Dong Bang Shin Ki Forum
Annyeong~

Chào mừng bạn đến với forum chúng tôi.Chúc bạn có 1 ngày vui vẻ và làm quen được nhiều bạn nhé^^!

Dong Bang Shin Ki Forum

동방신기 Rising Gods of the East
 
Trang ChínhPortalGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 [Longfic][PG-13+] Love of my life (YunJae)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : 1, 2  Next
Tác giảThông điệp
CrazyMouse
Member
Member
avatar

Tổng số bài gửi : 134
DBSK's Won : 160
Join date : 24/07/2010

Bài gửiTiêu đề: [Longfic][PG-13+] Love of my life (YunJae)   Tue Jul 27, 2010 10:28 pm

Title: LOVE OF MY LIFE


Author: rồng yyjj


Disclaimer: DBSK belongs together


Pairing: Yunjae, Binjae ( Won Bin+ Jaejoong)


Genre: thập cẩm


Length: complete

NOTE: BẠN ĐANG SỐNG TRONG MỘT THẾ GIỚI KHÔNG PHÂN BIỆT BẤT CỨ THỨ GÌ (fic của rồng luôn luôn là thế đấy, câu nói bất hủ)

Đã được sự đồng ý của tác giả
Trích dẫn :

loveormoney_kesantien
22:53 25-07-2010










ss ơi ~ tình hình là h e mún post các fic Mộng và Love of my life lên dongbangshinki 4rum được k ạ??












yunyunjaejae23:05 25-07-2010





ok! nhớ quăng cho ss cái link nhé ^^


Giới thiệu nhân vật


Jung Yunho: tổng giám đốc tập đoàn nữ trang lớn nhất Hàn Quốc- JYC, là một người cầu toàn và không mấy thân thiện trong lần gặp đầu tiên




Kim Jaejoong: con út của ông chủ tập đoàn áo cưới Boss, bị bệnh trầm cảm từ khi mẹ mất, học rất giỏi nhưng lại rất nhút nhát




Won Bin: bạn thân của Jaejoong, anh là người duy nhất Jaejoong nói chuyện




Kim Hyo Yeon: chị cả cùng cha khác mẹ của Jaejoong, trưởng phòng thiếtkế của công ty áo cưới Boss, là người có chí cầu tiến cao, rất ghét Jaejoong




Kim Tae Yeon: chị thứ hai cùng cha khác mẹ của Jaejoong, thiết kế sư của công ty áo cưới Boss, là một người thủ đoạn, rất ghét Jaejoong




Kim Jungwan: chị thứ ba cùng cha khác mẹ với Jaejoong- người duy nhất trong gia đình xem cậu là người nhà




Kim Hye Ja: mẹ cả của Jaejoong, phó chủ tịch của Boss, đạt rất nhiều giải thưởng trong kinh doanh, là một người khó dò




Summary: em là của anh, mãi mãi là của anh


Chap 1


JYC_ ngôi trường của những thiên tài của đất nước và của cả cho những cậu ấm cô chiêu ở Seoul này, nó nổi tiếng là ngôi trường có nền giáo dục nghiêm khắc và rất nề nếp, từ nhà trẻ đến đại học, học sinh sẽ được đào tạo ngay từ nhỏ. Nằm khuất sau những dãi lầu cao trong khuôn viên
rộng hàng ngàn hecta là trường tiểu học JYC- chốn thiên đường cho các bé vui chơi, đồ chơi ở đây đếm không xuể được, bọn trẻ được chơi đùa suốt ngày

chúng có vẻ rất vui, nhưng bên trong phòng trẻ số 1- phòng dành cho các bé có gia đình quyền quý nhất nhì Hàn Quốc- đang diễn ra một trận ác chiến giữa bé có đôi má phúng phính bầu bĩnh học lớp mầm và bé cao nhất phòng học lớp 1


_đồ này của Jae mà!


Bé Jae với hai má phúng phính giật lấy con heo bằng bông trên tay một bé cao hơn mình


_không! Nó là của Bin!


Bé Bin giật lại con heo bông


_nó là của Jae mà! Mẹ mua cho Jae mà


Bé Jae vẫn ngoan cố giật lại


_không! Cái nào Jae cũng nói là mẹ Jae mua hết á, không tin đâu, cái này là của Bin, là mẹ mua cho Bin


Công cuộc giành giật con heo bông màu hồng vẫn tiếp diễn nếu không có giọng cô giáo cất lên


_Jaejoong và Won Bin! Hai con không được hư thế ! cô đã dạy như thế nào?


Cô giáo nhịp nhịp thước vào tay khiến hai bé rụt tay lại nhìn con heo lăn lóc trên sàn


_hai con chơi chung với nhau không được sao? Lần sau mà giành nhau như thế thì cô sẽ không thương nữa, không cho chơi nữa đó, nghe không? Bé Jae! Con trở về phòng con đi- cô giáo nghiêm giọng


_dạ- hai bé phụng phịu đáp


Cô giáo vừa bỏ đi, bé Bin vội chạy lại ôm con heo ngay


_này! Cô giáo bảo chơi chung mà!- bé Jae phụng phịu


_không! Cái gì của Bin thì Bin không cho ai đụng, Bin ghét Jae, hứ!


Bé Bin hứ một cái rõ to rồi quay đi một nước, bé Jae chỉ biết hậm hực nhìn theo rồi trở về phòng


……….


Ngày tiếp theo, bé Jae đến thật sớm, bé lục lọi trong đống đồ chơi to đùng ở phòng số 1, bé hả hê reo lên khi nhận ra tay mình chạm phải một vật êm êm mềm mềm. Nắm nó thật


chắc bé vội kéo nó lên


_lần này Bin đừng hòng giành với mình, ha ha, AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! !!!


Tiếng la thất thanh của bé Jae khiến cả nhà trẻ giật mình, chỉ riêng có bé Bin là không vì bé biết Jae đã chạm vào cái gì


_HU HU HU! MẸ ƠI CỨU CON! CON SỢ QUÁ ! CỨU CON CỨU CON


Bé Bin cười ngặt nghẽo khi thấy bé Jae cầm con chuột đồ chơi trong tay mà khóc rống lên, mặt bé dần trở nên đỏ gất vì khóc quá nhiều, các cô giáo chạy lại dỗ dành cũng không được


_HU HU HU


_bé Jae ngoan, cô quẳng con chuột đi rồi! bé Jae ngoan nhé!- cô giáo thứ nhất ôm bé vào lòng và dỗ dành


_bé Jae ngoan nào! Cô cho bé cây kẹo nhé! Đừng khóc nữa nhé- cô giáo thứ hai lắc lắc cây kẹo mút màu hồng to đùng trên tay hòng hướng ánh nhìn của bé vào cây kẹo


Hai cô giáo dỗ bé gần một tiếng đồng hồ nhưng vẫn hoài công vô ít, bé Bin tay ôm con heo bông đứng trước cửa phòng, từ khi cô bế bé Jae về phòng, Bin cứ đi theo suốt, bé nhìn bé Jae khóc sướt mướt, một cái gì đó khiến bé Bin rất không vui, bé chỉ muốn dọa bé Jae một chút thôi, bé chẳng biết bé Jae lại sợ con chuột đó đến như vậy


_khụ…khụ…khụ


Bé Jae khóc càng ngày càng to, khản cả cổ rồi mà vẫn khóc, bé Bin đứng nhìn một lúc


_hic hic hic, huh u hu OA OA OA!-bé Bin cuối cùng cũng khóc òa lên trước cửa phòng khiến cho các cô giáo càng hoảng thêm


_ngoan nào! Con đừng khóc! Bé Bin giỏi mà, bé Bin ngoan mà! Đùng khóc nào!


Bốn năm cô giáo vội chạy lại chổ bé Bin, ngay cả hai cô giáo đang dỗ bé Jae cũng bỏ vội bé Jae xuống sàn mà chạy lại dỗ bé Bin


_trời ơi! Làm sao đây, bà Won mà biết chắc chúng ta bị đuổi việc hết quá- một cô giáo thì thầm trong bực bội khi đẩy bé Jae ra xa


_OA OA OA!


Thấy mình bị bỏ rơi, bé Jae càng gào to hơn hòng hướng sự chú ý của các cô đến với bé, bé Bin thấy vậy càng khóc to hơn nữa


Cả ngày hôm ấy, cả nhà trẻ bị một phen náo loạn của hai bé , nhất là bé Bin, các cô giáo bị một phen tá hỏa tam tinh khi bà Won nhìn thấy đôi mắt sưng vù của bé, phải giải thích gần hai tiếng đồng hồ bà mới chịu bỏ qua cho, bé Jae chỉ được mẹ lẳng lặng bế ra về


….

Nhà bé Jae


_bé heo! Sao hôm nay con khóc vậy


Người mẹ trẻ bế bé lên giường sao khi đã cho bé uống sữa no nê


_hôm nay bạn Bin chọc con, bạn Bin nhát chuột chọc con đó mẹ ơi!


Bé lại mè nheo với mẹ


_uh! Bạn Bin không tốt, vậy con đừng chơi với bạn Bin nữa nhé, bé heo biết không, thấy bé heo khóc mẹ cũng sẽ khóc theo bé đấy


Bà mẹ trẻ cụng đầu vào đứa con trai bé bỏng của mình khiến bé cười khúc khích


_thôi ngủ đi, mai còn phải đi học sớm đó


_dạ!


Bé Jae rút sâu vào lòng mẹ, khẽ mỉm cười, bà hôn lên vầng trán nhỏ của bé


_ngủ ngon nhé! Thiên thần của mẹ


Sáng hôm sau, bé Bin đòi mẹ đưa đi nhà trẻ thật sớm, bé ngồi trong phòng với con heo bông trong tay, hôm nay bé nhất định sẽ cho bé Jae chơi chung với bé, nhất định là vậy


Nhưng…


Đã nửa ngày trôi qua mà bé Jae vẫn chưa qua, bé Bin rất tò mò, mọi ngày bé Jae qua phòng 1 sớm nhất nhưng hôm nay bé Jae vẫn chưa qua


Bé Bin không thể chờ thêm bèn mon men qua phòng bé Jae, bé Jae đang chơi bán đồ hàng cùng với vài người bạn, trong bé có vẻ rất vui thì phải


_bạn Jae!


Bé Bin tiến lại gần bé Jae và gọi nhỏ


Bé Jae quay đầu lại nhưng vẫn không buồn nói chuyện với bé Bin


Chìa con heo bông ra trước mặt bé Jae


_cho Jae chơi chung với Bin nè


_không thèm


Jae phụng phịu rồi quay lại với đống đồ hàng của mình


_sao vậy! cho Jae chơi nè, Bin không giành nữa, chơi với Bin đi


Bé Bin ngồi đối diện bé Jae và chìa con heo ra trước mặt bé



_mẹ Jae nói Bin làm Jae sợ thì Bin không phải là bạn tốt, Jae không chơi với Bin nữa, Jae ghét Bin rồi


Bin ngồi đó nghe từng chữ Jae nói, Jae vừa nói hết câu, bé Bin bổng bật khóc


_oa oa oa


Dàn giáo viên 18 người lại đẩy Jae ra và vây quanh bé


_ Bin ngoan nào! Ai chọc con? Jae phải không?- cô giáo quay sang Jae- Jaejoong hư quá! Sao lại ăn **** bạn chứ?


_bạn Jae nghỉ chơi con rồi! bạn Jae không chơi với con nữa, huh u hu OA OA OA

OA!!!!!!!!!!!!!!!!


Bé Bin khóc giãi nãi trong lòng cô giáo, bé cứ nói "Jae không chơi với con nữa” suốt


_ngoan ngoan nào! Bạn Jae không có nghỉ chơi con đâu, bạn Jae thương con lắm, làm sao mà nghỉ chơi con được chứ! Bin ngoan nào!- cô giáo lại tiếp tục dỗ dành- Jaejoong! Con đừng giận bạn Bin nữa nhé


_không! Con không chơi với bạn Bin, con không thương bạn Bin!- bé Jae gào lên khiến bé Bin càng khóc to hơn nữa


Thế là nguyên ngày hôm ấy, các cô giáo lại phải xin lỗi rối rít mẹ của Bin, còn Jaejoong vẫn cứ lặng lẽ trên vai mẹ đi về


Jaejoong rút sâu vào lòng mẹ, bé không hay rằng bé Bin vẫn nhìn bé với đôi mắt mọng nước


_Jae nghỉ chơi con ra rồi….


Ngày hôm sau


_cho nè!


Bé Bin chìa ra trước mặt bé Jae một thanh kẹo mút mà theo bé Jae thì đây là cây kẹo mút to nhất thế giới


_thật không?- tay bé Jae bắt đầu ngọ ngoậy


_Jae chơi với Bin lại đi, Bin cho Jae luôn


_cho chơi cả con heo kia chứ?- bé Jae chỉ tay về phía con heo bằng bông to đùng trên tay bé Bin


_uh! Cho chơi chung luôn


_uh!


Vậy là bé Jae lại lon ton chạy theo sau bé Bin, lại cướp đi đồ chơi của bé Bin

nhưng…chẳng bao giờ được cả


Hai tiếng sau


_ Bin ơi! Bin có yêu Jae không Bin?-bé Jae vừa gào lên vừa tranh con heo bông mà mình vừa ôm được hai tiếng đồng hồ


_KHÔNG!!!!!!!!!!!!!TRÁNH XA TỚ RAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!!!!!!!!!!!!!!!


Thế đấy!


……….


_Jae ah! Qua lớp Bin chơi nè- bé Bin đứng trước cửa lớp của bé Jae mà vẫy tay


_không được, cô giáo không cho Jae đi, cô giáo nói Bin lớp lớn, Jae lớp nhỏ, không qua được- bé Jae nói bằng giọng ngọng ngịu của mình


_mặc cô giáo, Jae qua lớp Bin chơi, nhiều đồ chơi lắm, mình chơi trò gia đình nhé


Bé Jae thích nhất là trò chơi gia đình, bé vội gật đầu rồi chạy lót tót theo bé Bin


_này, mình là bố, Jae là mẹ, Dongwook là con trai và Hanuel


là con gái của mình nhá- bé Bin vỗ ngực và kéo bé Jae về phía mình


_không chịu, mình lớn hơn Jae, mình mới là mẹ, mình là con gái, mình mới làm mẹ được- bé Hanuel cãi lại và kéo bé Jae ra khỏi bé Bin


_đúng đó, Jae làm vợ của mình, Hanuel làm vợ của Bin - Dongwook kéo bé Jae về phía mình


_KHÔNG, JAE LÀ VỢ CỦA TỚ! – Bin hét to


_KHÔNG! LÀ CỦA TỚ- Dongwook cũng không kém


Cứ thế, cuộc cãi vã của ba người diễn ra một cách sôi nổi, chỉ tội cho
bé Jae, đã không được chơi mà còn bị kéo qua kéo lại đến bậc khóc nức nở, đã thế, Bin và Dongwook cũng đánh nhau lúc đó, cô giáo chạy lại mắng cho bé Jae một trận vì tội không nghe lời cô giáo




Bé Jae Lớp 1, bé Bin lớp 3


_ Bin ơi! Bin yêu Jae không Bin?- cậu vừa nói vừa nhìn vào cây kẹo to nhất thế giới của Bin


_KHÔNGGGGGGGGG!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!AAAAAAAAAAAAAA !!!!!!!!!!!!TRẢ CÂY KẸO CHO TỚ!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!ĐỒ CƯỚP CẠN!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!


Bé Jae lớp 2, bé Bin lớp 5


_ Bin ơi! Bin yêu Jae không Bin?


_KHÔNG!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!TRẢ CON THỎ ĐÓ CHO TỚ! TỚ MỚI MUA ĐÓ!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!


………..


Hôm nay Bin được mẹ cho một cây kẹo to thật là to, bé hí hửng bước vào lớp và cất giữ rất cẩn thận để giờ ra chơi đem khoe với bé Jae


Nhưng kể từ hôm ấy, bé Bin không bao giờ nghe được câu hỏi “Bin ơi! Bin có yêu Jae không Bin?” nữa rồi

Jae ah! Hôm nay Bin có cây kẹo to lắm này, sao không lại?


End chap 1[/color]


Được sửa bởi CrazyMouse ngày Wed Jul 28, 2010 5:06 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
PinkyvaYunho
Admin
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 373
DBSK's Won : 460
Join date : 23/07/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [Longfic][PG-13+] Love of my life (YunJae)   Wed Jul 28, 2010 9:57 am

Bạn phải ghi thêm được sự đồng ý của tác giả hoặc bằng chứng cho thấy tác giả đã đồng ý cho bạn re-post

Thân.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
CrazyMouse
Member
Member
avatar

Tổng số bài gửi : 134
DBSK's Won : 160
Join date : 24/07/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [Longfic][PG-13+] Love of my life (YunJae)   Mon Aug 02, 2010 2:17 pm

Chap 2

12 năm sau

Ngã người trên chiếc nệm êm ái sau 12h ở bên ngoài, Jaejoong nhắm mắt để xua đi cơn mệt mỏi đang dần xâm chiếm cơ thể cậu, chân tay cậu rã rời và cậu thật sự không muốn làm gì khác hơn là đi tắm và
thưởng cho mình một giấc ngủ không mộng mị

“cộc cộc cộc”

“cậu Jaejoong ah! Cả nhà đang đợi cậu xuống dùng cơm đấy ạ”

_..............

Cô hầu gái lắc đầu và đi xuống nhà, cô quen rồi, quen với cái cách sống thầm lặng của cậu, quen với việc ngôi nhà này không bao giờ có thể nghe tiếng nói của cậu dù chỉ một lần duy nhất

Jaejoong tắm rửa và đi xuống nhà một cách từ tốn, không hề có một dấu hiệu nào chứng minh cậu có hứng thú với bữa tối cùng gia đình, mọi người cũng đang dùng bữa tối của mình và câu chuyện vẫn rôm rả như chưa hề quan tâm đến sự xuất hiện của cậu

_Jaejae ah! Học ở trường thế nào rồi? năm hai rồi, cố gắn lên nha- ông Kim nhẹ nhàng xoa đầu cậu con trai ngồi kế bên mình

_...............

_ôi, ba lo gì nhỉ? Jaejae của chúng ta là học giỏi nhất mà, phải không?- Junghwan hào hứng nói- Jaejae này, lát nữa chị ngủ chung với em nhé, hôm nay có coi bộ phim ma, sợ quá nên không dám ngủ

_............gật đầu, cười nhẹ

_ai bảo mày coi phim ma làm gì? Sao không lo học hành cho đàng hoàn như người ta, bởi vậy, cứ trách tại sao mà không ra trường được chứ- Tae Yoen liếc xéo Junghwan khi thấy Jaejoong mỉm cười với cô

_thôi đi Tae Yoen, ăn cơm đi, nói chuyện làm gì nhỉ, sao mày không giống tính ba hay mẹ này, im lặng là vàng đấy- Hyo Yoen lườm Jaejoong- ngay cả Jaejae cũng ngoan này, phải không?- cô mỉm cười
khinh miệt- đồ. Con. hoang- ba từ sau được phát âm thật khẽ nhưng cô vội im bặt khi nhận lấy cái nhìn từ Jaejoong

Bà Kim cười nhẹ khi nghe Hyo Yoen nói thế, bà gật gù đồng ý rồi quay sang bàn chuyện làm ăn với chồng

Jaejoong kết thúc bữa ăn của mình một cách nhanh chóng rồi đi lên phòng, Junghwan cũng ăn vội vã rồi chạy theo sau, trông theo bóng hai con, ông Kim lắc đầu ngao ngán

_đã 12 năm nó không nói chuyện với ai ngoài Junghwan, tôi thật sự không biết nó có sao không nữa, cả nhà ai cũng đối xử tốt với nó cơ mà

_đúng đó ba, con và Tae Yoen cũng có tệ bạc với Jaejae đâu mà nó cứ nhìn con cứ như muốn ăn tươi nuốt sống vậy đó- Hyo Yoen phụng phịu

_thôi bỏ đi, ăn com đi mình- bà Kim gắp thức ăn vào chén ông Kim

“cạch”

Junghwan nhảy phóc lên giường của Jaejoong mà nằm trong khi cậu lấy balo lại giường

_em đừng để ý mấy chị đó nói nhé- Junghwan cười với cậu

_........đưa cho Junghwan cây kẹo mút

_woa! Ngon quá vậy? em mua ah? Mua ở đâu mà trông ngon thế nhỉ?- Junghwan đón lấy cây kẹo từ cậu và tháo vỏ ra mút ngay- ngọt thật đấy- cô gật gù

Jaejoong mỉm cười rồi dốc ngược balo xuống giường, hàng trăm lá thư theo đó mà rơi xuống khiến Junghwa há hốc mồm

_trời ơi, ngày nào em cũng mang về một đống thư thế này á?- cô cầm lấy một là và mở ra xem

“bạn Kim Jaejoong thân mến,

Mình rất thích bạn, thích cách bạn ăn kẹo, thích cái cách bạn nhìn ra cửa sổ và thích cái cách bạn đứng ngắm nhìn những món đồ chơi bằng bông ở cửa hàng Balloon. Mình có thể làm bạn với bạn được không? Chúng ta sẽ là bạn tốt với nhau nhé!

