáng người ấy, giống quá, giống với hắn – người luôn hành hạ
thân thể tôi một cách không thương tiếc. Con người ấy, có nhớ đến tôi chứ??? Có
tìm kiếm tôi chứ??? Hay sự mất tích của tôi vẫn không hề ảnh hưởng đến cuộc sống
của hắn??? Chết tiệt thật, trong thời điểm này còn nghĩ vẩn vơ đến hắn. Nhưng vẫn
hy vọng, hắn sẽ nhớ đến tôi, dù chỉ là một chút. Một chút thôi, Yunho à…








End Jaejoong’s POV








Đưa tay nhận lấy chiếc bánh bao từ người con trai trước mặt,
Jaejoong gật đầu cảm ơn. Dù gì điều cần thiết nhất trong những lúc này là một
tình bạn. Ngồi phịch xuống bên cạnh Jaejoong, người con trai đó vẫn đang chăm
chú nhìn cậu.








-Đây là đâu vậy??? – Jaejoong lên tiếng sau khi ăn xong cái
bánh bao, uống một ngụm nước trong chiếc chén mà người thanh niên đó vừa đặt xuống.








-Brazil.








-Hả??? – Jaejoong há hốc mồm khi nghe đến hai chữ Brazil, cậu
thực sự đã bị bắt đi xa như vậy ư???








-Uhm. – Vẫn trả lời cậu một cách ngắn gọn, đôi mắt anh ta vẫn
chưa hề rời khỏi gương mặt xinh đẹp cậu dù chỉ một giây.








Jaejoong đỏ mặt quay đi khi bắt gặp ánh nhìn của người ấy.
Jaejoong lên tiếng như muốn chữa sự ngượng ngùng của mình:








-Tôi tên Kim Jaejoong. Còn anh???








-Cứ gọi tôi là Nickhun. – Đôi mắt đã rời khỏi gương mặt
Jaejoong, chuyển hướng sang những thứ bên ngoài song sắt, một màu xanh thẳm
trong đôi mắt ấy, thật buồn.








-Anh có biết bọn họ bắt chúng ta vào đây để làm gì không???
– Jaejoong cố gắng phá tan bầu không khí ngột ngạt này, nhìn anh, cậu lại nhớ đến
hắn, có lẽ cậu bị bệnh thật rồi.








-Cậu không biết??? – Đôi mắt xanh trong mở to nhìn Jaejoong
với vẻ ngạc nhiên, sau đó đưa tay xoa mái đầu bị rối vì mồ hôi và bụi bẩn – Cậu
không nên biết thì tốt hơn.








Một ngày mệt mỏi trôi qua như thế. Cậu phải tìm đường thoát
ra khỏi đây. Cậu phải chứng tỏ với hắn rằng cậu không hề yếu đuối, cậu không muốn
hắn khinh thường cậu nữa. Kim Jaejoong, phải mạnh mẽ lên.





_______________________________________________♫♥☼♥♫_______________________________________________





I will wait until the day you say that you don't need us anymore................................................
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://cassis2dbsk.wordpress.com
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [longfic][NC-17] I want more, my teacher (YunJae)   

Về Đầu Trang Go down
 

[longfic][NC-17] I want more, my teacher (YunJae)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Dong Bang Shin Ki Forum :: Cassiopeia's World :: FanFic-
.:윤재딕 ♥ Always Keep The YunJae Faith:. Kpop In Your HeartYunJae♥Paradise TVXQ! UnCouples A*XiahNET - XiahJunsu's fansite in VietNam동방신기 Rising Gods of the East»†«TVXQ Vietnamese Fansite»†« XISU-StarSexyJJ - Jaejoong Vietnam's FansiteKiminland.netSPVN - Proud of Our PrinceDBCW♥FIVE We are Xiaholic!Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Free blog