Mình tên là Leesuk, mình luôn ngồi ở phía sau bạn đấy. bạn hãy nhớ tới mình nhé”

_í ẹ, sến quá đi thôi

_.........cười cười, vẽ vẽ……………

_toàn là thư tỏ tình không thôi, em định xử lý số này ra sao đây?- Junghwa chỉ vào xấp thư trên giường

_đốt!- cậu mỉm cười nhìn Junghwan

_thôi, đừng đốt, để đó cho chị, chị xếp hạc giấy, dù sao thì cũng là giấy đẹp và thơm không mà

_tùy chị

Jaejoong nhìn sang bên cạnh mình sau 2h vẽ liêng tục, cậu mỉm cười khi nhìn thấy Junghwa đang ngủ ngon lành bên cạnh, cậu thu xếp dụng cụ rồi cũng tắt đèn

_ôm chị đi- Junghwa ôm chầm lấy cậu

_..............xoay người ôm Junghwa

Jaejoong vừa ôm vừa vuốt lưng cô, trong ngôi nhà này, chỉ có ba và Junghwa là đối xử với cậu tốt nhất, đặt biệt là Junghwa, mười mấy năm nay, người luôn bên cạnh và bảo vệ cậu không ai khác ngoài cô ra cả

flashback

12 năm trước

_bé Heo ah! Hôm nay chúng ta dọn về nhà ba ở nhé- bà vui mừng nói với bé Jae

_vậy con sẽ không đi học ạ?

_con sẽ đi học vào ngày mai, hôm nay mẹ đã xin cho bé Heo được nghỉ một ngày rồi. Nào!con lấy giúp mẹ túi xách nhé, mẹ ra xem ba con tới chưa

Bé Jae chạy vội vào nhà và xách túi ra cho mẹ

_mẹ ah! Bé Heo mang ra cho mẹ này

_giỏi lắm, lại đây nào, ba tới rồi này- bà đưa tay tay đón bé

_hi hi hi- bé Jae cười tươi rồi chạy lại

“RẦM”

Bé Jae vội dừng lại khi nhìn thấy mẹ của mình đang bay lên trời rồi lại rơi xuống đất, thứ chất lỏng màu đỏ như xiro mà mẹ thường thưởng cho cậu mỗi khi cậu hát cho bà nghe chảy ra từ đầu và tai bà khiến bé Jae hoảng sợ mà khóc ầm lên

_HYO JOON!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Bé nhìn thấy người đàn ông hét lên rồi chạy lại ôm chầm lấy bà mà khóc, người đó khóc, bé cũng khóc

Vài ngày sau khi lễ tang của bà kết thúc, người đàn ông đó ôm chầm lấy bé và nói rằng sẽ đưa bé về nhà

_con trai, ba là ba của con, ba xin lỗi vì ba đã không chăm sóc cho mẹ và con được tử tế, ba xin lỗi con Jaejae ah- ông vừa khóc vừa ôm bé

Ngày hôm đó, ba bé khóc, bé cũng khóc

Ông Kim bế bé đến một căn nhà rất to, to nhất trong số những ngôi nhà gần đó, ông Kim mở cửa, bé nhìn thấy một người phụ nữ rất xinh đẹp và ba chị nữa, họ vây xung quanh bé, nói chuyện cùng bé và hôn bé

_Jaejae ah! Từ nay mẹ sẽ là mẹ của con nhé, con thật đáng yêu và giống với ba con lắm- bà vừa nói vừa nựng vào má bé, đau điếng

_chào em, chị là Hyo Yoen, đây là Tae Yoen còn đây là Junghwan- các chị sẽ là chị của em, các chị sẽ đối xử với em thật tốt nhé- Hyo Yoen ôm chầm lấy bé và thủ thỉ vào tai bé một câu mà cả đời cậu không bao giờ quên được- đi chết đi, đồ con hoang

Những ngày sau đó, bé không muốn đến trường nữa, bé không chịu đi học nên ông Kim phải mướn gia sư về dạy học cho bé

Mỗi khi có ông Kim ở nhà, mọi người đối xử rất tốt với bé nhưng khi ông xoay người đi, họ đánh bé, chửi bé là đồ con hoang khiến bé sợ quá mà bật khóc nức nở, lúc ấy, chỉ có Junghwan là bên bé và an i bé mà thôi

_em đừng khóc, cho em này

_hu hu hu, hic hic hic- bé Jae vẫn thút thít, mấy chị ăn **** em, huh u hu

_không sao, Jaejae đừng khóc, chị thương Jaejae nhất, có chị chơi với Jaejae mà- Junghwan ôm bé vào lòng- Jaejae ốm rồi này, Jaejae phải ăn nhiều một chút nhé

_hu hu hu, Jaejae nhớ bạn Bin quá hà, Jaejae sẽ mét bạn Bin để bạn Bin đánh mấy chị ấy luôn, huh u hu- bé nứt nở

_Jaejae ngoan nhé, Jaejae ngoan

_Hai đứa ở đây làm gì?- giọng bà Kim vang lên khiến Junghwan và bé Jae giật mình- Hwannie, con đi vào học bài đi, còn mày, đi vào rửa bát, hôm nay chị giuso việc nghỉ một ngày, mày cũng chẳng phải đi học, đi rửa bát đi

_nhưng Jaejae còn nhỏ lắm, em ấy chưa thể rửa được, cái bếp nó còn cao hơn em ấy nữa- Junghwan ôm bé vào lòng

_thì bắt ghế, cả nhà chẳng ai rảnh rang cả, hay là con muốn mẹ đi rửa hả? nhanh lên nào- bà hất hàm nhỉ hai đứa bé

Junghwan chẳng dám cãi lời bà nên phải đi vào, bé Jae cũng phải bắt ghế để rửa bát, hôm ấy, bé lại khóc

End flashback

Jaejoong giật mình tỉnh giấc khi đồng hồ vừa điểm đúng 6h, cậu đi vào phòng vệ sinh sau khi đã đắp chăn lại cho Junghwan

_em đi đây chị ba- Jaejoong mỉm cười nhìn Junghwan vẫn còn đang ngủ ngon trên giường

_nhớ trưa nay 11h nhé- Junghwan mỉm cười nhìn cậu

_nhớ mà- cậu gật đầu rồi bước ra ngoài

Cậu bước vào café Trust me sau khi tan học như thường lệ, Jaejoong luôn ở đây tới 6h tối mới chịu về nhà, cậu thích không khí ở đây lắm, nhân viên ở đây cũng thân thiện với cậu và đôi khi họ còn nói chuyện với cậu nữa, nhưng cậu chỉ im lặng mà nghe họ nói thôi

_xin lỗi! tôi muốn ngồi ở đây, cậu cõ thể chuyển sang bàn khác ngồi được không?

Jaejong ngẩn mặt lên khi nghe thấy một giọng vang lên bên tai

_tôi muốn ngồi ở đây- hắn đặt tay xuống bàn cậu

_..........không quan tâm, tiếp tục vẽ

_xin lỗi!- giọng nói có vẻ bực bội

_............tiếp tục vẽ

_xin ông thứ lỗi, cậu ấy đã ngồi đây lâu rồi ạ- một nhân viên đi đến nói chuyện với người đàn ông đó

_tôi muốn ngồi đây và tôi sẽ ngồi ở đây- người đàn ông gõ tay vào bàn

_xin lỗi, thật sự thì….

_thật sự thì chúng tôi đã đặt chỗ rồi thưa ông, phiền ông ngồi bàn phía sau ạ, nơi ấy cũng có cửa sổ- Junghwan tiếp lời nhân viên

Người đàn ông tuy không hài lòng lắm nhưng cũng đi lại bàn vài ngồi quay lưng về phía cậu, Junghwan vui vẻ đặt túi xuống và ngồi bên cạnh cậu sau khi đã gọi nước uống

_chờ chị lâu không? Chị phải đi mua đồ

_.....nhìn, cười

_ta ta ta, tặng em này!- Junghwan vui vẻ đặt cái bánh kem lên bàn và đốt nến lên- happy birthday to you, happy birthday to you, happy birthday to Jaejae, happy birthday to you!

Junghwa vỗ tay trong khi Jaejoong mỉm cười và thổi nến, năm nào cũng vậy, Junghwa và Jaejoong luôn mừng sinh nhật của cậu ở đây, chẳng ai nhớ đến ngày sinh của cậu trừ Junghwa và cũng chẳng ai tốt với cậu như Junghwa cả

_cho em này, thích nhé!- Junghwa đặt món quà lên bàn và nhìn Jaejoong

_.........mở mở

_thích không? Chị biết em rất thích kẹo nên đã đặt cho em một cây kẹo to như thế đấy

_cám ơn chị

Riêng người đàn ông phía sau, tuy rất hậm hực vì không được ngồi ở chổ mình thích nhưng đến khi hắn biết được hôm nay là sinh nhật cậu thì cũng bỏ qua, hắn lắng nghe và ngạc nhiên khi suốt buổi chẳng thấy cậu nói câu nào ngoài câu “ cám ơn chị”

_tổng giám đốc, đến giờ hẹn với giám đốc Lee rồi ạ

Hắn gật đầu bước ra và không quên tặng cho hai người họ một nụ cười bí hiểm

End chap 2
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
CrazyMouse
Member
Member
avatar

Tổng số bài gửi : 134
DBSK's Won : 160
Join date : 24/07/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [Longfic][PG-13+] Love of my life (YunJae)   Wed Aug 04, 2010 10:06 pm

Chap 3

_Jaejae ah! Hôm nay em về sớm được không? Ngày nào cũng 6- 7h tối mới về, ngồi ở đây suốt như thế không ổn đâu- Junghwan vừa ăn bánh vừa nhìn cậu

_........lắc lắc…….

_sao vậy? hôm nay mọi người không có nhà đâu, có chị với em thôi hà, về đi, chị về một mình buồn lắm lắm- cô ngậm muỗng nhìn cậu- nha, về với chị đi, chị có làm cho em một ổ bánh kem to lắm, ngon lắm đó nha, chính tay chị làm chứ không phải chị mua đâu

_........nhìn, cười………

_không tin ah? Chị thề đấy, về nha, về đi mà

_chị………lại coi phim ma?

Junghwan cười méo xệt khi nghe cậu nói như thế

_ừ thì….- cô gãi đầu- hồi sáng này có coi phim kinh dị “ở nhà một mình” nên hơi sợ……

Jaejoong mỉm cười lắc đầu với bà chị sợ ma mà ngày nào cũng xem phim ma

_nha, về nhà cùng chị nha- Junghwan nhìn cậu bằng đôi mắt “làm ơn đi mà”

_..........cười cười, gật gật………….

Đó là ngày đầu tiên Jaejoong về nhà sớm

Tập đoàn JYC

_Kangin, hủy ngay hợp đồng với Lee So Man cho tôi, hắn ta không thể tin tưởng được- hắn vừa nói vừa nhìn vào xấp hồ sơ trên bàn

_vâng ạ

_có bao nhiêu tập đoàn muốn ký kết với chúng ta trong loạt sản phẩm lần này- hắn hỏi

_dạ, 10 tập đoàn thời trang lớn, trong đó có tập đoàn của Lee So Man và tập đoàn của Kim Joongsoo là có thị phần lớn nhất Hàn Quốc

_lập cuộc hẹn với Kim Joongsoo đồng thời đưa cho tôi bảng điều tra kinh doanh của họ

_vâng thưa tổng giám đốc, còn buổi tiệc tối nay ở nhà Lee So Man ạ?

_hủy đi, tôi chẳng muốn dín dáng đến loại người đó.


_vâng

_được rồi, anh ra ngoài đi

Hắn ngã người ra sau khi Kang In vừa bước ra khỏi phòng, hắn đang nghĩ tới cậu, cậu là con trai Kim Joongsoo và là người mà ông yêu thương nhất, hắn đã tình cờ đọc được bài báo nói ông và phía sau ông là cậu. Kim Joongsoo là một người rất khó tính trong công việc, ông ít khi nào ky kết hợp đồng với các tập đoàn khác, do đó tạo lập quan hệ thân thiết với ông là một điều hết sức khó khăn, hắn cũng đã nhắm tới ông nhưng đến bây giờ vẫn chưa thể gọi là thân thiết được. Cho đến hôm nay, hắn nhìn thấy cậu, hắn biết hắn có thể tạo lập một mối quan hệ vững chắc với ông nếu hắn là bạn của cậu

Hắn nhíu mày nghĩ về cậu, cậu thật khác lạ, chỉ là cậu là người duy nhất có thể phớt lờ hắn khi nhìn hắn. Tất cả mọi người đều kính trọng hắn, nể sợ hắn. Ở nước Đại Hàn Dân Quốc này không ai là không biết đến Tổng giám đốc Jung Yunho, người đã và đang làm mưa làm gió trên lĩnh vực trang sức cả. Thêm đó, trên người hắn toát ra một thứ bá khí đáng sợ khiến người đối diện phải e dè và đề phòng khi nói chuyện, nhưng cậu thì không, cậu đặt biệt hay cố gắn tỏ ra đặt biệt trước mặt hắn?

“xin ông thứ lỗi, cậu ấy đã ngồi đây lâu rồi ạ”

Lâu? Ngồi đã lâu hay ngày nào cũng đến nhỉ?tôi sẽ gặp lại cậu, cậu bé- hắn nhếch mép

………….

Hôm nay là một trong những dịp kiếm hoi mà Junghwan và Jaejoong ở nhà với nhau, Junghwa chạy đến tủ lạnh và lấy ra một cái bánh kem thật to để trên bàn khoe với cậu

_thành quả của chị đấy, đẹp không?

Jaejoong nhìn xuống chiếc bánh kem. Thật sự thì…..nó…..rất xấu, cách bắt bông kem còn rất vụng về, bánh cũng không tròn, bột không mịn, kem phủ không đều bề mặt bánh nên cậu có thể nhìn thấy đôi chỗ bị khét. Jaejoong cho một ngón tay dín kem vào miệng. Kem thì……nhạt quá

_ngon không?- cô hí hửng

_.........gật gật……….

_biết ngay mà, chị làm mà, nào, ngồi xuống đi, chúng ta cùng ăn nào

Jaejoong ngồi xuống ghế và đợi Junghwa đi lấy dĩa, bất chợt tiếng mở cửa vang lên

_tiệc tùng gì mà chẳng có tên nào được được một chút, toàn là dân gì đâu không thôi, già mà bày đặt ve vãn, không nhìn lại cái thân- Hyo Yoen vừa bỏ giày vào tủ vừa phàn nàn

_vậy sao? Nhưng tôi thấy chị cũng cười giỡn với những người đó mà- Tae Yoen nhếch mép

_công việc thôi, bọn họ mà không có gì xem? Thử tao có để mắt tới không?

Tae Yoen không thèm để ý đến bà chị của mình, cô đi thẳng vào nhà và cảnh tượng đập vào mắt cô là Jaejoong đang cùng Junghwa ăn bánh kem

_ a ha ha! Xem nào xem nào, hôm nay Jaejae của chúng ta về sớm nhỉ? Tưởng bọn này không về nên về sớm hả?- Tae Yoen cười mỉm rồi tiến lại chổ của Jaejoong và Junghwa

_để bọn em yên chị hai- Junghwa lườm Tae Yoen

_oh! Hôm nay là dịp gì mà ăn bánh kem thế này nhỉ?- Hyo Yoen đi lại và đưa tay quệt một lớp kem nếm thử

“phụt”

_cái này mà để cho người ăn sao?- ả phun ra ngay lập tức và nhếch mép cười- đúng là hợp quá mà, con hoang thì phải ăn những món không phải cho người ăn rồi, cả chó cũng không biết có ăn không nữa đây, ha ha ha

_đúng đúng, mày chỉ xứng đáng ăn mấy món này thôi, đồ con hoang- Tae Yoen hùa theo

_................

Nhìn thấy Jaejoong im lặng mà vẫn tiếp tục ăn bánh, Junghwan thật quá tức giận

_mấy chị im đi, không được nói Jaejae như vậy! mấy chị thật quá đáng mà- Junghwa đập bàn đứng lên

_sao nào? Mày muốn bên thứ con hoang như nó hả?- Hyo Yoen trừng mắt nhìn cô- mày nhớ là mày là ai, mày là Kim Junghwa, con của Kim Joongsoo và Kim Hye Ja, không phải là thứ tạp chủng như nó- ả chỉ vào Jaejoong

_.............

_xem nào, Jaejae nhà ta quả thật là hiền lành nhỉ, nói như thế mà vẫn có thể ngồi ăn bánh một cách thong thả thế ah? Ha ha ha, đúng là em ngoan mà, thảo nào mà ba cưng đến như thế- Tae Yoen ngồi xuống cạnh cậu- vậy thì cưng ăn hết nhé, nhớ là đừng chừa lại chút gì đó nha, con chó của nhà này cũng quen ăn thịt bò rồi, mấy cái món không phải cho người, không phải cho thú này nó không ăn đâu, ráng mà ăn cho hết nha em cưng- cô xoa xoa đầu cậu

_MẤY CHỊ THÔI NGAY ĐI, JAEJAE RA NÔNG NỔI NHƯ THẾ ĐỀU LÀ DO LỖI CỦA MẸ VÀ HAI CHỊ MÀ RA, HAI CHỊ THẬT QUÁ ĐÁNG MÀ, JAEJAE LÀ EM CHÚNG TA, JAEJAE LÀ CON CỦA BA VÀ DÌ HYO JOON, JAEJAE LÀ EM CHÚNG TA- Junghwa không thể nhịn được nữa mà hét vào mặt Hyo Yoen và Tae Yoen

_MÀY DÁM NÓI CHỊ MÀY NHƯ THẾ HẢ? THỨ CẶN BÃ NÀY MÀ XỨNG ĐÁNG LÀM EM TAO SAO? NÓ LÀ ĐỒ CON HOANG, ĐỒ XUI XẺO, NÓ XUI XẺ Y NHƯ CON ĐÀN BÀ MẸ NÓ VẬY, SAO NÓ KHÔNG CHẾT CHUNG VỚI CON ĐÀN BÀ ĐÓ ĐI MÀ SỐNG TỚI TẬN BÂY GIỜ CHỨ?- Hyo Yoen hét vào mặt Junghwa

“BỐP!”

Hyo Yoen xây xẩm mặt mày và lùi ra sau khi nhận lấy một cú tát trời giáng

_đứa nào tát tao?- ả gầm lên

_Jaejae!- Junghwan lắp bắp, chưa bao giờ cô thấy Jaejoong lại đáng sợ đến như vậy

_MÀY….MÀY DÁM TÁT TAO?- ả hét lên

_MÀY DÁM TÁT CHỊ TAO?- Tae Yoen cũng hét lên

_Không. Được. Nói. Xấu. Mẹ. Tôi- cậu gằng từng chữ

_SAO LẠI KHÔNG ĐƯỢC? TAO CỨ NÓI ĐẤY! MẸ MÀY LÀ THỨ HỒ LY TINH CƯỚP CHỒNG NGƯỜI TA, BIẾT BA TAO ĐÃ CÓ VỢ MÀ CỐ BÁM VÍU VÀO RỒI SINH RA THỨ NGHIỆP CHỦNG NHƯ MÀY, SAO MÀY KHÔNG CHẾT THEO MẸ MÀY CHO RỒI? MÀY VÀ MẸ MÀY ĐỀU KHÔNG ĐÁNG SỐNG TRÊN ĐỜI NÀY- ả gầm lên một cách hung dữ- MẸ MÀY LÀ HỒ LY TINH VÀ MÀY MÃI MÃI LÀ CON HOANG, ĐỒ CON HOANGGGGGGGG!!!!!!!!!!!!

Mắt Jaejoong long lên sòng sọc khi nghe ả nói, cậu nắm lấy tóc ả mà nhận xuống cái bánh kem trên bàn, mặc cho ả chống cự, mặc cho Tae Yoen đang vừa hét vừa kéo tay ả ra, mặt cho Junghwan đang vừa khóc vừa ôm lấy cánh tay cậu, cậu mặc tất cả, chỉ cần ả chết, cái gì cậu cũng dám làm vì ả dám sỉ nhụt người mà cậu kính yêu nhất

_LÀM ƠN JAEJAE! CHỊ CẢ SẼ CHẾT MẤT, BỎ TAY RA ĐI EM, LÀM ƠN MÀ JAEJAE- Junghwan vừa khóc vừa kéo tay cậu ra

_THẢ RA MAU, MÀY ĐIÊN AH? – Tae Yoen cũng gào lên

Mất một lúc lâu cả hai mới có thể kéo Jaejoong và Hyo Yoen tách ra khỏi nhau, cậu chỉ tay về phía Hyo Yoen đang thở hồng hộc mà nói

_nếu. cô. Dám. Nói. Thế. Một. lần. nữa. tôi. Sẽ. giết. cô- cậu gằn từng chữ với ả

_đi thôi Jaejae, đi thôi em, vào phòng thôi em- Junghwa kéo tay Jaejoong vào phòng

_đồ…hộc hộc hộc….đồ biến….hộc hộc hộc…..thái- Hyo Yoen vừa thở vừa chỉ tay về phía cậu

_chị im đi- Tae Yoen gắt- nó không giết chết chị là may rồi, biết nó tối kỵ ai nói xấu mẹ nó mà, không nhờ tôi và Junghwan, chị đã đi gặp mẹ nó mà tâm sự rồi

_MÀY MỚI IM ĐI, MÀY THẤY TAO KHÔNG? NÓ DÁM DÌM TAO VÀO CÁI THỨ BỎ ĐI ĐÓ, TAO THỀ, THÙ NÀY TAO KHÔNG TRẢ, TAO KHÔNG MANG HỌ KIM NỮA- Hyo Yoen hét lên rồi đi vào phòng tắm

………….

Trong phòng Jaejoong

_Jaejae ah! Mọi chuyện đều ổn rồi em ah, không sao đâu, có chị đây- Junghwa vừa khóc vừa ôm Jaejoong vào lòng

_...............

_đừng làm gì khiến cả nhà lo được không Jaejoong, đừng làm đau bản thân được chứ?- cô vừa vuốt tóc cậu vừa hôn lên vầng trán cao của cậu

_...........gật gật……….

_hứa với chị nhé, đừng làm đau bản thân nhé- cô nhìn cậu

_.........gật gật………._cám ơn chị- Jaejoong mỉm cười rồi lau nước mắt cho Junghwa

Jaejoong mỉm cười với cô lần nữa rồi bước vào nhà vệ sinh nhưng Junghwa nhanh chóng ngăn lại

_chị muốn vào đó trước, được chứ?

_.....mỉm cười, gật gật…………..

Junhwan chạy vội vào phòng và gom tất cả những gì có thể gây sát thương và bỏ vào một chổ kín đáo nhất, cô sợ, sợ phải thấy một Jaejoong của 11 năm trước

Flashback

11 năm trước

_Jaejae ah! Hôm nay chúng ta ….AAAAAAAAAAAAAA!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Junghwa la hoảng lên khi nhìn thấy Jaejoong đang dùng cây bút bi mà găm vào chân mình, máu chảy ra ướt cả cái khăn mà cô bé tặng

_JAEJAE! EM LÀM GÌ VẬY? BA ƠI! BA ƠI!JAEJAE BỊ GÌ NÀY?

Mọi người chạy lên thì thấy Jaejae đang ấn cây bút sâu vào da thịt mình

_JAEJAE! CON LÀM GÌ VẬY? – ông Kim la hoảng lên, ông vội bế Jaejoong vào bệnh viện

………..

Phòng bác sĩ

_em Jaejoong có dấu hiệu bị bệnh trầm cảm- vị bác sĩ đỡ gọng kính lên mà nhìn gia đình ông Kim

_trầm cảm?- ông ngạc nhiên

_vâng thưa ông, em Jaejoong đã bị ức chế tâm lý một thời gian khoảng 1 năm, em không thể nói với ai được nên sanh ra tính trầm uất, em ấy sẽ tự hành hạ bản thân nếu có những chuyện ức chế, do đó, mọi người nên đối xử với em ấy tốt hơn, tránh cho em ấy tiếp xúc với những thứ gây sát thương dù là nhỏ nhất, thường xuyên trò chuyện với em ấy như thế em ấy mới có khản năng hồi phục trở lại

_gia đình chúng tôi đối xử rất tốt với Jaejae, không thể có chuyện thằng bé bị ức chế được- ông Kim nhìn vợ

_đúng, chúng tôi đối xử rất tốt với thằng bé, không thể nào nó bọ như thế- bà Kim khẳng định với gương mặt lo lắng

_đúng vậy, chúng con xem em ấy là em ruột cơ mà- Hyo Yoen và Tae Yoen nhìn nhau

Junghwa không nói gì, cô nhìn hai người chị của mình nói những câu đó nhưng môi lại nhếch lên một nụ cười nguy hiểm, cô không thể kiềm được mà hét lên

_TẤT CẢ LÀ TẠI CÁC CHỊ NÊN EM JAEJAE MỚI NHƯ THẾ!

Junghwa bỏ chạy vào phòng của Jaejoong, cô ôm chầm lấy cậu mà khóc

_chị xin lỗi Jaejae ah! Chị xin lỗi em


Sau ngày hôm đó, Junghwa lo lắng cất hết những thứ có thể làm tổn thương cậu vào một chổ bí mật mà cô chắc rằng Jaejoong sẽ không tìm ra được, nhưng không hiểu sao cứ cách hai ba hôm thì trên người Jaejoong lại xuất hiện vết thương mới, cậu cũng không còn khóc lóc hay nói chuyện với ai nữa, đôi khi cậu chỉ nói một vài câu với cô thôi

Đúng 2 năm sau, bác sĩ chính thức thông báo Jaejoong bị trầm cảm

End flashback

End chap 3
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
CrazyMouse
Member
Member
avatar

Tổng số bài gửi : 134
DBSK's Won : 160
Join date : 24/07/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [Longfic][PG-13+] Love of my life (YunJae)   Fri Aug 06, 2010 8:40 pm

Chap 4

“cốc cốc cốc”

Junghwa giật mình khi nghe tiếng gõ cửa, cô mở cửa sau khi đã chắc
chắn rằng mọi thứ trong nhà tắm đều không thể làm hại cậu

_chị xin lỗi, em vào đi

_.......gật đầu………bước vào

Bên ngoài, Junghwa cũng vội vã cất đi những thứ có thể khiến cậu đau,
từ khi ông Kim được bác sĩ thông báo rằng cậu ấy bị bệnh trầm cảm, ông
đã cho thay đổi toàn bộ căn phòng, ông cho người bọc tường lại bằng
những tấm nệm hơi màu xanh nhạt, tất cả những thứ cứng cáp và có vẻ
nguy hiểm cho cậu ông đều bọc nệm lại, cậu cũng không được phép
dùng bút bi nữa mà dùng bút chì mềm

Nghe tiếng nước xả bên trong, Junghwa yên tâm rằng Jaejoong đang đi
tắm, cô ngã vật lên giường, quả thật, gia đình cô đã có lỗi rất nhiều với
cậu, và bây giờ, cô phải bù đắp lại cho cậu

Flashback

Sau khi đưa Jaejoong từ bệnh viện về với vết thương ngay chân, Ông
Kim mới gọi mọi người vào phòng họp gia đình

_sao lại như thế được chứ? Tôi đã thương yêu nó như vậy mà, sao lại
trở nên trầm trọng như thế chứ? Junghwa! Con nói tất cả là tại mấy chị
là sao? Không lẽ…- ông nhìn hai đứa con lớn của mình

_dạ….

Junghwa định lên tiếng thì tiếng bà Kim nói vọng từ phía sau

_con mà nói lỡ lời cái gì thì coi chừng mẹ

_con….- cô giật mình khi nghe những lời nói như vậy từ bà

_sao? Con có thể nói……- ông Kim giụt

_dạ…..- cô ấp úng vì chẳng biết phải nói như thế nào cả

_không có gì đâu mình ah! Chắc tại con bé lo lắng cho Jaejae quá nên
mới như thế, chứu mọi người đối xử với Jaejae như người trong nhà, làm
sao mà có chuyện Jaejae bị đối xử tệ bạt chứ- bà Kim nhìn ông dịu dàng

_có lẽ là do thằng bé bị ức chế khi Hyo Joon qua đời- ông Kim gật đầu
đồng tình- thằng bé cứ khóc suốt, tôi thì bận rộn với công việc quá nên
không chăm sóc thằng bé chu đáo, tôi thật quá vô tâm, mình ah! Mình
thường xuyên ở nhà, nên trông coi Jaejae cẩn thận hơn nhé, hãy cho
thằng bé tìm lại hơi ấm của người mẹ

_tôi vẫn đang làm như thế, mình yên tâm- bà đặt tay lên tay ông

_cám ơn mình

_về chuyện gì chứ?

_về mọi chuyện, cám ơn mình đã tha thứ cho tôi và Hyo Joon, lại còn
chăm sóc Jaejae như con ruột của mình, tôi….thật sự không biết phải
cám ơn mình sao nữa- ông nói như sắp khóc

_mình ah! Vợ chồng mà, đừng như vậy, con cái nó cười cho- rồi bà quay
sang ba cô con gái cảu mình- các con ra xem Jaejae sao rồi

_dạ- Hyo Yoen mỉm cười và bước ra, Junghwa cũng vội vã chạy theo

_các chị không được vào- Junghwa đứng chắn trước cửa phòng Jaejoong

_tụi tao cứ vào thì sao nào?- Hyo Yoen nhếch mép

Junghwa bị đẩy ra một bên, họ vào phòng của Jaejoong và nhìn thấy cơ
thể gầy còm đó đang nằm trên giường

_các chị thỏa mãn chưa? Ngày xưa Jaejae tròn trịa dễ thương như thế
mà bây giờ….các chị mà làm quá, em sẽ mét ba

_tao thách mày đó, ba có nghe mày không khi mà mẹ đã nói như thế
chứ? Tao không hiểu, nó có cái gì mà mày quý mến nó như thế chứ hả?-
Tae Yoen nhìn cô với đôi mắt thách thức

_là em của em- Junghwa nói ngay

_nó là con hoang!- Hyo Yoen nhấn mạnh- và đừng bao giờ chống đối
bọn tao

Hai ả lườm cô rồi đủng đỉnh bước ra phòng, Junghwa khóc hết nước mắt
và cô thầm hứa với lòng sẽ mãi mãi bảo vệ đứa em tội nghiệp này

Và những chuỗi ngày sau đó thấm đẫm máu và nước mắt của hai chị em, nhưng ông Kim mãi lo làm ăn, nên không thể nào biết được hai thiên
thần nhỏ của mình đang khóc

End flash back

Mong rằng ngày mai sẽ tốt lành hơn hôm nay- Junghwa ôm cứng lấy
Jaejoong và cầu nguyện

…………..

Như thường lệ, Jaejoong đến café Trust me sau khi tan học ở lớp, nhưng
hôm nay, chổ ngồi của cậu đã bị một người lạ mặt chiếm lấy

_hi!- người đó chào cậu khi thấy cậu đi đến- hôm nay là tôi đến trước
đấy

Jaejoong vẫn không nhìn hay nói với người đó một tiếng, cậu thản nhiên
ngồi xuống và lấy giấy bút ra vẽ

_tôi là Jung Yunho- hắn ngã người ra sau nhìn cậu

_.............vẽ vẽ………….

_hình như cậu không biết thế nào là lịch sự nhỉ? Chổ này tôi đang ngồi
đấy- hắn nhếch mép

_..............vẽ vẽ………..

_ya!- hắn nhíu mày- cậu không biết nói chuyện ah? Như thế là không
tôn trọng người đối diện lắm đó

_......ngừng bút……………vẽ vẽ…………

Yunho thật sự đỏ mặt tía tay với cái tên gàn dở này, từ lúc vào đây đến
giờ dường như chỉ một mình hắn độc thoại, cậu chỉ chú ý đến những bức
tranh của cậu và xem như hắn không hề tồn tại


Dám khinh thường mình, Kim Jaejoong, nếu không vì muốn ký kết hợp đồng lâu dài với ba cậu, tôi cũng chẳng muốn ngồi đây mà nhìn khúc gỗ
như cậu đâu, đồ điên- hắn rủa thầm

_cậu tên gì? Ít ra cậu cũng cho tôi một cái tên chứ?- hắn mỉm cười lần
nữa

_.....vẽ vẽ……….

Lần này hắn thật sự nổi điên lên, hắn định mắng cậu một trận và đá cậu
ra khỏi bàn hắn, chưa ai có thể khiến hắn kiên nhẫn như thế, ngay cả
những ông chúa bà hoàng của nhành nữ trang thế giới hắn cũng không
nhẫn nhịn đến thế, cậu là gì chứ? Cậu là cái gì kia chứ? Như thế đã là
quá tốt với cậu rồi

Chợt mắt hắn dừng lại trên những tác phẩm của cậu, phía bên dưới có
ghi tên, chắc chắn là tên cậu rồi, hắn bèn lấy một tấm

_cậu thiết kế áo cưới ah? Đẹp lắm- hắn cười giả lả rồi cầm một tấm ra
xem

“xoạt”

Jaejoong nhanh chóng giật lại và nhìn hắn với đôi mắt căm phẫn, hắn
thề rằng hắn đã tếp xúc với nhiều loại người và có thể đoán biết tính
cách người đó qua đôi mắt, nhưng khi nhìn vào mắt cậu, nó…..trống
rỗng, đó chẳng qua chỉ là một “đôi mắt chết”, không có gì ngoài sự
trống rỗng

_xin lỗi, tôi hơi vô phép- hắn cười với cậu sau khi đã nhìn rõ cái tên trên
giấy

Kim Jaejoong? Tôi sẽ nhớ cái tên này

Yunho mỉm cười sau khi đạt được mục đich của mình, hắn đứng lên và
trả tiền, cho hắn và….cho cả cậu

Ngồi trên xe, Yunho tua đi tua lại trong đầu mình những cử chỉ lúc nãy
của Jaejoong và khắc tên cậu vào đầu. mở tập hồ sơ mà Kang In đã đưa cho hắn tối hôm qua, hắn nhếch mép khi đọc đến đoạn

“………Kim Joongsoo rất yêu quý con trai của mình nhưng cho đến nay,
chưa một ai có thể tiếp xúc được với người đó và cũng không ai có thể
biết được tên của người đó”

_mấy giờ họp?- hắn hỏi trỗng

_30p nữa ạ!- Kang In đáp

_ok! – hắn lại cười- Kim Joongsoo, lần này ông không ký hợp đồng với tôi
không được rồi

…………
Lại nói về Jaejoong, cậu hơi nhíu mày khi người đàn ông đó cứ làm phiền
cậu và khiến cậu không thể nào tập trung vào việc của mình được và
cậu đã thật sự nổi giận khi người đó lấy bức vẽ của cậu mà không xin
phép, lúc ấy, cậu chỉ muốn lao vào mà giết chết hắn ngay lập tức, ngoài
Junghwa ra, không ai được tự tiện lấy đồ của cậu

_Won Bin ah! Cậu vẫn còn ăn kẹo này ah?- giọng một người thanh niên
vang lên phía sau cậu khiến cậu hơi giật mình

_ừ, tớ tin rằng Jae sẽ nhận ra tớ khi tớ ăn cái này- chàng thanh niên có
tên là Won Bin cười đáp trả lại

_nhưng 12 năm rồi, liệu còn nhớ không chứ?

_nhớ chứ, vì đây là cây kẹo to nhất thế giới mà

Jaejoong mở to mắt khi nghe đến cụm từ “ cây kẹo to nhất thế giới” của người ngồi phía sau mình. Hàng loạt những kỹ niệm khi cậu còn nhỏ ùa về khiến cho cậu cảm thấy choáng ngợp



“Jae ah! Cho cậu này, đây là cây kẹo to nhất thế giới đấy, thích không?”






“Jae ah! Kẹo của Bin là kẹo to nhất thế giới đấy!”



“Bin ơi! Bin có yêu Jae không Bin?”





_Bin ơi! Bin có yêu Jae không Bin?- Jaejoong bất giác nói lên câu đó khiến Won Bin giật mình quay lại


_Bin ơi! Bin có yêu Jae không Bin?- Jaejoong vẫn tiếp tục nói và nhìn anh


_Jae….Jaejoong?


End chap 4
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
CrazyMouse
Member
Member
avatar

Tổng số bài gửi : 134
DBSK's Won : 160
Join date : 24/07/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [Longfic][PG-13+] Love of my life (YunJae)   Fri Aug 06, 2010 8:42 pm

Chap 5

_Jae….Jaejoong?- Won Bin lắp bắp

_Bin ơi! Bin có yêu Jae không?- Jaejoong vẫ tiếp tục hỏi

_Bin nhớ Jae lắm, Bin nhớ Jae lắm- Won Bin không kềm được nước mắt mà ôm chầm lấy cậu- anh vẫn luôn chờ em, anh vẫn luôn nhờ tới em đấy Jaejoong ah!

_Jae……nhớ Bin- Jaejoong ôm chầm lấy anh và nói trong tiếng nấc

…………..

Yunho đến nhà hàng Midouyo và chờ đợi đối tác của mình, lần bàn hợp đồng này nhất định thành công vì hắn đã nắm được thóp của Kim Joongsoo

Để xem làm sao ông từ chối ký kết hợp đồng với tôi đây, Kim Jooongsoo? - hắn nhếch mép

Vài phút sao, ông Kim cũng đến

_Xin chào! Rất vui vì gặp ông, chủ tịch Kim- Hắn đứng lên và đưa tay về phía ông một cách lịch sự

_Xin chào, tôi cũng rất vui khi gặp cậu, cậu Jung- Ông Kim bắt lấy tay hắn và cười giả lả

_tôi đến đây vì thấy tên của ông trong đợt tìm kiếm và tôi cũng muốn biết tại sao ông lại rút đơn trong khi công ty rất có triển vọng hợp tác với chúng tôi

_ah, vì tôi cũng đã dàng được hợp đồng của Diamond rồi- ông Kim cười với hắn

Diamond? Cái công ty cỏn con đó sao? Nó làm sao sánh được với JYC chứ? Ông dám bỏ một tập đoàn lớn mà chạy theo một công ty nhỏ không có triển vọng ah? Ông có bị thiểu năng không vậy?

_vậy ah! Thế mà tôi cứ mong muốn được hợp tác với ông, những mẫu áo cưới của ông rất đẹp- hắn nhấp một ngụm café – nhất là những mẫu vẽ của Jaejoong, nó thật sự đẹp

Hắn nhếch mép khi để ý thấy cái ngạc nhiên của ông, hắn đã tấn công đúng mục tiêu rồi

_cậu…..cậu quen với Jaejoong con tôi?- ông nhìn hắn chăm chú

_chúng tôi là bạn……- hắn nhìn thẳng vào mặt ông- …..rất thân

bạn? rất thân? Jaejae bị bệnh trầm cảm, nó chỉ nói chuyện với Junghwa, sao cậu ta lại biết tên của Jaejoong nhỉ và chỉ có Junghwa mới có thể xem những mẫu thiết kế của nó, sao cậu ta lại có thể biết? không lẽ……cậu ta thật sự là bạn của Jaejae?





tôi biết ông đang thắc mắc về mối quan hệ của tôi và cậu ta, cứ tiếp tục suy diễn đi chủ tịch, tôi biết ông đang nghĩ gì mà - hắn nhếch mép



_Jaejoong đã đưa tôi xem những bản thiết kế của cậu ấy, nó thật sự rất đẹp, nhất là mẫu “trở về” của cậu ấy đấy, nó quá tuyệt, nhưng có lẽ, chúng tôi….không có cơ hội hợp tác với công ty rồi- hắn giả vờ tiếc nuối và đứng lên- quả thật, không thể phối hợp cùng với những mẫu vẽ của Jaejoong

“trở về”? mẫu vẽ mà Jaejae yêu thích nhất, cả Junghwa cũng chưa được xem, hôm đó mình vào thăm nó ngủ mới phát hiện ra tấm này, thế mà cậu ta lại được xem ư? Nếu có quan hệ tốt với cậu ta, mình sẽ có cơ hội hiểu sâu về Jaejae hơn, và có khi sẽ chữa lành bệnh cho thằng bé

Hắn toan đứng lên nhưng cánh tay hắn đã bị giữ lại

_liệu….chúng tôi còn cơ hội để hợp tác với quý công ty không?

Hắn mỉm cười và nắm chắt tay ông

_hợp tác vui vẻ

_hợp tác vui vẻ- ông Kim mỉm cười

…………

_TRỜI ƠI! SAO EM LẠI CÓ THỂ Ở TRONG NGÔI NHÀ ĐÓ SUỐT 12 NĂM TRỜI CHỨ? EM CÓ ĐIÊN KHÔNG? SAO EM KHÔNG BỎ ĐI CHỨ?- Won Bin đập tay lên bàn một cách tức tối khi nghe Jaejoong kể lại những năm tháng đã sống trong ngôi nhà đó

_Jae….- cậu cúi đầu-….tớ không còn chổ nào để đi cả

_NHƯNG EM CŨNG KHÔNG THỂ Ở CĂN NHÀ ĐÓ ĐƯỢC, NGHE EM KỂ MÀ ANH TỨC ÓI MÁU ĐẾN NƠI, EM THẬT SỰ KHÔNG THỂ TRỞ VỀ NGÔI NHÀ ĐÓ ĐƯỢC- Won Bin tức tối nói

_muộn rồi, Jae về- cậu nhìn đồng hồ và nói với anh- ở nhà….còn có chị ba….chờ Jae

_yên tâm Jae, anh đã gặp em, nhất định anh sẽ giúp em, anh sẽ không để em chịu khổ nữa- anh nắm chặt lấy vai cậu


……………..
_em cho anh số điện thoại đi, anh sẽ gọi cho em- Won Bin nói khi Jaejoong đang mở cổng

_Jae không có điện thoại- cậu cúi đầu

Won Bin hơi bất ngờ khi nghe câu trả lời của cậu nhưng sau đó anh vội lấy điện thoại trong túi mình mà đưa cho cậu

_em giữ lấy, anh sẽ gọi cho em, khi nào nó sáng lên, em ấn vào cái nút màu xanh này rồi nói chuyện với anh nhé


Won Bin tặng cho cậu một cái ôm nhẹ trước khi cậu bước vào, Jaejoong hôm nay vui lắm, chưa bao giờ cậu nói chuyện một cách thoải mái và kể hết mọi chuyện cho một người nào đó nghe cả. Nhưng đó là Won Bin, người bạn thân thiết nhất của cậu và cậu đã nhớ anh rất nhiều khi không thể gặp anh được. Nắm chắc điện thoại trong tay, cậu bước vào nhà



Jaejoong bước vào nhà là lúc mọi người đang ăn tối, ông Kim thấy cậu thì rất vui mừng, ông hồ hởi nói

_Jaejae ah! Tối mai nhà ta tổ chức tiệc, con hãy mời bạn con đến chơi nhé, ba sẽ không phiền đâu

_............

_vào ăn cơm luôn đi con- ông Kim nhìn cậu cười

Jaejoong đặt cặp táp xuống ghế rồi đi đến bàn, bà Kim và hai cô con gái nãy giờ vẫn cứ im lặng ăn cơm, đôi lúc Hyo Yoen có trừng mắt nhìn cậu như chưa quên được mối thù đêm qua, nhưng khi bắt gặp

cái nhìn của cậu, ả lại vờ như không có gì

Jaejoong nhìn sang bên cạnh, hôm nay Junghwa không ăn cơm cùng gia đình, nhận ra điều đó, ông Kim vội nói

_ngày mai Junghwa thi nên con bé sang nhà bạn ôn bài rồi, nó nhờ ba nói với con đấy

_........gật gật……….

_ngày mai mình dặn người làm nấu vài món thật ngon, tổng giám đốc bên JYC sẽ đến đấy, tôi không muốn có điều gì sơ sót với cậu ta

_huh? Mình ký được hợp đồng với JYC ư? Đó là một tập đoàn khó tính nhất ở Hàn Quốc mà chịu ký kết với chúng ta ?- bà Kim trố mắt

_đúng vậy, cậu ta đã hẹn tôi và lúc chiều để bàn về việc làm ăn- ông gật đầu một cách vui mừng và nhìn sang Jaejoong

_ôi! Con thấy anh ấy trên tivi, anh ấy rất đẹp trai và phong độ đấy- Hyo Yoen háo hức nói- ngày mai con phải đi mua một bộ thật đẹp mới được

_con cũng vậy, con thích những người giống như tổng giám đốc bên JYC lâu lắm rồi- Tae Yoen mỉm cười

_thế thì hai đứa thử xem ai có sức cưa đổ người đó nhé, mẹ lăn lộn trên thương trường bao nhiêu năm nay cũng chưa thấy ai khó tánh như tên đó, còn trẻ mà rất tự phụ, tuy nhiên mẹ cũng phải khâm phục khả năng của cậu ta, nếu chúng ta có thể kết thông gia với cậu ấy thì như cá gặp nước rồi, ngày mai mẹ sẽ cùng hai đứa đi mua sắm nhé

_Jaejae ah! Thế con có muốn đi mua một cái gì đó cho buổi tiệc tối nay không?- ông chuyển anh nhìn sang Jaejoong, cậu vẫn im lặng mà ăn hết bát cơm của mình

_...............

_uh….vậy ba sẽ mua giúp con nhé

Jaejoong bỏ bát đũa xuống, cúi chào ông Kim rồi mang cặp lên phòng

Reng reng reng

Jaejoong hơi giật mình vì tiếng chuông điện thoại trong cặp mình, cậu mở ra và làm đúng theo lời của Won Bin chỉ

“ là anh, Won Bin đây”

_Bin!- Jaejoong mỉm cười

“em đã đi ngủ chưa?”

_chưa!

“đây là số của anh, em lưu vào nhé”


_Jae không biết lưu

“được rồi, vậy mai anh sẽ lưu giúp em”

_mai Jae không ra được, Jae phải làm bài kiểm tra

“không lẽ không được nghỉ sao?”

_không

“oh!”

_ngày mốt nhé

“ok! Ngày mốt gặp lại, nếu có ai ăn **** em, em nhớ phải gọi cho anh đấy”

_nhớ

Jaejoong cúp máy và nhìn vào màn hình di động, cậu cảm thấy lạ lẫm với nó và không thích nó chút nào cả, giọng của Won Bin trong điện thoại không ấm như anh đang nói chuyện với cậu, cậu không được nhìn thấy anh, không nhìn thấy từng biểu hiện trên gương mặt của anh, cậu không thích điện thoại

Jaejoong đặt nó xuống và đi vào phòng tắm

ở một nơi khác

_nói chuyện với ai mà vui thế?- hắn ngồi xuống cùng với ly rượu trên tay và nhìn đứa em họ của mình đang mỉm cười một cách thích thú

_em đã gặp được người bạn hồi tiểu học của em rồi- Won Bin nói một cách hào hứng

_vậy ư? Tuyệt thật đấy, thế nên em mới vui như thế ah?

_đúng đó, nhưng mà anh hình như cũng vui mà, có phải là có mối làm ăn lớn rồi phải không?

_uh!- hắn mỉm cười- anh vừa mới ký một hợp đồng béo bở đây, ah! Tối mai anh sẽ đi ăn tối tại nhà ông Kim- đối tác mới của anh, em đi cùng nhé, dù sao thì em cũng là phó giám đốc của JYC cơ mà- hắn nhìn anh

_em không thích những bữa tiệc vô vị đó, anh hình như cũng không thích mà, sao hôm nay lại có hứng thế?- anh nhìn hắn tò mò

_vì anh vừa phát hiện ra một điều rất thú vị, đó là chất keo cho mối quan hệ làm ăn lần này đấy

_vậy à, thôi anh cứ đi trong mớ suy nghĩ hỗn độn trong đầu anh đi, em đi ngủ đây, hôm nay buồn ngủ sớm quá- anh vừa ngáp vừa chào hắn

_được thôi, hôm nay anh cũng buồn ngủ sớm

Hẹn gặp lại cậu vào tối mai, tượng gỗ ạ



mình sẽ chuẩn bị cho Jaejoong một món quà đặt biệt để mừng hai đứa gặp lại mới được


…………………

Cuối cùng, bữa tiệc mà cả nhà mong đợi, trừ Jaejoong cũng đã đến, nó được tổ chức trong vườn. Jaejoong thật sự không muốn xuất hiện ở đây nhưng Junghwa cứ cô kéo cậu ra cho bằng được. Cô đưa cậu đi nơi này đến nơi khác, giới thiệu những người bạn của cô cho cậu biết, hy vọng rằng cậu có thể cởi mở hơn và giúp cho bệnh tình của cậu có chiều hướng giảm xuống. Tuy nhiên, Jaejoong chỉ im lặng mà nghe Junghwa nói chuyện với bạn cô ấy trong khi mọi ánh nhìn khác đều hướng về cậu

Nhân vật chính của buổi tiệc cũng đã xuất hiện, Yunho trông rất man trong bộ vest màu đen ôm gọn thân hình vạm vỡ của hắn, nơi nào hắn đi qua thì nơi đó giống như có ánh sáng, nụ cười nửa miệng của hắn khiến cho bao trái tim phải chao đảo và sẵn sàng làm bất cứ việc gì để có được tình yêu của hắn. Nhưng hắn không quan tâm, mắt hắn bao quát buổi tiệc để tìm kiếm một người, một người là chất keo cho mối quan hệ lâu dài giữa hắn và ông Kim

_hi! Em là Hyo Yoen, rất vui được gặp anh

Hyo Yoen? Chẳng phải là trưởng phòng của Boss sao? Tuyệt, quen cô ta cũng không tệ cho hợp đồng nhỉ?

_hi, chắc cô đã biết tên tôi rồi chứ?- hắn nắm lấy bàn tay xinh đẹp của cô với nụ cười nửa miệng vốn có của mình

_chắc chắn rồi, có ai mà không biết tổng giám đốc Jung Yunho tuổi trẻ tài cao chứ- Hyo Yoen gật đầu và cười rất tươi

_hi! Em là Tae Yoen, em gái của Hyo Yoen – Tae Yoen bước đến bến cạnh và đưa tay ra- chị tưởng có thể phỏng tay trên của tôi sao Hyo Yoen? Người đàn ông này là của tôi- Tae Yoen thì thầm

_được thôi, nếu mày đủ sức- Hyo Yoen đáp lại bằng nụ cười khinh miệt

_rất may mắn được gặp người xinh đẹp như 2 cô- hắn cười giả lả

cảm giác buồn nôn quá nhỉ? Các người là chị của bức tượng gỗ đó ah? Thật là khác nhau một trời một vực, nhưng tôi sẽ cám ơn cậu ta, vì với tính cách như thế tôi mới giành được khoảng hợp đồng béo bở này chứ, thanks nhé

_xin lỗi, tôi cần tìm một người, hai cô có thể giúp tôi không?

_anh nói đi, tụi em sẽ cố gắn- Hyo Yoen cười với hắn

_tôi muốn tìm Kim Jaejoong!- hắn nói rõ tên cậu

Hắn hoàn toàn không ngạc nhiên khi nhìn thấy biểu hiện trên gương mặt trét đầy son phấn của hai cô chị, nó nhăn nhúm lại một cách khổ sở và ngạc nhiên đến cực độ

_em….em không biết- Hyo Yoen nói một cách tức giận

_em cũng vậy- Tae Yoen nói theo

_oh! Vậy chắc là tôi phải tự tìm thôi, cám ơn nhé

Yunho bước đi trước sự bực tức của hai cô nàng, ly rượu trong tay hai ả như muốn vỡ vụng trước lực bóp mạnh của họ

Kim Jaejoong, lại là Kim Jaejoong, sao ai cũng lo cho nó chứ, nó chỉ là đứa con hoang không hơn không kém, mày dám tranh Yunho với tao ah? Hyo Yoen này sẽ không để chuyện đó dễ dàng như vậy đâu, gru, Kim Jaejoong!

sao lúc nào cũng là Kim Jaejoong, từ ba đến Yunho, ai cũng lo cho nó hết, không, đồ con hoang, đồ nghiệp chủng đó không thể nào cướp mất con mồi béo bở của mình được, mày sẽ không thể nào có được Yunho, cả chị nữa Hyo Yoen, đừng nghĩ rằng chị là chị mà có thể tranh giành người của tôi, Yunho là của tôi, muốn có anh ta ư? Chị nhất định phải bước qua xác của tôi mới được

Yunho di vòng quanh bữa tiệc, vừa đi hắn vừa nói chuyện giả lả với nhiều người hòng gia tăng thêm mối quan hệ, tuy nhiên hắn tìm đã lâu mà vẫn chưa thể thấy bức tượng gỗ của hắn, hắn thật sự rất bực bội. Nhưng có lẽ ông trời vẫn còn thương hắn, để cho hắn nhìn thấy cậu

Jaejoong ngồi lọt thỏm trong tán cây khá xa, nếu không để ý, chắc chắn sẽ không thể thấy được cậu vì người cậu thật sự rất nhỏ và hôm nay, trời lại tối như thế. Hắn nhếch mép cười rồi tiến lại gần

_hi!- hắn ngồi xuống bên cạnh cậu- nhớ tôi không?

_..........không nhìn……..

_này, đừng như thế chứ! Dù sao tôi cũng là bạn của cha cậu đấy, không nể tôi thì cũng phải nể cha cậu chứ?- hắn cau mày

_................nhìn vào điện thoại………….

_ya! Thật sự là cậu không nể tôi đấy- hắn bực dọc nói

Chưa bao giờ hắn cảm thấy bị xúc phạm đến như thế, chưa một ai có thể liên tiếp phớt lờ hắn như vậy cả và hắn cảm thấy rất mất mặt khi người lờ hắn lại là một kẻ vô danh tiểu tốt này, một kẻ cứ ngồi im như bức tượng gỗ này, thế đấy, thế mà hắn lại phải ngồi đây nói chuyện với cậu như thằng ngố ấy

_.......nhìn điện thoại…………….

Yunho để ý điện thoại trên tay cậu, trên đó có một dãi số dài hình như là số điện thoại, có vẻ như cậu muốn lưu nhưng còn đang suy nghĩ

_muốn lưu số đó vào máy ah?- hắn mỉm cười

_.........nhìn hắn……….

_đưa đây, tôi chỉ cách cho mà lưu- hắn đưa tay ra

Jaejoong nhìn hắn rồi lại nhìn bàn tay hắn, cậu muốn đưa nhưng cậu sợ hắn sẽ nói dối cậu, giống như những người khác vậy, huống hồ gì người này đã vô duyên giật lấy mẫu “trở về” của cậu nữa, cậu thật sự không thể tin tưởng hắn

_...........cầm chắc điện thoại………….

_tôi không lừa cậu đâu, đưa đây tôi chỉ cho mà lưu, tôi cũng có này- hắn đưa điện thoại của hắn ra trước mặt cậu

Jaejoong lại tiếp tục nhìn vào điện thoại, tay cậu nắm chắc lấy nó nhưng cuối cùng cũng chịu đưa cho hắn

Nhếch mép khi thấy cậu đồng ý đưa cho hắn, hắn cầm lấy và bắt đầu chỉ cậu. Yunho hơi ngạc nhiên vì bây giờ cậu giống như một chú mèo nhỏ đang chăm chú lắng nghe vậy, trông rất đáng yêu, hình như cậu có thói quen hay mím môi khi chăm chú vào một cái gì đó, quan sát cậu Jaejoong lần, hắn có thể biết được một số thói quen hằng ngày của cậu và điều đó giúp ích cho hắn trong thời gian này

_cậu muốn lưu tên gì?- hắn hỏi khi đến mục “tên”

_Bin

Hắn mỉm cười rồi ấn vào điện thoại cho cậu, không hiểu sao hắn cảm thấy hôm nay hắn thật may mắn, vì sao ư? Vì cậu nói chuyện với hắn, nói với hắn đấy

_xong rồi- hắn đưa điện thoại lại cho cậu

_.........nhận lấy……..gật đầu………

_cậu có vẻ ít nói nhỉ?- hắn lại độc thoại- thật là khó để có thể làm bạn với cậu đấy

_...............

_hôm nay trời trong quá nhỉ?- hắn lại nhìn cậu

_...........

Thấy cuộc trò chuyện ngày càng trở nên vô vị, hắn bè đứng lên

_thôi, chắc tôi phiền cậu rồi, tôi đi đây

Hắn bỏ đi được mấy bước, Jaejoong mới ngẩn đầu lên nhìn theo và khẽ nói

_cám ơn

Yunho đi dạo một vòng, đi đến đâu hắn cũng bị những người khác lôi kéo vào câu chuyện của họ, hắn không hứng thú mấy, nhất là hai cô Hyo Yoen và Tae Yoen cứu bám lấy hắn suốt khiến cho hắn cảm thấy vô cùng bực bội. Hắn thích được ngồi với cậu hơn, cậu im lặng đến đáng sợ nhưng điều đó khiến hắn cảm thấy rất dễ chịu, khiến hắn cảm thấy tự nhiên hơn. Và hắn cũng không biết bản thân chốc chốc vẫn nhìn về cái bóng nhỏ ở phía xa

……….

Jaejoong cảm thấy rất mệt mỏi, thường thì giờ này cậu đã đi ngủ nhưng hôm nay thì không, mọi người vẫn còn đang trong buổi tiệc và cậu không thể vào nhà vào lúc này, cậu muốn gọi cho người bạn của mình nhưng lại không biết làm cách nào để gọi nên lại thôi

_Hi!- Junghwa ngồi xuống bên cạnh cậu- hôm nay vui quá

_.......mỉm cười………..

_mấy đứa bạn cảu chị vẫn còn ở trong đó, tụi nó bám theo cái người gì ấy, hình như là tổng giám đốc của JYC thì phải, chán muốn chết, anh ta có gì mà phải theo cơ chứ, ngay cả hai bà chị của chúng ta cũng chạy theo nữa, chán!- Junghwa nói một lèo khiến Jaejoong phì cười

Chợt Junghwa để ý thấy một vật trên tay cậu

_em cầm cái gì thế?- cô chỉ vào tay cậu

_điện thoại

_huh? Em xài điện thoại rồi ah? Cho chị mượn được không?- Junghwa ngạc nhiên- hồi đó tới giờ em có chịu xài cái gì đâu, sao hôm nay có hứng thế?

_Bin cho em- Jaejoong vừa đưa điện thoại cho Junghwa vừa nói

_em có bạn à?- Junghwa lại ngạc nhiên thêm một lần nữa

_..........gật gật…….

_woa! Cuối cùng em chị cũng có bạn rồi nhỉ- cô reo lên thích thú

Jaejoong mỉm cười rồi ngã người vào thân cây, cơn buồn ngủ kéo đến một cách nhanh chóng khiến cậu chẳng còn biết gì cả

em có bạn rồi ah? Cố lên em trai, chị hy vọng người bạn ấy của em sẽ luôn yêu thương và bảo vệ cho em - Junghwa vuốt tóc cậu

Hai giờ sau, tiệc cũng đã tàn, hắn rất muốn về nhưng hai cô con gái cảu ông Kim cứ giữ chân hắn lại bằng một số ly do rỗng tuếch, hắn thật sự cảm thấy bực bội và ông Kim đã nhận ra điều đó, ông từ tốn tiến lại gần hắn

_cũng đã tối rồi, cậu về an toàn nhé- ông mỉm cười

_cám ơn!- hắn mỉm cười

_ba!- Hyo Yoen và Tae Yoen xụ mặt nhìn ông

_ba ah! Jaejae ngủ quên rồi, con không đỡ em vào một mình được

Hắn quay sang nhìn người đang nói chuyện với ông Kim và đó không ai khác hơn là cô gái đã nói thay người nhân viên hôm trước

_xin chào, nhớ tôi chứ?- hắn mỉm cười nhìn cô

Junghwa hơi bất ngờ khi nhìn thấy người đàn ông trước mặt mình nhưng cô cũng nhận ra đó là người đã giành bàn với Jaejoong và cô

_ah! Xin chào, thì ra là anh ah- cô mỉm cười nhìn anh

_tôi là Jung Yunho, cô cứ gọi là Yunho

_chào, tôi là Junghwa

Junghwa gật đầu chào hắn rồi quay sang ông Kim

_đi nào ba

Junghwa định kéo tay ông Kim đi thì hắn vội giật lại

_tôi sẽ giúp cô

Junghwa gật đầu cám ơn rồi cùng hắn đi đến gốc cây lúc nãy

Hắn ngồi xuống nhìn người đang ngủ say bên gốc cây, trông cậu lúc này thật nhỏ bé và mỏng manh làm sao

_anh một tay, tôi một tay nhé- Junghwa nói khi cô ngồi xuống và quàng cánh tay Jaejoong qua vai mình

_để cho tôi

Hắn mỉm cười, với một cái nhấc người, hắn có thể dễ dàng bế cậu trên tay theo kiểu công chúa khiến Junghwa chỉ biết há hốc mồm kinh ngạc

_bây giờ có thể chỉ tôi phòng của cậu ấy chứ?

Mất vài phút để Junghwa có thể bình tĩnh lại, cô vội dẫn đường cho hắn vào nhà

Hắn lướt qua bà Kim và hai chị em Hyo Yoen, Tae Yoen mà đi vào nhà, tuy chỉ lướt qua nhưng cũng đủ để hắn nhìn thấy cơn phẫn nộ, tức giận lóe lên trong mắt ba người đó

“cạch”

_anh đặt Jaejae xuống đây giúp tôi nhé- Junghwa chỉ vào chiếc giường phía trước

Hắn bước vào và mọi thứ của căn phòng này đều khiến hắn cảm thấy lạ lẫm, chưa bao giờ hắn nhìn thấy một căn phòng nào kỳ lạ như thế, hầu như tất cả đồ đạt ở đây đều được bọc bằng nệm hơi, kể cả các bức tường, bàn, ghế, tủ sách, tất cả đều được bọc bằng nệm

_cám ơn anh!- Junghwa mỉm cười nhìn hắn

_không có gì, chúng tôi là bạn mà- hắn mỉm cười

_huh? Là bạn? hóa ra người mà Jaejae nhắc đến là anh ah?- Junghwa ngạc nhiên

_huh? Cậu ấy có nhắc đến tôi sao?

_có, vừa mới thôi, anh đã tặng cho Jaejae điện thoại phải không?

Hắn mỉm cười rồi xin phép bước ra, hắn không muốn trả lời, hắn muốn tất cả mọi người trong gia đình này biết Jaejoong đang quen với hắn

Yunho chào tạm biệt mọi người trước khi vào xe, hắn thả người trên ghế khi chiếc xe lăng bánh, hình ảnh của cậu cứ lởn vởn trong đầu hắn và hắn muốn hiểu thêm về con người bí hiểm này của cậu

_Kang In, tôi muốn biết toàn bộ về Kim Jaejoong, không biết anh làm cách nào, tôi muốn toàn bộ hồ sơ của cậu ta nằm trên bàn tôi vào ngày mai

End chap 5
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
CrazyMouse
Member
Member
avatar

Tổng số bài gửi : 134
DBSK's Won : 160
Join date : 24/07/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [Longfic][PG-13+] Love of my life (YunJae)   Tue Aug 10, 2010 7:57 pm

Chap 6

Jaejoong thức dậy một cách mệt mỏi, mấy hôm nay cậu luôn gặp tình
trạng như thế, đôi khi hay nhức đầu, đôi khi lại ê ẩm toàn thân và cậu
thề rằng cậu không làm việc gì nặng nhọc cả, chỉ là ngồi ở quán café từ
11h đến 6h tối. Tình trạng này kéo dài đã gần một tuần lễ nhưng cậu
vẫn mặc nó, dù sao, cậu cũng chẳng là gì mà

_ Jaejae ah!- tiếng Junghwa vọng ra từ ngoài cửa- chị vào nhé

_.............

Junghwa mở cửa và đi vào, cô thấy Jaejoong đang soạn những tờ giấy
trắng và lấy một số viết chì cho vào cặp

_hôm nay là chủ nhật, em không ở nhà sao?- cô nói khi thấy Jaejoong
nhìn cô và mỉm cười

_..........lắc lắc………….

_ba mẹ không có nhà đâu, hai người kia chắc cũng đi mua sắm thôi mà,
em đi rồi, một mình chị ở nhà buồn lắm, ở nhà với chị đi- cô nắm tay cậu

_không……thích

_người ta muốn đi thì giữ làm gì?- Hyo Yoen dựa người vào cửa mà mỉa
mai cậu- đúng là hồ ly tinh, tao không ngờ mày cũng quen với tổng giám
đốc của JYC nhỉ, mẹ nào con đấy mà- ả nhếch mép

_chị cả, chị không được nói như thế- Junghwa nhìn ả- sao chị cứ xỉa xói
em Jae hoài vậy? tụi em có làm gì chị đâu chứ?

_muốn biết thì hỏi mẹ nó ấy- ả lườm cậu- thứ con hoang như nó không
đáng để Yunho để mắt tới, mày liệu hồn thì tránh xa anh ta ra

_chị thật là quá đáng mà, tại sao chị lại như vậy chứ?- Junghwa tức đến
nổi rơi nước mắt

_mày cũng gần giống như nó thôi Junghwa, đôi khi tao nghĩ, mày có phải
là con ruột cua mẹ không đấy- ả cười khẩy

_im- cậu nhìn ả khiến ả giật mình

_gì chứ?- ả hơi hoảng- mày muốn giết tao hả? thách mày đấy, mày thử
động vào tao lần nữa coi?- ả cố cãi- mẹ con nhà mày, mẹ thì quyến rũ
chồng người ta, con thì quyến rũ bạn trai của người khác, hai mẹ con
mày, giống y như nhau

“ặc”

ả mở to mắc, tay ả huơ loạn xạ hòng thoát khỏi bàn tay cậu

_buông ra đi Jaejae, chị ấy sẽ chết mất

Junghwa chạy lại gỡ tay Jaejoong ra khỏi cổ của Hyo Yoen nhưng nó
quá cứng và mắt của Jaejoong lúc ấy trông thật đáng sợ

_mày…ặc ….ặc…..không thể……

ả nhếch mép và không biết từ đâu, cây bút bi trong tay ả cắm sâu vào
cánh tay của cậu khiến Junghwa hét lên vì sợ

_CHỊ CẢ, CHỊ ĐIÊN RỒI AH? JAEJAE, BUÔNG RA ĐI EM

Junghwa cố gắn tách hai người họ ra khi thấy cây viết càng lúc càng
cắm sâu vào tay Jaejoong nhưng cậu vẫn không chịu bỏ ra

_HAI NGƯỜI LẠI LÀM TRÒ GÌ NỮA VẬY- Tae Yoen hét lên khi thấy máu
tuôn ra từ tay Jaejoong và Tae Yoen thì bị cậu bóp chặc ngay cổ

_BUÔNG RA!- Tae Yoen dùng hết sức đẩy Jaejoong khiến cậu ngã vật
xuống sàn- MÀY ĐIÊN HẢ? ĐỒ CON HOANG, MÀY MUỐN GIẾT TỤI TAO ĐỂ
CHIẾM CÁI GIA TÀI NÀY HẢ?

Jaejoong không nói, cậu bây giờ giống nhu con thú hoang vậy, ánh mắt
trở nên ngây dại và cậu tuôn chạy ra ngoài

_ JAEJAE! EM CHẠY ĐI ĐÂU! CHỜ CHỊ VỚI- cô hét lên rồi quay sang hai
chị của mình- HAI CHỊ CÓ CÒN LÀ NGƯỜI KHÔNG? JAEJAE BỊ BỆNH ĐẤY,
KHÔNG THƯƠNG YÊU THÌ THÔI, SAO CÁC CHỊ LẠI ĐỘC ÁC NHƯ THẾ CHỨ?

Junghwa nói xong cũng vội chạy theo Jaejoong

“ ha ha ha, mày là đồ con hoang”






Không!





“mẹ mày là hồ ly tinh”





Không! Không phải!




“hai mẹ con mày không đáng sống trên đời này”

không mà! Không phải mà





“mẹ mày thì mê hoặc chồng người ta, còn mày thì mê hoặc bạn trai của
người ta, mẹ con mày là hồ ly tinh, ha ha ha”





Khônggggggggggg!!!!!!!!!!!!!!!





“mày không đáng sống trên đời này”





KHÔNG PHẢI, MẸ ƠI! CỨU BÉ HEO VỚI! LÀM ƠN CỨU BÉ HEO VỚI MẸ
ƠI!!!!!!!!!!!!!!!! BÉ HEO BỊ NGƯỜI TA ĂN HIẾP NÀY, MẸ ƠI, CỨU
CON!!!!!!!!!!!





Jaejoong ngã quỵ xuống đương khi cậu không còn đủ sức để chạy nữa,
nước mắt thấm ướt cả gương mặt thon gọn của cậu, những câu nói độc
ác của Hyo Yoen và Tae Yoen cứ lãng vãn trong đầu cậu , tiếng cười
khinh bỉ của chúng, những lời nói mỉa mai của chúng

_JAEJAE AH! Jaejae- Junghwa chạy lại ôm cậu vào lòng- ổn rồi em ah,
chẳng ai ăn **** em nữa

_MẸ KHÔNG PHẢI LÀ HỒ LY TINH, MẸ KHÔNG PHẢI- cậu vừa khóc vừa
gào lên

_ừ, dì Hyo Joon là người tốt, dì ấy không phải là hồ ly tinh- Junghwa vừa
khóc vừa nói

_EM CŨNG KHÔNG PHẢI LÀ CON HOANG MÀ- Jaejoong khóc tức tưởi

_ừ, Jaejae rất ngoan, em không phải là con hoang, vào đây với chị, để
chị băng vết thương cho em, đi nào

Junghwa vừa khóc vừa dìu Jaejoong vào vệ đường, máu trên tay cậu
càng ngày ra càng nhiều và Junghwa không có gì trong tay để băng bó
cho cậu

_em ngồi đây chờ chị, chị đi mua một ít băng và thuốc sát trùng, nhất
định phải ngồi đây chờ chị- Junghwa vịn chặt vai của Jaejoong- nhất
định phải ngồi yên ở đây chờ chị

_........gật gật……

Junghwa lau vội nước mắt và chạy đi tìm nhà thuốc gần nhất để mua
thuốc sát trùng và bông băng cho Jaejoong, còn cậu chỉ ngồi yên ở đó
mà khóc

“mày không đáng sống trên đời này, đi chết đi”





Không






“đi chết đi”





Không- cậu lắc đầu





“ĐI CHẾT ĐI!!!”





KHÔNG!

………..

Yunho vừa ngồi trong xe vừa đọc bảng báo cáo của công ty, tuy hôm
nay là chủ nhật nhưng hắn vẫn muốn đến công ty để giải quyết một số
công việc quan trọng, hắn mỉm cười hài lòng khi thấy lợi nhuận không
ngừng tăng lên chỉ sau một ngày ký kết hợp đồng với Boss, quyết định
hợp tác với Boss quả là một điều rất sáng suốt của hắn. Đóng tập hồ sơ
lại, hắn hướng mắt nhìn ra ngoài.

Ánh mắt hắn dừng lại ở vệ đường, nơi có một người rất giống với “bức
tượng gỗ” của hắn, hắn cho tài xế dừng xe lại sau khi chắc chắn đó
chính là “bức tượng gỗ”

_chào! Chúng ta có duyên nhỉ?- hắn đứng trước mặt cậu với hai tay cho
vào túi

_............không nhìn lên………….

Dường như hắn đã quen với thái độ im lặng của cậu, hắn nhếch mép rồi
ngồi xuống

_sao lại ngồi ở đây?

_..................không nhìn lên……….

Hắn nhíu mày khi nhìn thấy vết máu trên người cậu, nhìn dọc theo vết
máu, hắn phát hiện ra một vết thương rất sâu trên cánh tay phải của
cậu

_đánh nhau ah?- hắn nói với bàn tay đang cố chạm vào vết thương-
đánh không lại nên bị thương ah?

“xoạt”

Hắn mém ngã gọng khi Jaejoong đẩy hắn ra khi tay hắn sắp chạm vào
vết thương. Cậu nhìn hắn bằng đôi mắt hoang dại và trống rỗng, hắn
ghét đôi mắt của cậu, một đôi mắt đẹp nhưng rỗng tuếch

_hey! Tôi chỉ muốn xem vết thương của cậu có nghiêm trọng hay không
thôi.- hắn đưa hai tay theo kiểu đầu hàng- tôi không muốn “chất keo”
của tôi chết trước mặt tôi ok?

_....nhìn hắn………

_tôi sẽ đưa cậu lại bệnh viện để xem xét vết thương ok? Nếu cậu muốn
chết thì hãy chết khi không có mặt tôi ấy- hắn hất hàm về phía cậu

_Jaejae!

Đúng lúc đó Junghwa vừa về tới

_tổng giám đốc Jung?- cô nhìn hắn

_cứ gọi tôi là Yunho, tôi không phiền đâu- giọng hắn vẫn vang lên đều
đều- cậu ta bị sao thế?

_ah! Không có chuyện gì đâu- Junghwa cười gượng rồi ngồi xuống bên
cạnh Jaejoong – đưa tay cho chị nào Jaejae

Jaejoong ngoan ngoãn đưa tay cho Junghwa. Cô mím môi khi nhỏ những
giọt thuốc sát trùng vào vết thương của cậu nhưng Jaejoong vẫn không
có biểu hiện nào của sự đau đớn, cậu vẫn chăm chú nhìn vào vết thương

Nhìn gương mặt của cậu, hắn biết cậu rất đau, gương mặt đã đỏ ửng cả
lên nhưng cậu không hề rên một tiếng nào cả, tay trái cậu nắm chặt
thành một nắm đấm khiến máu nhỏ ra từ lòng bàn tay

_cậu đang tự làm tổn thương mình đấy- hắn nhìn thấy bàn tay nhỏ máu
của cậu

_Jaejae, đừng nắm chặt như thế- Junghwa la lên khiến Jaejoong thả
lỏng tay trái ra

Junghwa vừa lau nước mắt vừa băng bó cho cậu, cô băng cho cậu rất
nhanh và thuần thụt, 12 năm nay, cô luôn luôn phải làm công việc này,
hầu như là hàng ngày

_tổng giám đốc không đến công ty sao?- Junghwa nói khéo khi Yunho cứ
ngồi đó nhìn cậu- tôi nghĩ là trễ giờ rồi đó ạ

Hiểu ý của Junghwa, Yunho mỉm cười rồi đứng lên

_ok! Tôi đi đây, có gì cứ phone cho tôi, tôi và Jaejoong là bạn mà

_cám ơn- cô mỉm cười nhìn hắn

Đợi cho Yunho đi khỏi, Junghwa mới chuyển ra ngồi đối diện cậu

_đưa cho chị xem tay trái của em nào

Jaejoong đưa tay ra cho cô

Sau khi đã băng bó cả hai tay, Junghwa quyết định đưa Jaejoong đến
quán café Trust me- nơi mà Jaejoong luôn ở đó mỗi ngày, cô gọi cho cậu
một ly sữa nóng và cho mình một ly nước cam

_đừng buồn Jaejae ah! Chúng ta sẽ không sao đâu, lần này chị sẽ mach
với ba, chị không thể chịu nổi nữa rồi, chị cả và chị hai thật độc miệng,
nếu để như thế, chắc chắn chị em mình không có ngày yên thân đâu

_em……không muốn về- cậu se se ống hút lại

_huh?- cô trố mắt nhìn Jaejoong

_em không muốn về, em muốn ở với mẹ

Câu nói của Jaejoong khiến Junghwa tái mặt, bệnh của Jaejoong lại tái
phát, mỗi lần Jaejoong nói câu đấy thì thế nào cậu cũng tự làm tổn
thương mình và nếu không ai canh chừng thì chắc chắn cậu sẽ chết

_em nói gì thế? Em còn có chị mà- Junghwa nói cứng nhưng bàn tay
đang run lên của cô đã phản bội cô

_em…..ghét họ- Jaejoong nhìn cô bằng đôi mắt phẫn uất

Cả hai đang nói chuyện thì điện thoại của Jaejoong reo lên

“là anh, Won Bin đây, hôm nay em có ra ngoài không?”

_có ạ….- cậu đáp

“em đang ở đâu”

_quán café

“vậy anh tới nhé”

_...........

“Jaejoong ah! Anh tới nhé”

_được

Jaejoong nhẹ nhàng để máy xuống bàn trước con mắt ngạc nhiên của
Junghwa, cô không ngờ Jaejoong lại nói chuyện như thế, đó là một tính
hiệu vui mừng cho Jaejoong vì cậu sẽ không còn bị ức chế nữa

15p sau

_chị đi vệ sinh một chút nhé

Junghwa xoa đầu đứa em nhỏ của mình rồi bước ra khỏi bàn, quán café
vào chủ nhật rất đông khách, Junghwa vừa đi vừa phải tránh những
người nhân viên đang tất bật mang café đến cho khách, nhưng bất cẩn,
cô va phải một nhân viên khiến cho khay café bị đổ và cô gần như té
xuống sàn

Junghwa nhắm mắt để đón nhận cơn đau sắp ập tới, nhưng không, một
bàn tay đã đỡ lấy eo cô và kéo cô đứng dậy

Mở mắt…….

Junghwa không thể tin rằng trên đời này lại tồn tại một người như thế

Chàng trai với mái tóc đen được cắt ngắn một cách gọn gang và nam
tính, sống mũi cao và đôi môi trái tim quyến rũ, là da rám nắng cộng với
một thân hình cân đối khiến cơ thể anh dường như phát sáng, lúc đó
Junghwa tưởng rằng trái tim mình đã ngừng đập khi nhìn thấy anh-
hoàng tử trong mơ của cô

anh ấy thật đẹp trai và mainly

_cô không sao chứ?

giọng anh ấy trầm nhưng rất mạnh mẽ

_xin lỗi, do tôi mà cô bị té như thế này

anh ấy thật lịch sự

_xin lỗi, cô gì ơi!

anh ấy đúng là mẫu người trong phim hoàng tử và công chúa mà

_XIN LỖI!

Giọng nói hơi lớn pha chút bực bội của anh khiến Junghwa giật mình
thoát ra khỏi ý nghĩ của bản thân, cô xua tay và cười một cách ngu ngơ

_không có gì, tôi mới là người có lỗi vì không nhìn đường cẩn thận, xém chút cũng làm anh té theo, tôi thật sự xin lỗi- cô nói nhanh

_ô, không- anh cười- tôi mới là người có lỗi, vì tôi vội quá, xin lỗi

anh cười trông rất đẹp

_xin lỗi- anh cúi người- bạn tôi đang chờ, tôi xin đi trước nhé

_ơ!- Junghwa hơi giật mình- ơ…dạ….một lần nữa xin lỗi anh

Hai người chào nhau, người thanh niên đó đi vào quán, Junghwa đặt tay
lên tim mình thở một cách khăn rồi cũng bước vào toilet

Won Bin bước nhanh lại chiếc bàn gần cửa sổ, nơi mà người bạn của anh đang ngồi ở đó

_hi!- anh chào cậu nhưng ngay lập tức trán anh nhăn lại khi nhìn thấy
hai cánh tay quấn băng của cậu- tay em sao vậy?- anh vội ngồi xuống
nhìn cậu bằng ánh mắt lo lắng

_bị đâm- Jaejoong trả lời một cách thanh thản

_BỊ ĐÂM?

Won Bin nhắc lại một lần nữa, anh cảm thấy rất tức giận khi nghĩ đến
cảnh người nào đó đã khiến cho bạn anh bị thương như vậy và anh thật
sự muốn xé xác tên đó ra ngay tức khắc

_ai đâm?

_ Hyo Yoen

Won Bin bang hoàng khi nghe đến cái tên đó, lần trước cậu có kể với
anh về gia đình cậu và Hyo Yoen là chị cả của cậu

_cô gái đó còn là người không? Sao lại làm thế với em trai mình chứ- anh
nói một cách bực dọc

_Jae….không muốn ở đó- cậu nhìn anh

Won Bin mở to mắt khi nghe cậu nói như vậy, lần trước anh đã cố gắn khuyên cậu hãy dọn ra ngoài sống, anh không thể chịu nổi cảnh mà ngày nào Jaejoong cũng bị ăn **** như thế cả

_anh ủng hộ em, hãy dọn ra ngoài sống và anh sẽ tìm cho em một chỗ
thật tốt- Won Bin khẳng định

_Bin!- cậu nhìn anh

_tin anh đi, anh nhất định sẽ tìm cho em một chổ thật tốt và không bị
hai mụ đó ăn **** nữa

Won Bin suy nghĩ một hồi, anh muốn đưa Jaejoong về sống với anh và
anh họ của mình

_hay là em ở tạm nhà anh đi

Nhận lấy cái nhìn thắc mắc của Jaejoong, Won Bin vội nói

_nhà anh lớn lắm nhưng chỉ có anh và anh họ ở thôi, anh ấy lại đi làm
suốt, chắc cũng không phiền đâu, dù sao ở nhà anh thì anh cũng yên
tâm hơn so với việc em ở bên ngoài

_nhưng mà….- cậu cúi đầu

_tin anh, anh sẽ bảo vệ em

_Jaejae ah! Chị về rồi đây, chị….

Junghwa ngạc nhiên khi người mà cô gặp lúc nãy đang ngồi đối diện với
Jaejoong

_là anh?

_là cô ah?

End chap 6
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
CrazyMouse
Member
Member
avatar

Tổng số bài gửi : 134
DBSK's Won : 160
Join date : 24/07/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [Longfic][PG-13+] Love of my life (YunJae)   Tue Aug 10, 2010 7:58 pm

Chap 7

_là anh?- cô chỉ tay vào Won Bin

_là cô?- anh ngạc nhiên nhìn cô

Jaejoong hơi bất ngờ, cậu hết nhìn Won Bin lại nhìn Junghwa, nhận ra
điều đó, Junghwa vội nói

_lúc nãy chi va phải anh nhân viên, cũng nhờ anh này đỡ mà chị khỏi té
đấy- cô gãi đầu nhìn cậu

_đây là…-anh nhìn cậu

_tôi là Junghwa, chị của Jaejae- cô nói vội

_ah! Tôi là Won Bin, bạn của Jaejoong

Junghwa ngồi xuống bên cạnh Jaejoong, cô không thể điều chỉnh nhịp
tim của mình khi nhìn anh

Kim Junghwa! Mày làm sao thế? Sao lại cúi đầu đỏ mặt trước người ta
cơ chứ? Sao lại nhìn người ta như thế chứ? Đồ mất lịch sự mà, nói
chuyện bình thường nào, nói chuyện bình thường

_cô Junghwa!- Won Bin nhìn cô- tôi muốn đón Jaejoong về nhà tôi sống

_dạ- cô mỉm cười- hả? cái gì?- cô giật mình khi nghe lời đó của anh

_tôi nói- Won Bin nhìn thẳng vào cô- tôi muốn đón Jaejoong về nhà tôi
sống, tôi không thể nào để cậu ấy sống ở một nơi còn địa ngục như thế

_tôi….- cô bối rối- tôi không thể quyết định điều này được- cô tránh cái
nhìn nghiêm túc của anh

_được, vậy tôi sẽ nói chuyện với ba cô và Jaejoong, thật sự thì tôi
không thể để Jaejoong sống ở đó, cậu ấy sẽ chết mất

_tôi……..

Jaejoong ngồi đó nghe 2 người nói chuyện, cậu chẳng biết phải nói gì khi
nhìn thấy một người đang cố gắn nói còn một người đang cố gắn tránh
né lời nói đó

………….

Yunho để xấp hồ sơ mà Kang In đã để trên bàn xuống, cậu quả thật là
một con người đặt biệt, đặt biệt đến nỗi ngay cả Kang In, người chuyên
đi thu thập thông tin cũng phải chào thua, anh ta chỉ có thể biết được
những chuyện xảy ra trước khi cậu về nhà ông Kim mà thôi, còn từ đo
trở về sau, lý lịch của cậu hoàn toàn là một tờ giấy trắng, trắng đến
nhức mắt

hóa ra, cậu là con của người tình cũ của Kim Joongsoo ah? Thú vị
thật, cậu luôn khiến tôi tò mò đấy - hắn nhếch mép có lẽ tôi sẽ
đến thăm cậu chăng, để đảm bảo bức tượng của tôi vẫn còn nguyên
vẹn và để dán thêm một lớp keo vào bản hợp đồng nhỉ?

Hài lòng với ý nghĩ đó, hắn gọi điện cho Kang In bảo cậu ta chuẩn bị cho
hắn một món quà, một món quà đặt biệt dành cho bức tượng của hắn

………….

Tạm biệt Won Bin, Junghwa và Jaejoong cùng nhau đi về nhà, cô thật
sự không muốn Jaejoong đi nhưng cô biết, Jaejoong còn ở lại nhà ngày
nào thì sớm muộn cũng sẽ điên lên vì hai bà chị khó tính của cô, cộng
với việc mẹ cô lúc nào cũng liếc xeo và lăm le cô mỗi lần gia đình ăn cơm
cùng nhau như thế, lần này, cô nhất định phải nói cho ông Kim biết tại
sao Jaejoong lại bị trầm cảm nặng nề như thế này

_em nhật định sẽ đi ư Jaejae- Junghwa vừa nắm chặt tay Jaejoong vừa
hỏi

_...........gật gật………..

_chị……….sẽ nhớ em lắm- cô bật khóc

_chị ba……….- cậu ngước mặt lên nhìn cô- em …..luôn yêu quý chị….yêu
chị nhất- cậu mỉm cười gạt nước mắt cho cô

_chị cũng yêu em lắm Jaejae ah!- cô ôm chầm lấy cậu- thế nên….em
nhất định phải hết bệnh, khi ra khỏi nhà rồi, em nhất định phải vui vẻ,
hứa với chị rằng em nhật định phải vui vẻ nhé

_...........mỉm cười…………

Chị Junghwa! Chị là người chị tốt nhất của em, chị sẽ được hạnh phúc
nhé, em rất yêu quý chị, vì thế, chị cũng phải được hạnh phúc, thật
hạnh phúc nhé. Vắng em rồi, hai người kia sẽ không đối xử tệ với chị
nữa, cũng không nói móc khóe chị nữa, hãy nhớ, đừng xem phim ma vào
buổi tối nhé, chị ba ah! Em yêu chị lắm.

Junghwa và Jaejoong bước vào nhà thì đã thấy ông Kim và bà Kim với
gương mặt đỏ lên vì giận đang nhìn vào hai người, Hyo Yoen với máy tóc
bù xù và bộ quần áo rách bươm đang ôm Tae Yoen mà khóc thút thít

_có….chuyện gì thế ạ?- Junghwa e dè hỏi

_con còn dám hỏi chuyện gì ah?- ông Kim đập tay xuống ghế một cách
giận dữ khiến Junghwa giật mình- sao con lại để cho Jaejae đánh Hyo
Yoen ra nông nỗi như thế này chứ? Con làm chị mà như thế đó hả?- ông
giận dữ quát- và con nữa Jaejae, chỉ vì Hyo Yoen năn nỉ con ở nhà vào
ngày chủ nhật mà con nỡ nào bóp cổ Hyo Yoen sao? Ba thật sự thất
vọng về con quá- ông lắc đầu buồn bã nhìn cậu con trai đang cúi mặt

_mình ah! Ông đừng quá nóng giận, kẻo anh hưởng đến sức khỏe, thôi
bỏ qua đi, con nào cũng là con mà, ông đừng phạt Jaejae, thân làm mẹ
như tôi cũng đau lòng lắm- bà Kim đặt tay lên tay ông và bóp nhẹ

_mình đừng xin tôi, tôi biết mình thương yêu Jaejae nhưng tội nó quá
lớn, dám đánh cả chị mình, tôi không phạt nó không được, bà đừng
khuyên tôi vô ít

Bà Kim cúi đầu nhưng môi bà nhếch lên một nụ cười vừa ý

_ba! Con không thể giấu ba được nữa, là mẹ, mẹ và hai chị đã khiến
Jaejae như thế này, mẹ đã luôn bắt Jaejae phải làm việc cực khổ, những
công việc quá lớn so với sức của một đứa bé- Junghwa nhìn thẳng vào
bà- chị cả và chị hai luôn ăn **** Jaejae, luôn gọi Jaejae là đồ con
hoang và mắng mẹ Jaejae là hồ ly tinh

_chị không có, em đừng vu oan cho chị- Hyo Yoen hét lên rồi ôm mặt
khóc nức nở

_ Junghwa ! hai chị có làm gì em đâu, sao em nỡ nói những lời độc ác
đến như thế chứ?- Tae Yoen cũng vừa khóc vừa nói

_MẤY CHỊ THÔI NGAY ĐI- cô gào lên- ĐỪNG CÓ GIẢ BỘ NỮA, ĐỪNG NGHĨ
RẰNG AI CŨNG TIN CÁC CHỊ, EM KHÔNG THỂ NHỊN NỔI NỮA, CÁC CHỊ
MỚI LÀ NGƯỜI ĐỘC ÁC, JAEJAE CÓ ĐƯỢC NGÀY HÔM NAY LÀ DO CÔNG
LAO CỦA MẸ VÀ HAI CHỊ ĐẤ….

“BỐP!”

Junghwa ngã sang một bên khi nhận lấy cái tát tai nảy lửa từ ông Kim

_mày…..mày…..- ông chỉ vào mặt Junghwa mà nói không thành câu-
mày học ở đâu cái thói láo xược này hả?

_mình!- bà Kim ôm chầm lấy ông khi ông có dấu hiệu quỵ xuống-
JUNGHWA! SAO CON NỠ NÓI MẸ VÀ HAI CHỊ CON NHƯ THẾ CHỨ? MẸ ĐÃ
BÀO GIỜ ĐỐI XỬ TỆN BẠC VỚI CON VÀ JAEJAE ĐÂU, SAO CON NỠ GIEO
TIẾNG OÁN CHO MẸ CHỨ?- bà nhìn cô với đôi mắt căm phẫn- mình! Mình
ơi! Ông ngồi xuống đây đi

_CON KHÔNG CÓ ĐẶT ĐIỀU- Junghwa thét lên- ĐÓ LÀ SỰ THẬT, BA, XIN
BA HÃY TIN CON, HỌ ĐANG ĐÓNG KỊCH TRƯỚC MẶT BA ĐÓ

_MÀY….MÀY……HÔM NAY TAO KHÔNG ĐÁNH MÀY, TAO KHÔNG MANG HỌ
KIM NỮA

Ông Kim giơ tay lên định tát vào mặt Junghwa một lần nữa nhưng lại bị
một lực cản lại

_J…Jaejae?

_ Không. Được. Đánh. Chị. Ba - cậu nhìn ông

_con tránh ra, một hồi ba sẽ hỏi tội con sau, còn bây giờ tránh ra để ba
dạy nó, dạy nó không được láo xược như thế nữa, không được đặt điều
như thế nữa

Ông đẩy Jaejoong qua một bên và tiến tới Junghwa nhưng cậu đã nhanh
chân chắn ngang ông và cô

_Tôi. Nói. Không. Được. Đánh. Chị. Ba – cậu nhìn thẳng vào mắt ông

_mày…mày….

“BỐP!”

_BA! SAO BA LẠI ĐÁNH JAEJAE?- Junghwa hét lên khi nhìn thấy một
dòng máu đỏ tươi chảy từ miệng cậu

Junghwa vội chạy lại ôm lấy Jaejoong và nhìn những người trong gia đình
mình

_các người thật quá đáng mà, sao ba không tin con?- cô nói trong tiếng
nấc- họ không phải là người tốt, họ không phải, họ không còn là mẹ, là
chị con nữa rồi

_ JUNGHWA!- bà Kim quát- SAO CON LẠI NÓI VỚI NGƯỜI ĐÃ SINH RA
CON NHỮNG LỜI CAY ĐỘC NHƯ THẾ HẢ? SAO LẠI NÓI MẸ NHƯ VẬY
TRONG KHI MẸ LẠI HẾT LÒNG HẾT DẠ YÊU THƯƠNG CÁC CON NHƯ THẾ?
HỎI BA CON XEM, MẸ ĐÃ BAO GIỜ BẮT JAEJAE LÀM NHỮNG VIỆC NẶNG
NHỌC NÀO? MẸ ĐÃ BAO GIỜ ĐÁNH MẮNG JAEJAE CHƯA? HẢ? SAO CON
LẠI CÓ THỂ ĂN NÓI ĐỘC ĐỊA NHƯ THẾ CHỨ? JAEJAE BỆNH, MẸ ĐÃ ĐỦ
KHỔ TÂM LẮM RỒI, BÂY GIỜ ĐẾN CON, CON CÓ CÒN COI MẸ LÀ MẸ CỦA
CON NỮA HAY KHÔNG? HẢ? – bà Kim nói trong tiếng nấc

_MÀY NGHE CHƯA? MÀY NGHE NHỮNG GÌ MÀ MẸ MÀY NÓI CHƯA? HẢ?
SAO LẠI CÓ THỂ ĂN NÓI MỘT CÁCH HÀM HỒ NHƯ THẾ HẢ?

_CHỊ BA KHÔNG SAI!- Jaejoong hét lên khiến mọi người đều giật mình-
NHỮNG ĐIỀU CHỊ BA NÓI ĐỀU LÀ SỰ THẬT, HỌ THẬT SỰ LÀ ÁC QUỶ, HỌ
MỚI LÀ HỒ LY TINH- cậu chỉ tay vào bà Kim cùng hai chị gái của mình
và nhìn họ bằng đôi mắt căm phẫn

_Jaejae!

_CHỊ BA KHÔNG SAI, LÀ CÁC NGƯỜI SAI, CÁC NGƯỜI LÀ MỘT LỸ QUỶ DỮ

_MÀY!

Ông Kim giơ tay lên định đánh cho cậu một cái nữa thì một giọng nói
vang lên khiến mọi người sửng sốt

_Hình như tôi đến đây không đúng lúc nhỉ?

Yunho đứng dựa người vào cửa với hai tay khoanh trước ngực và hai
chân bắt chéo nhìn họ, giọng nói hắn nhẹ tênh nhưng lại có sức ảnh
hưởng rất lớn, cụ thể là ông Kim đã nhanh chóng hạ tay mình xuống và
nhìn sang một bên, bà Kim cũng vội lau nước mắt, hai cô con gái thì
không còn khóc bù lu bu loa nữa mà vội chỉnh lại đầu tóc rồi mỉm cười
nhìn hắn, chỉ có Junghwa thì vẫn ngồi bệch dưới đất mà khóc trong khi
Jaejoong vẫn cúi đầu nhìn xuống đất nhưng qua đôi mắt tinh tường của
hắn, hắn biết….cậu đang khóc

_anh đến chơi sao không gọi điện báo trước ạ?- Tae Yoen đẩy Hyo Yoen
sang một bên mà chạy lại bên hắn

_đúng đó, sao anh lại đến bất ngờ như vậy chứ? Mất mặt quá- Hyo
Yoen cũng không kém cạnh mà lấn Tae Yoen sang một bên

Không thèm chú ý đến hai ả đang ỏng ẹo trước mặt, Yunho nhếch môi
cười và nhìn thẳng vào lưng Jaejoong

_tôi xin lỗi vì đã đến mà không thông báo trước, chỉ là muốn đến tặng
một ít quà thôi

_tặng quà?- Hyo Yoen mỉm cười thật tươi- anh tặng quà cho gia đình em
ah?

_anh khách sáo quá- Tae Yoen vén mái tóc dài của mình sang một bên
mà nhìn hắn

_không, tôi chỉ tặng quà cho bạn của tôi thôi- hắn đứng thẳng lên và
tiến về phía trước trong sự ngạc nhiên của chị em Hyo Yoen, Tae Yoen

- Jaejoong ah! Tôi có quà cho cậu đây

Phút chốc hắn đã đứng kế bên cậu

_xin lỗi cậu Jung, hôm nay chắc nhà chúng tôi không thể đón tiếp cậu được, chúng tôi có việc cần phải giải quyết- ông Kim nhìn thẳng vào mắt hắn

_oh! Vậy thì tôi không làm phiền nữa nhé- hắn giả vờ ồ lên theo kiểu tôi
chẳng biết gì cả rồi nhìn sang Jaejoong- có lẽ chúng ta sẽ gặp nhau vào
dịp khác- hắn thì thầm vào tai Jaejoong

Yunho định quay đi thì một bàn tay nắm lấy áo vest của hắn mà giật lại

_đưa tôi đi- cậu lẩm bẩm

_huh?- hắn thoáng bất ngờ khi nghe cậu nói như vậy nhưng cũng nhíu
mày vờ như không nghe rõ câu nói của cậu

_đưa tôi đi- cậu lập lại một lần nữa- làm ơn…..

Yunho cười nhạt khi khi nghe người con trai nhỏ hơn đang nói với mình
bằng cái giọng nhẹ tênh và trống rỗng đó, thật sự hắn có thể làm ngơ
mà bỏ đi, nhưng hắn lại nhếch mép mà gật đầu nhẹ

_ah! Quên nữa, tôi đến đây ngoài việc tặng quà còn có một mục đích
khác nên chưa thể đi được

_chuyện gì thế?- bà Kim vặn hỏi- nếu điều đó không quan trọng thì cậu
có thể bàn với chúng tôi lần sau được chứ, gia đình tôi đang như thê
này cũng đủ để mất mặt lắm rồi- bà cúi đầu

_mình ah!- ông Kim ôm lấy đôi vai đang run lên của bà- cậu thấy đấy,
gia đình chúng tôi không thể nói chuyện với cậu vào hôm nay, xin cậu
bỏ qua cho, nhất định tôi sẽ xin lỗi cậu vào dịp khác

Hắn lắc đầu tỏ vẻ không đồng ý rồi tiến đến quàng tay qua vai Jaejoong

_mục đích mà tôi đến đây là cậu ấy, tôi muốn Jaejoong về nhà với tôi

_cái gì?- ông bà Kim và hai cô con gái không khỏi ngạc nhiên mà thốt lên
cùng một lược

_tôi muốn Jaejoong về nhà với tôi- hắn nói rành mạch từng chữ một còn
Junghwa thì tròn mắt ngạc nhiên mà không nói nên lời

_tại sao? Tại sao?- Hyo Yoen không kềm nổi tức giận mà thét lên đồng
thời đi nhanh đến hắn

_tại sao lại muốn Jaejoong ở nhà với anh chứ?- Tae Yoen cũng vội đi lại

_vì…..tôi muốn như thế- hắn nhìn thẳng vào mắt Hyo Yoen khiến ả giật
mình vội cúi đầu xuống

_không được- ông Kim nói chắc- tôi không thể để Jaejae của chúng tôi ở
nhà anh được

_tôi nói được là được- hắn nói bằng một giọng tức giận thật sự-
Jaejoong nói với tôi rằng cậu ấy muốn ở nhà tôi một thời gian để tìm cảm
hứng cho những mẫu thiết kế của mình và tôi đã hứa rằng tôi sẽ đến
đây để xin phép ông bà cho cậu ấy ở lại nhà tôi

_nhưng Jaejae…..nó bị

Ông Kim muốn nói cho hắn biết rằng Jaejoong không bình thường như
những người khác, cậu bị chứng trầm cảm từ nhỏ và có thể sẽ làm hại
cả cậu lẫn hắn nếu không được trông nom cẩn thận

_nhưng…..

_tôi xin cam đoan rằng cậu ấy sẽ được chăm sóc tử tế- hắn nhìn thẳng
vào ông

_con không chịu, mẹ ah!- Hyo Yoen chạy lại bên cạnh bà Kim

_con cũng vậy mẹ ah, con không muốn Jaejae đi, con không muốn xa em
ấy đâu mẹ ah- Tae Yoen cũng chạy lại nắm tay bà rồi nhìn về phía
Jaejoong

những người này, có thật là họ là người một nhà không? Miệng thì nói
không muốn xa “bức tượng gỗ” này nhưng đôi mắt ánh lên vẻ thâm độc
lẫn căm phẫn, cậu thật là khiến tôi tò mò đấy, rốt cục thì sức mạnh nào
có thể giúp cậu sống ở đây từng ấy năm trời vậy?




mẹ ơi! Bé Heo nhớ mẹ, mẹ chờ bé heo, không lâu đâu, chị ba ah!, xin lỗi chị



Jaejoong không nói gì, lặng lặng chạy vào phòng thu dọn những mẫu vẽ
của mình rồi chạy ra ngoài



_chúng tôi phải đi rồi, tạm biệt nhé, cả nhà ngủ ngon

Jaejoong không chào ai cả, cậu ôm Junghwa vào lòng và hôn vào má cô

_tạm biệt…..chị ba



Vĩnh biệt chị ba

_nhớ phải hạnh phúc, em nhất định phải vui vẻ hơn bây giờ

nhất định, em sắp được gặp mẹ rồi

Yunho và Jaejoong đi ra trong ánh mắt tức tối nhưng không thể làm
được gì của ba mẹ con Hye Ja, ông Kim thì thở dài và đi vào phòng

_ Kim Junghwa! Mày giỏi lắm, hôm nay dám vạch tội bọn tao ra nữa hả?-
Hyo Yoen cúi xuống tặng cho Junghwa một cái tát tai đau điếng

_chị……

_bỏ đi Hyo Yoen- bà Kim nói mà không nhìn Junghwa- dù sao nó cũng là
em con, về phòng hết đi

Hyo Yoen và Tae Yoen liếc xéo Junghwa một lúc rồi cũng hậm hực đi vào phòng, Junghwa chỉ mỉm cười nhẹ và đi về phòng

ngày mai sẽ tốt đẹp hươn ngày hôm nay, nhất định là vậy

Yunho ngồi nhìn Jaejoong đang cúi đầu bên cạnh, hắn nhìn cậu rồi lại
nhếch mép cười, hắn thầm khen cho ý nghĩ của mình khi muốn Jaejoong
ở cùng với hắn, hắn sẽ có được quyền ưu tiên trong hợp đồng, Kim
Jaejoong luôn là điểm yếu của Kim Joongsoo và sẽ là chất keo dán mà
hắn cần, hắn sẽ không cần phải tìm cách tiếp cận với cậu nữa, việc này
….trời thật sự đã giúp hắn rồi

_muốn chết thì cũng đừng có chết trên xe tôi, đi chỗ nào mà không có
tôi hãy chết- Hắn nhíu mày khi nhìn thấy bàn tay cậu đang lần tìm nút
bấm mở cửa



sao anh ta biết? - cậu mở to mắt nhìn hắn

_bây giờ tôi đã làm theo lời của cậu là mang cậu ra khỏi ngôi nhà đó,
nếu cậu muốn chết thì quay lại ngôi nhà đó mà chết, đừng tìm cách
chết trước mặt tôi- hắn vẫn nói mà không thèm nhìn cậu- tới nhà tôi rồi,
vào đi

Hắn bước xuống xe và đi thẳng vào nhà, Jaejoong cũng không biết phải
làm gì nên cũng đi theo vào

_anh họ ah! Em đi qua nhà bạn một chút nha- Won Bin vừa mặc vội áo
khoát vừa nói

_ử, đi đâu thì đi, nhớ là về sớm đó- hắn gật gù- à, hôm nay có bạn anh
đến ở cùng, có lẽ là một thời gian dài- hắn quay lại nhìn anh

_em cũng định nói với anh rằng có bạn em lại ở chung một thời gian-
Won Bin gãi đầu nhìn hắn

_vậy ah! Không sao, em cứ đi đi

_cám ơn anh nha

Won Bin vừa quay người đi thì anh đã va phải một người khiến người đó
ngã chỏng gọng

_tôi xin lỗi- anh vội ngồi xuống đỡ người đó lên- tôi xin….. Jaejoong?-
anh ngạc nhiên

_Bin?- cậu mở to mắt nhìn anh

Nghe tiếng nói của cả hai, hắn quay lại

_hai người quen nhau sao?

_cậu ấy là người em mới xin anh cho ở cùng nhà đấy- Won Bin chỉ vào
cậu

_cậu ấy là người anh mới dẫn về đấy- hắn cũng chỉ tay về phía cậu

End chap 7
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
CrazyMouse
Member
Member
avatar

Tổng số bài gửi : 134
DBSK's Won : 160
Join date : 24/07/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [Longfic][PG-13+] Love of my life (YunJae)   Tue Aug 10, 2010 8:04 pm

Chap 8

_uống nước đi Jaejoong – Won Bin đưa cho cậu cốc nước và ngồi bên
cạnh cậu- hóa ra anh họ anh quen với em

Jae không quen với anh ta, là anh ta nhận là bạn Jae

_phòng của cậu tôi đã chuẩn bị xong rồi, bên ngoài là phòng của tôi, kế
đến là phòng của cậu và sau cùng là phòng của Won Bin, cần gì thì cậu
cứ gọi chị Rose, chị ấy sẽ giúp cậu, tôi phải vào phòng đây, ngủ ngon

Hắn nói một lèo rồi đứng lên đi vào phòng

_anh ấy như thế đấy, em đừng để tâm

_dạ- cậu nhìn anh- Jae…muốn gọi điện cho Junghwa- Jaejoong vừa nói
vừa đưa điện thoại cho Won Bin- số chị ấy là 84699268137

Won Bin gật đầu và bấm số cho Jaejoong, cậu mỉm cười khi nghe tiếng
của cô, có vẻ cô đã hết khóc và đang ở trong phòng

_em đây chị ba

“Jaejae! Em tới nhà Yunho rồi sao?”

_............gật gật………..

_em gật đầu như thế thì Junghwa không biết đâu- Won Bin xoa đầu cậu

_dạ

“có thể cho chị nói chuyện với Yunho một phút không?”

_........gật gật…………

Jaejoong tiến lại phòng mà trước đó hắn đã chỉ cho cậu biết và gõ cửa

“cộc cộc cộc”

_vào đi

Hắn đang ngồi chiễm chệ trên chiếc ghế hướng ra cửa, mắt hắn vẫn
không rời khỏi những quyển hồ sơ dày cộm

_..........đưa điện thoại…………

_chuyện gì?- hắn nhìn vào điện thoại rồi nhìn cậu

_chị ba muốn nói chuyện với anh- cậu nói

_oh

Yunho nhếch mép nhìn cậu, hóa ra “bức tượng gỗ” của hắn cũng biết
nói nguyên câu đấy chứ, không phải là những từ rời rạc chấp vá nữa

_cám ơn- Yunho nhận điện thoại từ Jaejoong – alo, tôi là Yunho đây

“anh Yunho, xin anh hãy đối xử tốt với Jaejae nhà chúng tôi!”

_chuyện đó cô không phải lo- hắn đáp lạnh tanh

“ có chuyện này tôi muốn nói với anh, đó là về Jaehae”

_huh?

Junghwa có vẻ ngập ngừng khi nói khiến cho hắn càng thêm tò mò hơn,
Jaejoong lúc này đã đi ra phòng và đóng cửa lại nên hắn đi lại bàn và
bật camera phòng khách lên

“ Jaejae bị chứng trầm cảm”

_huh?- hắn đáp một cách khó chịu

“tôi biết anh rất bất ngờ khi nghe tôi nói như thế này, nhưng sự thật là
Jaejae của chúng tôi bị trầm cảm, nó không biết nó bị đâu nên làm ơn
đừng nói cho nó biết”

_cô nói cho tôi nghe việc này là ý gì?- hắn nhíu mày

“Jaejae sẽ làm tổn thương bản thân khi nó ở một mình và xung quanh là
những vật có thể gây sát thương, khi anh bế nó vào phòng lần đầu tiên
chắc hẳn anh cũng thấy bốn bề của phòng Jaejae đều là nệm sao”

Hắn gật đầu ra vẻ hiểu ý nhưng không đáp lại cô

“do đó, xin anh, hay trông chừng Jaejae của chúng tôi, nó chỉ là một
thằng bé mà thôi, trí óc của nó vẫn là một đứa bé và tôi không muốn nó
tự làm đau mình, xin anh hãy giúp nó, bây giờ chỉ có anh mới giúp được
nó thôi”

Yunho nghe Junghwa nói trong tiếng nấc, hắn thật sự khó chịu khi phải
lãnh một thằng nhóc bị trầm cảm vào nhà

“xin anh Yunho, làm ơn hãy đối xử với Jaejae thật tốt, nó là một đứa trẻ
rất ngoan và dễ thương nếu anh chăm sóc nó chu đáo, làm ơn, dù gì
Jaejae cũng là bạn anh, xin anh hãy chăm sóc nó”

_tôi biết rồi, tôi cúp máy đây

Giọng nhẹ tên của hắn vang lên trước khi cúp máy, hắn bóp trán lại,
điều này hắn chưa bao giờ nghĩ đến, Jaejoong bị bệnh trầm cảm và hắn
phải chăm sóc cậu cẩn thận, nếu không, nếu cậu tự tử ở nhà hắn hoặc
bị bất cứ tổn thương nào về thể xác, thề rằng ông Kim sẽ kiện hắn ra
toàn và tập đoàn của hắn sẽ bị lỗ đến hàng trăm tỉ nếu hợp đồng đó bị
cắt

_shit!- hắn buông một câu chửi- khi không lại rướt phiền phức vào thân

Hắn đem điện thoại ra ngoài và cảnh tượng trước mặt hắn là Jaejoong
đang ăn một cách ngon lành ở phòng khách, bên cạnh là Won Bin đang
tươi cười với cậu

oh! Hai người là bạn của nhau mà, tại sao mình lại không nghĩ đến vấn
đề này nhỉ? Won Bin sẽ khiến cho cậu ta cảm thấy vui vẻ hơn và sẽ
không còn ý định tự tử ngốc nghếch nữa, tốt lắm, cám ơn cậu nhé, em
họ

Mỉm cười với ý nghĩ của mình, Yunho đi lại trả điện thoại cho Jaejoong,
hắn hơi bất ngờ vì Jaejoong chỉ ăn đúng một chén cơm với đĩa salad
trong khi trên bàn có rất nhiều món ăn ngon




(đây là dĩa rau mà Jaejoong ăn)

_sao cậu không ăn thịt, con trai ăn như thế sao chịu nổi?- hắn đi đến
ngồi đối diện và hất hàm về phía cậu

_em cũng bảo Jaejoong ăn thịt nhưng cậu ấy cứ ăn rau không thôi- Won
Bin nhìn Jaejoong một cách lo lắng

_......tôi…….quen rồi, mỗi ngày đều ăn như thế- cậu rụt rè gắp một
miếng salad bỏ vào chén khi nhìn thấy ánh mắt của hắn

sao anh ta nhìn mình như có vẻ bực bội như thế chứ? Mình nói thật
mà, mười mấy năm nay vẫn ăn như vậy cơ mà, mình không có nói dối

_tôi tự hỏi cậu sẽ sống được tới giờ này chỉ với một chén cơm và một
dĩa salad trong Jaejoong bữa cơm mỗi ngày sao?- hắn lại hỏi

_tôi…..chỉ ăn một bữa trong ngày thôi, chỉ ăn buổi tối, cả ngày không có
ăn- cậu chầm chậm cho miếng salad và miệng và liếc nhìn hắn

đôi mắt anh ta trông thật đáng sợ, mình không thích anh ta nhìn mình
như vậy, mình muốn anh ta nhìn mình như chị ba và Bin thôi

_cậu giỡn với tôi hả?- hắn cười phá lên- cậu tưởng cậu là thánh sao? Ăn
một bữa trong một ngày mà có thể trắng trẻo, hồng hào như thế này á?
Cậu nói chơi thì cũng lựa cái gì đó thực tế một chút chứ?- hắn vừa cười
vừa nói với cậu trong khi Won Bin lại không như vậy

_thật không Jaejoong?- anh hỏi nghiêm túc

_.......gật gật………

mình nói thật mà, sao lại không tin mình chứ?

Flashback

12 năm trước

_dì ơi! Con đói quá, con muốn ăn cơm- bé Jae kéo váy bà Kim và nhìn bà
với đôi mắt mọng nước

_bé Jae ngoan nhé, để dì lấy cặp cho ba con rồi dì cho con ăn nhé

Bé nhìn thấy bà lấy vội cặp táp cho ba rồi tiễn ba ra cửa

_dì ơi! Ba đi rồi, dì cho con một tô cơm nhé, mẹ thường bỏ nhiều thịt
lắm, bé heo thích ăn thịt heo lắm lắm, nên mới tròn như con heo con thế
này này- cậu chỉ vào cái bụng tròn ũm của mình

_vào đây nào- bà mỉm cười đưa cậu vào nàh bếp

………..

_dì ơi, sao tô cơm nhỏ thế này? Cái này mẹ gọi là cái chén đấy, sao chỉ
có rau vậy? bé heo không ăn rau đâu, bé heo chỉ ăn thịt thôi

_ăn đi- bà nghiêm giọng

_con không ăn, chon muốn ăn thịt- bé khóc òa lên- bé heo muốn ăn thịt
heo cơ, con không muốn ăn rau, con ghét rau

_ăn đi, nhà chẳng còn gì để mày ăn nữa đâu, nếu không ăn thì nhịn đói

_con mét ba- bé nhìn bà với đôi mắt tức tối

_đồ hỗn láo!- bà hét lên rồi đánh vào mông bé một cách rõ đau- ai cho
mày nói chuyện với tao như vậy hả? nói bằng cái giọng hỗ láo đó hả?
tao cho mày ăn ngủ trong ngôi nhà này đã quá nhân từ với mày rồi, mẹ
mày thì không biết liêm sĩ quyến rũ chồng tao đã đành, còn sinh ra thứ
nghiệp chủng như mày, tao cho mày ăn ở trong đây là tốt lắm rồi, mày
còn dám mét ba mày nữa ah? Thử hỏi ông ta sẽ giàu có như hôm nay
mà không có tao ah? Ba mày được một tiểu thư như tao để ý tới đã là
phúc phận ba đời của ông ấy rồi, lại còn mèo mã gà đồng, bạn gái thì
sao? Tao không đẹp sao hả? tao có tiền, có quyền còn ba mày và người
đàn bà đó có gì chứ? Không có tao, người mày gọi là ba có ngày hôm
nay không hả? hả? hả?

Bà vừa nói vừa đánh vào mông của bé, bé gào thét, bé xin lỗi và bé
khóc, nhưng không ăn giúp bé cả, bé gọi mẹ, bé gọi ba, bé gọi Junghwa
nhưng không ai giúp bé cả, bé không có ai cả

_ĂN ĐI, MÀY KHÔNG ĂN THÌ NHỊN, MỖI NGÀY, MÀY CHỈ CÓ THỂ ĂN VÀO
BUỔI TỐI, MÀY CHỈ ĐƯỢC PHÉP ĂN MỘT CHÉN CƠM CÙNG VỚI RAU, MÀY
MÀ CÃI THÌ HÃY NHỚ ĐẾN TRẬN ĐÒN HÔM NAY

End flashback

Yunho và Won Bin để ý thấy tay cầm đũa của Jaejoong đang rung lên,
cậu nắm chặc tay lại và nhìn vào bát cơm

không lẽ cậu ta lại “lên cơn”

Yunho lấy đũa và gắp vào chén Jaejoong một miếng thịt to

_ngày xưa không ăn thịt thì bây giờ ăn thịt, thịt heo đấy, ngon lắm,
chắc chắn cậu sẽ thích

Jaejoong ngạc nhiên nhìn hắn, cậu nhìn hắn rồi nhìn lại bát cơm của mình

_ăn đi, ă….

Hắn và Won Bin trố mắt ngạc nhiên khi Jaejoong lao lại ôm cô hắn mà
khóc

anh là người đầu tiên cho tôi ăn thịt, cám ơn anh, Yunho! Anh là một
người tốt, anh là người tốt giống như chị ba và Bin vậy, cám ơn anh
Yunho!, nóng quá, sao mình nóng thế này? Nóng quá, nhưng sao người
lại run đến như thế nhỉ? Chóng mặt quá



sao lại ôm tôi mà khóc thế? Chỉ là một miếng thịt thôi mà, không ăn
được thịt thì tôi tập cho ăn, sao lại khóc chứ? Sao lại ôm cổ tôi chặc
đến thế chứ? Ngốc quá! Bỏ ra nào, sao mà nóng thế này chứ? Bị cảm rồi
chăng?

_ Jaejoong ah! Bỏ ra nào!

Khi hắn chạm vào tay cậu thì cơ thể cậu đã ngã xuống, nếu không có
bàn tay hắn đỡ lại thì cậu đã ngã xuống đất

_có lẽ là sốt do bị thương nơi cánh tay đây mà, Won Bin ah! Đi lấy cho
anh bông băng và một ít thuốc sát trung, lấy thêm viên hạ sốt nữa



Yunho nói khi anh nhấc cái thân người nhẹ hững ấy đi vào phòng

cậu thật sự rất nhẹ, tôi không hiểu tại sao cậu có thể sống ở đấy
cho đến giờ với một bát cơm trắng và rau mỗi ngày?

_gọi bác sic đi Won Bin – hắn nói như ra lệnh khi đang lau mồ hôi cho
Jaejoong- chắc là vết thương hành đây

Won Bin gật đầu rồi chạy đi gọi bác sĩ riêng

15p sau

_anh đã cho cậu ta uống gì chưa?- vị bác sĩ vừa băng bó cho Jaejoong
vừa hỏi hắn

_có cho cậu ấy uống một viên kháng sinh

_được rồi, vết thương này cũng không đến nỗi nặng, chỉ là có dấu hiệu
bị nhiễm trùng nhưng tôi đã làm sạch vết thương rồi, không sao đâu, anh
cứ cho cậu ta uống kháng sinh và thuốc hạ sốt, cậu ta sẽ khỏi trong vài
ngày tới

_cám ơn bác sĩ, tôi tiễn ông

Hắn cùng vị bác sĩ bước ra ngoài, bấy giờ Won Bin mới ngồi xuống mà
vuốt nhẹ mái tóc cậu

_sao lại ra nông nỗi này vậy Jaejoong ?

_ Won Bin !- hắn mở cửa và nhìn anh- vào phòng anh, anh muốn nói
chuyện với em

Won Bin gật đầu rồi bước theo hắn, anh không quên kéo chăn lên cao và
đặt lên trán cậu một nụ hôn nhẹ

Phòng Yunho

_chuyện gì vậy anh?

Won Bin hỏi khi nhìn thấy hắn ngã người lên chiếc ghế làm việc của mình

_anh muốn em nói cho anh biết toàn bộ về Jaejoong

_để làm gì?

_anh hứa với ông Kim là người bảo hộ cho cậu ấy ở nhà anh và anh cần
phải biết để có thể hiểu cậu ấy hơn- hắn nhìn thẳng vào anh

_ Jaejoong ngày xưa là một cậu bé rất đáng yêu- anh ngồi xuống đối diện hắn- cậu ấy nhỏ hơn em hai tuổi nhưng ít khi nào cậu ấy gọi em
bằng anh cả- anh mỉm cười- Jaejoong lúc ấy rất là vô tư, hồn nhiên, cậu
ấy luôn nói câu “Bin ơi! Bin có yêu Jae không Bin?” trước khi cướp một
thứ gì đó từ em, thường thì là kẹo, Jaejoong cũng thích ăn thịt heo lắm,
tới giờ ăn là cậu ấy ăn một tô lớn, uống thêm sữa nữa nên người tròn
trịa đáng yêu lắm. đến khi em học nhảy cóc lên lớp năm, lúc đó Jaejoong
lớp hai thôi, thì em không còn nhìn thấy cậu ấy nữa, giống như là không
khí vậy, biến mất mà chẳng để lại dấu vết gì

Hắn chăm chú lắng nghe Won Bin nói về thời quá khứ của hai người,
càng lúc hắn càng ngạc nhiên về cậu, Jaejoong của những năm đó hồn
nhiên, ngây thơ, ăn nhiều nhưng Jaejoong bây giờ, mỗi ngày chỉ ăn một
bữa, trong bữa chỉ ăn đúng một chén cơm với rau không, thật là quá khác biệt. Hắn cũng nhớ lại thái độ của gia đình họ Kim với cậu, ngoài ông Kim và Junghwa, ba người còn lại hình như có ác cảm với cậu, nhất là bà Kim, bà ít nói nhưng đôi mắt của bà đã nói lên tất cả. Bổng nhiên hắn cảm thấy tức giận, hắn tức giận vì đến bây giờ hắn mới biết Jaejoong đã sống trong một gia đình như thế từng ấy năm trời

tại sao mình lại tức giận nhỉ? Tại sao khi nghe Won Bin nói về quá khứ
của cậu ta, mình lại cảm thấy tức giận khi thấy cậu ta bây giờ? Rốt cục
là có chuyện gì đã xảy ra với cậu ta và tại sao mình lại cảm thấy giận
đến thế nhỉ?

_ Won Bin! Em có biết Jaejoong bị trầm cảm không?- hắn nhìn anh

_huh? Jaejoong bị trầm cảm- anh ngạc nhiên nhìn hắn- cậu ấy chưa hề
nói cho em biết điều này

_ Jaejoong không biết bản thân mình bị mắc bệnh, do đó, em nên trông
chừng cậu ta cẩn thận khi cậu ta ở một mình- hắn mỉm cười và châm
một điếu xì gà lên miệng- và tránh những vật dụng có thể gây sát
thương trong phòng của cậu ta

_dạ, em sẽ cẩn thận hơn

_được rồi, cậu về phòng nghỉ đi, mai còn phải đi làm nữa- hắn phẩy tay
ra hiệu cho Won Bin đi ra

Hắn dụi điếu xì gà vẫn chưa cháy hết một nửa vào gạt tàn và bước ra
khỏi phòng, hắn muốn sang thăm cậu

“cạch”

_tưởng cậu ngủ rồi- hắn hất hàm về phía cậu

_anh….- cậu nhìn hắn- có băng keo trong không?

_huh?

_cho tôi xin….

Yunho đi về phòng và lấy cho Jaejoong một cuộc băng keo trong, cậu
gật đầu cám ơn rồi lấy trong cặp ra một xấp giấy mà hắn nhìn qua là
nhận ra ngay đó là những bản thiết kế của cậu

_cậu định làm gì với những thứ này?- hắn vừa hỏi vừa chỉ vào cuộc
băng keo và những bản vẽ

Jaejoong không đáp mà chỉ lấy ra những mẩu giấy bị nhàu nát, cậu làm
thẳng nó một cách cẩn thận rồi xếp chúng lại thành một bức vẽ hoàng
chỉnh

Yunho nhìn vào và hắn nhận ra ngay đó chính là mẫu vẽ hôm đó hắn đã
lấy xem và bị cậu giật lại khiến nó rách ra

_vẽ rất đẹp, cậu thích nó lắm ah?- hắn nhìn cậu

_.............gật gật……….mím môi………..

_không phải dán như vậy, làm như vậy nè, như vậy giấy sẽ bị đùn lại mất

Hắn giành lấy cuộn băng keo trong tay cậu và dán lại nó một cách cẩn
thận

_sao cậu lại lấy tên là “Trở về”?
_.......mím môi……….

mình có nên cho anh ta biết không? Anh ta hình như là một người tốt


_nếu không muốn nói thì thôi vậy- hắn mỉm cười- xong rồi, đẹp lắm!

_đây là quà tôi tặng cho mẹ- cậu nói nhỏ- mẹ tôi luôn ao ước được một
lần mặc áo cô dâu, mẹ thích nhất là màu trắng, toàn bộ phụ trang của
mẹ cũng là màu trắng, tôi hứa rằng khi lớn lên, đích thân tôi sẽ vẽ cho
mẹ tôi một bộ áo cưới thật đẹp, thật quyến rũ và mẹ đã đặt tên nó là
“Trở về”, mẹ hy vọng bố sẽ trở về đón mẹ con chúng tôi, nhưng…..mẹ
sẽ chẳng bao giờ được hưởng cái hạnh phúc của một lần mặc áo cô dâu

Jaejoong nói, không biết tự bao giờ nước mắt đã thấm ướt đôi má xương
gầy của cậu, Yunho cảm thấy người con trai đang ngồi trước mặt mình
là một cái gì đó mong manh lắm, chỉ cần hắn không cẩn thận, nó sẽ vỡ
tan ngay

_nếu cậu muốn, tôi sẽ giúp cậu, để mẹ cậu có thể mặc áo cô dâu- hắn
nhìn cậu với vè mặt chắc chắn

_huh?

_tôi có thể làm điều đó, cậu tin tôi không?- hắn mỉm cười nhìn cậu

End chap 8
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
CrazyMouse
Member
Member
avatar

Tổng số bài gửi : 134
DBSK's Won : 160
Join date : 24/07/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [Longfic][PG-13+] Love of my life (YunJae)   Fri Aug 13, 2010 9:13 pm

Chap 9

Jaejoong’s POV

Đây là lần đầu tiên tôi có một giấc ngủ không mộng mị như thế, sáng lên
rồi, buổi sáng hôm nay thật êm ái, không có tiếng la mắng của dì, không
có ánh mắt xem thường của Hyo Yoen và Tae Yoen cùng những lời nói
độc địa của họ, tôi cảm thấy cuộc sống như thế này mới đáng sống
chứ? tôi muốn sống thêm một ngày hôm nay

Tôi nhìn lên đồng hồ, đã 8h rồi, vậy là tôi đã dậy trễ hơn hai giờ đấy, lạ
nhỉ

Tôi bước ra khỏi phòng, tôi thấy một người phụ nữ đang ở dưới bếp,
chắc là chị Rose mà anh Yunho nói hôm qua

“cậu Jaejoong! Cậu dậy rồi ah? Lại đây ăn sáng đi!”

Ăn sáng? Tôi được phép ăn sáng sao? Liệu tôi có bị dì đánh không?

“cậu Yunho và cậu Won Bin bảo tôi dọn thức ăn lên cho cậu khi cậu
dậy, toàn là món ngon không đấy, thích nhé”

Tôi ăn….có bị dì đánh không? Trên bàn toàn là món có thịt heo, món nào
cũng là thịt, không có dĩa rau cho tôi ư? Tôi được phép ăn thịt ah? Dì
không đánh tôi chứ?

“đây là thư của cậu Yunho và Won Bin để lại cho cậu”

Thư? Sao đến hai lá?

“ ah! Cậu Yunho đi trước nên đưa tôi lá này, còn cậu Won Bin đi trễ hơn
nên đưa tôi cái này”

“anh đi làm nhé, em dậy thì nên ăn sáng, anh đã dặn chị Rose làm những
món mà ngày xưa em thích đấy, đừng có ăn mỗi ngày một bữa như thế ,Jae ngày xưa không thích ăn rau mà, ăn thịt nhé, ăn cho no vào nhé!
Won Bin”

Cám ơn anh, Bin! Jae cám ơn anh nhiều lắm, anh lúc nào cũng tốt với
Jae hết

“tôi chỉ có một câu nói với cậu thôi, muốn làm đau bản thân hay muốn
chết gì đó thì chết ở nơi nào không có tôi đấy, đừng có chết hay đổ
máu trong nhà của tôi, nhớ đấy”

Sao anh ta lại nói như thế với tôi nhỉ?

Thức ăn ngon quá, món nào cũng ngon cả, nhưng mà…….ọe…..sao tôi lại
nhợn như thế này? Tôi muốn ăn cơm với rau thôi, sao tôi ăn thịt không
được? sao tôi ăn không được? tôi không ăn thịt được! tôi thích ăn thịt
lắm mà, sao tôi ăn không được? sao tôi ăn không được?

End Jaejoong’s POV

Jaejoong chạy vào nhà tắm mà nôn thốc nôn tháo, trong đầu cứ mãi
đeo đuổi theo ý nghĩ tại sao không ăn thịt được chứ?

Cậu chạy thẳng vào phòng và ngồi bó gối trong góc tường

_tại sao mình không ăn được thịt? tại sao ăn không được?- cậu lắc đầu

Jaejoong cảm thấy rất ức chế, cậu muốn làm bản thân mình tỉnh táo lại,
cậu muốn thấy máu, cậu muốn cảm nhận cơn đau trên thân thể, cậu
muốn nhìn thấy máu

Jaejoong nhìn xung quanh và ánh mắt cậu dừng lại nơi cây thước kẻ trên
bàn, cậu với tay lấy nó và nắm chặt nó trong lòng bàn tay

Tay cậu hằn lên dấu của cây thuowscm nó đỏ ửng lên cả và Jaejoong
cảm thấy thích vì điều đó

một chút nữa thôi, mình sẽ bình tĩnh lại

Jaejoong mỉm cười khi dấu hằn lên bàn tay càng ngày càng đỏ, chợt,
một câu nói chạy ngang qua đầu cậu

“muốn làm đau bản thân hay muốn chết gì đó thì chết ở nơi nào không
có tôi đấy, đừng có chết hay đổ máu trong nhà của tôi”

Jaejoong giật mình bỏ cây thước ra khi giọt máu đầu tiên rơi xuống sàn

_không được chảy máu trong nhà

Cậu thốt lên và vội lấy khăn lau vết máu trên sàn

…………

Hắn nhíu mày khi nhìn thấy cậu đang lau vết máu qua máy camera, chị
giúp viejc vừa điện thoại cho hắn khi thấy cậu nhợn và chạy vào nhà vệ
sinh

chắc là không được ăn thịt lâu quá nên khi ăn vào mới như thế đây
mà, cũng may là cậu còn nhớ đến lời của tôi đấy

Hắn nhíu mày lần nữa khi nhìn thấy Jaejoong cứ mãi lo chùi vết máu trên
sàn và không để ý tay kia đang chảy máu, hắn cầm điện thoại lên và gọi
về nhà

“alo!”

_tôi đã nói với cậu cái gì?- hắn dùng cái giọng nhẹ tênh mà nói chuyện
với cậu

“tôi…..”

_tôi đang nhìn thấy cậu đấy và bàn tay phải của cậu đang chảy máu,
sao cậu không băng lại mà lau cái sàn? Nó bóng lắm rồi, đừng lau nữa

“tôi…..anh nói….trong nhà không được có máu…”

Nhìn thấy cậu ngồi nói chuyện với hắn một cách rụt rè như thế, bất giác
hắn nở nụ cười

_tốt, cậu nhớ thế là tốt, đi băng vết thương lại đi, máu sẽ không rơi nữa

“dạ”

_nên nhớ, muốn chết thì chết ở nơi tôi không thể nhìn thấy, biết chứ?

“dạ”

Hắn hài lòng khi nhìn thấy cậu vội băng lại vết thương trên tay mình

kể ra cậu cũng nghe lời đấy, nhóc ah

Jaejoong băng lại vết thương một cách cẩn thận, cậu vội vã lau bóng lại
sàn và xách cặp chạy đến trường

Trụ sở chính của Boss

_cái này gọi là thiết kế sao hả?- bà Kim giận dữ ném xấp giấy xuống
bàn- Tae Yoen, đây không gọi là thiết kế, cái này gọi là sao chép, con
muốn chết hả?

_con thấy cũng được mà, lấy cái này một khúc, lấy cái kia một khúc,
ráp lại thành của mình- ả vô tư- ai mà nhận ra chứ?

_mẹ nhận ra đây nè, vừa nhìn vào là mẹ nhận ra ngay, chúng ta đã ký
kết hợp đồng với JYC, chúng ta sẽ thiết kế những mẫu áo cưới phù hợp
với trang sức của họ, nhưng con nhìn những mẫu này đi, nó quá lỗi thời,
đặt biệt nó là sao chép, con muốn công ty lỗ lã, gia đình ra đường ở con
mới vừa lòng hả? nếu lần này mà làm không vừa ý họ, con biết số tiền
bồi thường là bao nhiêu không?

_bao nhiêu mà dữ quá vậy?- ả hất mặt- nhà mình giàu mà, sợ gì

_là 50 triệu dolar đấy, con nhắm trả nổi không hả?

_50 triệu dolar?- ả há hốc

_đúng, là 50 tr dolar đấy

_chuyện gì thế?- Hyo Yoen bước vào

_con xem, nó toàn là sao chép của người khác- bà hất mặt về phía xấp
giấy của Tae Yoen

_thế mẹ xem thử cái này xem có được không?- ả mỉm cười đặt bản vẽ
của mình xuống bàn

Bà Kim mở ra xem,bà rất đỗi ngạc nhiên khi nhìn thấy những mẫu vẽ bên
trong đó

_rất đẹp, rất có thần, chỉ nhìn bản vẽ thôi mà mẹ có thể tưởng tượng
nó đẹp đến thế nào đấy- bà Kim mừng rỡ nhìn vào bản vẽ của Hyo
Yoen- lần này con phá cách thật, khác hẵng những mẫu vẽ trước đây,
cấu trúc không bị trùng lặp, mỗi một đường nét đều có sắc thái riêng,
mỗi một bản vẽ đều thể hiện một tâm trạng khác nhau nhưng nó tôn lên
một điểm chung là sự trong sáng của cô dâu và niềm hạnh phúc của đôi
lứa, tuyệt, mẫu vẽ này quá đẹp, rất đẹp- bà xuýt xoa

_con là ai cơ chứ?- Hyo Yoen mỉm cười và liếc nhìn Tae Yoen- muốn hơn
con sao?kiếp sao đi- ả nhếch mép

Tae Yoen hừ một tiếng rõ to rồi hậm hực bước ra ngoài

_mẹ, vậy trưa nay con sẽ đi nói chuyện với bên JYC nhé- ả đi lại bóp vai
bà Kim

_ừ, con đi đi, thuận tiện thì tạo lập mối qun hệ tốt với bên đó

_con thích tổng giám đốc của họ!- ả mỉm cười- anh ta đúng với mẫu
người mà con thích, lạnh lùng nhưng ấm áp, lại rất đẹp trai và tài giỏi,
một người qua hoàn thiện

_mẹ đã cho người điều tra về thân thế của hắn, hắn là con nhà nòi đấy,
con đừng có mà ỷ y, hắn không đơn giản đâu- bà Kim nhắm mắt tận
hưởng cảm giác thoải mái mà Hyo Yoen mang lại

_huh? Mẹ có hồ sơ của anh ta sao?

_có, con lấy về mà đọc, đọc rồi thì đừng có sợ nhé

_cái gì mà sợ chứ?- ả cầm lấy hồ sơ- con về phòng đây, trưa nay con
sẽ hẹn anh tar a ăn cơm, tranh thủ nói về sản phẩm luôn

_ừ, cố gắn lên

Hyo Yoen vội vã về phòng và mở hồ sơ ra xem

…….

15p sau

Xấp hồ sơ rơi xuống bàn

_không ngờ…anh ta lại đáng sợ như thế! Mình…..đang đối mặt với ổ kiến
lửa…..nhưng….nếu mình cưa đổ được anh ta, mình sẽ trở thành nữ
hoàng, mình nhất định sẽ cưa đổ được anh ta, nhất định là thế

…………

Jaejoong ngồi ở quán café sau khi đi học về, đó dường như là một thói
quen không thể bỏ của cậu, Junghwa hôm nay phải đi thực tập nên
không ra với cậu được, Jaejoong lại im lặng mà chăm chú vào những bản
vẽ của mình

Yunho nói anh ta có thể cho mẹ mình mặc áo cưới, có thật là vậy
không?

Bất chợt điện thoại cậu reo lên

_alo! Bin!

“em đang ở đâu?”

“ở quán café!”

“em ăn gì chưa?”

_Jae không có ăn

“trời ơi! Sao vậy? sao lại không ăn?”

_Jae quen rồi, tối mới ăn

“không được, em đang ở Trust me phải không? Đợi đó, anh đến đưa em
đi ăn”

_nhưng…

Jaejoong chưa kịp nói hết câu thì Jaejoong đã cúp máy

Một lúc sau, Won Bin đến và đưa cậu đi đến một nhà hàng sang trọng
dù rằng cậu đã nói rằng cậu không đói

_thức ăn ở đây ngon lắm, em muốn ăn gì thì gọi nhé- Won Bin đưa cho
cậu menu

_nhưng Jae không đói, Jae chỉ uống nước thôi- cậu đẩy menu về phía
anh

_em phải ăn, nhất định phải ăn, hay để anh gọi- anh quay sang người
phục vụ- cho hai phần sườn nướng, hai phần beefsteak và một ly nước
táo

_vâng!- người nhân viên nhận lấy menu rồi đi mất

_em nhất định phải ăn nhiều vào- Won Bin cười với cậu

Cách đó không xa

Won Bin đưa Jaejoong đi ăn ah? Vậy cũng tốt, như thế cậu ta sẽ
không nhịn bữa, định gọi điện nhắc cậu ta nhưng có lẽ không cần nữa

_tổng giám đốc! tổng giám đốc?- Hyo Yoen gọi hắn

_chuyện gì cô Kim?- hắn cười nhạt với ả

_ah không, em chỉ thấy tổng giám đốc nhìn đi đâu nên em mới gọi thôi,
anh có thể gọi em là Hyo Yoen

_cô Hyo Yoen

_cô hay ăn trưa ở đây ah?

_vâng, tôi rất hay ăn trưa ở đây

_oh! Vậy mà tôi tưởng nhà cô chỉ ăn cơm một bữa thôi chứ- hắn nhếch
mép

_huh? Anh nói gì?

_ăn đi, thức ăn nguội sẽ mất ngon đấy

End chap 9
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
CrazyMouse
Member
Member
avatar

Tổng số bài gửi : 134
DBSK's Won : 160
Join date : 24/07/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [Longfic][PG-13+] Love of my life (YunJae)   Fri Aug 13, 2010 9:15 pm

Chap 10

_sao em không ăn?- Won Bin hỏi khi thấy Jaejoong chỉ nhìn vào đĩa thức
ăn trước mặt



_Jae….không quen- cậu ngập ngừng



_sao vậy?- thức ăn không hợp khẩu vị sao?


_Jae….chỉ ăn một bữa thôi, quen rồi- cậu nhìn anh


_nghe này Jaejoong- anh dùng hai tay ôm mặt cậu- em thoát khỏi nơi
địa ngục rồi, em không còn phụ thuộc vào họ nữa, từ bây giờ, em có thể
làm những gì mình, ăn những gì mình muốn, sẽ không ai phải bắt ép em
làm gì cả


_dì….còn đánh Jae không?- cậu nhìn anh qua nước mắt



_không ai đánh em cả, hôm nay và tương lai, sẽ không ai có thể chạm
vào em, tin anh- anh nhìn cậu khẳng định- nào, ăn đi, em sẽ kiệt sức
mất nếu không có cái gì đó vào bụng


Jaejoong gật gật rồi cũng cầm nĩa lên ăn, nhưng cậu bị nhợn ra khi đưa
miếng thịt đầu tiên vào miệng và phải chạy vào nhà vệ sinh để nôn ra


sao mình không ăn được thịt? sao mình không ăn được thịt chứ? Tại
sao?


_em ổn chứ Jaejoong ?- Won Bin vừa vuốt lưng cậu vừa hỏi


_...........gật gật………Bin ra ngoài đợi Jae một chút, Jae ra ngay


Won Bin gật đầu trong lo lắng rồi anh cũng bước ra sau khi thấy
Jaejoong cười nhẹ với anh


tại sao khi đưa thịt vào miệng lại có cảm giác buồn nôn đến vậy? không lẽ…..mình bị bệnh? Mình sắp chết


Jaejoong nhìn bản thân qua gương, cái ý nghĩ cậu bị bệnh và cậu sắp
chết đang khiến cậu muốn đập phá một cái gì đó, cậu muốn bị đau, cậu
muốn thấy máu, cậu lại muốn thấy máu, nó sẽ khiến cho cậu cảm thấy
thoải mái hơn


_nếu không ăn được miếng lớn thì cắt ra thành những miếng nhỏ ra mà
ăn, tập ăn từ từ đi


Jaejoong giật mình quay sang người đang nói chuyện với mình


_anh Yunho?


_tôi có hẹn với đối tác ăn cơm thôi, tình cờ thấy cậu- hắn lạnh lùng rửa
tay- và điều này nữa, cái kính này nó lâu lắm rồi, nếu cậu làm bể thì lấy
tiền túi ra mà đền, đừng làm liên lụy đến tôi, có muốn đập kính hay làm
cái gì đó thì lựa nơi nào không có tôi mà làm, đừng có làm trước mặt tôi-
hắn nhếch mép nhìn cậu- ráng ăn hết đĩa beefsteak đi


Jaejoong vẫn chưa thoát ra khỏi tình trạng đông cứng khi nghe hắn nói
như vậy, hàng ngàn câu hỏi nữa chạy ngang đầu cậu, tại sao hắn ta
luôn luôn xuất hiện ngay lúc cậu muốn làm đau bản thân mình, tại sao
hắn ta luôn luôn có mặt ở những nơi cậu đến, tại sao hắn luôn biết được
cậu đang muốn gì và đang làm gì? Tại sao hắn có thể biết như thế? Tại
sao lại như thế?


Mất 10p để thoát ra khỏi tình trạng đông cứng, cậu bước ra và thấy
Won Bin đang mỉm cười nhìn cậu, Jaejoong đáp lại rồi cũng ngồi xuống
bàn, cậu làm theo cách mà hắn chỉ, cắt miếng beefsteak ra thành những
miếng thật nhỏ và từ từ bỏ vào miệng, cảm giác hơi khó chịu nhưng cậu
không mắc nhợn nữa


_em ăn được rồi này, cố gắn ăn hết dĩa nhé- Won Bin vui mừng và giúp
cậu cắt nhỏ miếng thịt


ở một góc khá xa, hắn nhếch mép vừa ý khi nhìn thấy cậu làm theo ý
của hắn


_đây là mẫu vẽ của em- Hyo Yoen đặt trước mặt hắn những bản vẽ mà
bà Kim đã khen tấm tắt lúc sáng


Hắn lạnh lùng nhận lấy rồi mở ra xem


nét vẽ này…..đường bút bị gò bó, không phải tự nhiên, không xuất
phát từ cảm hứng….tuy nhiên, mỗi mẫu vẽ đều có cái thần của nó,
không mạnh mẽ, nhưng rắn rỏi, đường nét rất chuẩn nhưng cách trang
trí thì nhuốm màu trong sáng, pha lẫn nhiều nội tâm, cách trình bày
không được tự nhiên, mẫu vẽ đẹp nhưng không thoáng, đây là bản sao
chép, nhất định là bản sao chép. Nhưng cô ta sao chép từ đâu? Hầu hết
những bức vẽ này đều là lần đầu tiên mình trông thấy, nó mang một
phong cách riêng biệt, không phải là hàng nhái từ các nhà thiết kế lớn
nhưng cũng không phải là những tay tầm thường, hẳn phải là những
người có đào tạo hẳn hoi và có một biệt tài nhất định – hắn nhíu
mày khi nhìn thấy một nét cong trên cổ áo – khoan đã, nét cong
ngay cổ áo? Cái này giống, rất giống với một người


Hắn chợt nhớ lại hôm qua, khi hắn dán bản vẽ “Trở về” giúp cậu, hắn đã
để ý, những mẫu vẽ của cậu đều thiên về phần tự nhiên, kiểu áo luôn là
hai dây hoặc vai trần, và điểm đặt biệt là cậu luôn kết cườm hoặc đóng
hoa bi lên phần ngực áo và phông mào chủ đạo của cậu là trắng và bạc,
được điểm xuyến bằng những bông bi vào vàng hoặc màu đất


phong cách không thể giống một cách trùng hợp đến thế được


_cái này…..- hắn đóng bản vẽ lại và nhìn ả- là do cô tự vẽ?- hắn nhìn
thẳng vào ả


_vâng, đẹp không?- ả tự tin nhìn lại hắn


Jung Yunho! Tôi biết anh nhìn tôi với ý như thế nào, anh lầm rồi, tôi
sẽ không bị đôi mắt của anh làm khiếp sợ đâu, có lẽ trước khi đọc bản
hồ sơ cá nhân của anh, tôi sẽ khiếp sợ khi nhìn vào đôi mắt ấy, nhưng
cũng may là tôi đọc được, ừ đấy, tôi biết anh ám chỉ tới ai đây? Thằng
con hoang đó, thật mất mặt khi phải lấy bản vã xấu xí của nó, thế thì
sao nào? Tôi lấy đấy


Flashback


_trời ơi là trời, ngày mai là nộp bảng vã cho mẹ rồi nhưng bây giờ vẫn
chưa có ý tưởng gì để vẽ hết, không lẽ mình thua con Tae Yoen sao?
Không thể nào


Bất chợt ả nhìn thấy chị giúp việc bước ra từ phòng Jaejoong với một
xấp giấy trên tay


_chị Song, cái đó là gì?- ả hất mặt về phía xấp giấy


_dạ, cái này tôi lấy từ thùng rác trong phòng cậu út, thấy chỉ là giấy
nên tôi mới lấy ra, khỏi lấy thùng rác ra


_đưa tôi xem nào!

ả giật lấy và xem những hình vẽ trong đó, ả rất bất ngờ, phải nói là thật
sự rất bất ngờ


không thể tin được, nó mà có thể vẽ ra những mấu như thế này sao?
Tuy nét vẽ còn rất non nhưng lại ánh lên một sắc thái rất độc đáo mà
người khác không thể bắt chước được, trang trí đơn giản nhưng rất bắt
mắt, không ngờ nó có thể lợi hại như thế? Không loại trừ nó ngày nào thì
trăm hại ngày đó


End flashback


_là do cô vẽ?- hắn nhíu mày nhìn ả


_tất nhiên, nhìn xem, chữ ký của tôi phía dưới đấy- ả chỉ vào con dấu
phía dưới bức vẽ


_đẹp lắm- hắn nhếch mép- tôi sẽ đem về xem xét lại, để xem những mẫu
này có thể đưa vào hợp đồng không


_ok- ả gật đầu- vậy tôi có thể tới nhà anh để cùng bàn bạc chi tiết hơn
không? Sẵn tiện thăm Jaejoong luôn, tôi rất nhớ thằng bé


_chuyện này tôi nghĩ không cần thiết, trong bản vẽ đã có trình bày rất
chi tiết, bản thân tôi cũng là người trong nghề nên không có vấn đềi gì
đâu- hắn nhìn ả- còn về việc cô thăm Jaejoong thì tôi hứa sẽ đưa cậu
ấy về thăm nhà trong một ngày gần đây, để mọi người có thể trò
chuyện với nhau thân mật hơn, hiện giờ cậu ta phải học rồi- hắn vừa nói
vừa liếc mắt đến cái bàn phía xa, nơi mà Jaejoong vẫn chăm chỉ ăn như
chú mèo con


_được rồi- hắn đứng lên- cũng tới giờ làm của tôi rồi, hẹn gặp cô vào dịp
khác nhé- hắn đưa tay bắt tay ả


_vâng!- ả gật đầu và nắm chắc lấy tay hắn


tôi sẽ có được anh, một ngày gần đây thôi


_tạm biệt- hắn bỏ tay ra và đi một nước, không thèm nhìn lại


cô đúng là kẻ tráo trở, tưởng cô nghĩ gì tôi không biết sao? Muốn tôi
đưa cái bức tượng gỗ ấy về ah? Đừng hòng


Hắn đi qua cửa những vẫn không quên liếc nhìn bức tượng gỗ của hắn
một lần nữa để chắc chắn rằng cậu đã ăn được beefsteak


mỏi mắt quá, hôm nay sao lại mỏi mắt đến thế?


Hắn đưa tay xoa ngay hốc mắt của mình là lầm bầm


_gọi cho Won Bin quay về công ty đi, 10 phút nữa chuẩn bị cuộc họp
cho tôi- hắn nói như ra lệnh với người thư ký đang ngồi ở băng trước


_vâng, tổng giám đốc


…………….


Mất cả buổi chiều để Jaejoong có thể ăn hết những món mà Won Bin đã
kêu trước đó, cậu thật sự cảm thấy ngại khi mà cậu ngồi ở nhà hàng đó
từ trưa cho đến xế chiều mà những món ăn trong đĩa của cậu chỉ vơi đi
hơn nửa


mình muốn về nhà, nhưng không thể bỏ những món này nữa, mẹ bảo
rằng bỏ mứa là có tội rất lớn, mình không muốn có tội, ước gì cso chị
Junghwa ở đây, chị ấy sẽ ăn giúp mình


Đến tận 5h chiều cậu mới hoàn thành xong bữa ăn của mình, vội vã đi
về nhà, Jaejoong không muốn hai người họ lo lắng, lần đầu tiên cậu có
cảm giác muốn về nhà đến vậy


Hắn và Won Bin đang ngồi trước sân để nói chuyện, hắn ngồi vắt chân
trên chiếc xích đu to tướng trong khi Won Bin cũng làm điều tương tự ở
cái xích đu đối diện, hai người nói chuyện có vẻ rất hào hứng


_xin chào, em đã về- Jaejoong nói lí nhí


_về rồi ah! Lại đây ngồi chơi đi Jaejoong, chị Rose đang nấu ăn và chúng
ta sẽ có muổi tối trong nửa giờ nữa- Won Bin reo lên khi thấy cậu


_hả? ăn nữa hả?- cậu ngẩn đầu lên nhìn anh


_tất nhiên rồi, buổi tối thì phải ăn tối chứ, em hỏi lạ- Won Bin ngạc
nhiên- lại đây ngồi xích đu với anh này


Jaejoong nhìn vào cái xích đu đang “bay” cật lực thế kia thì thầm nuốt
nước bọt, ở nhà cậu cũng có xích đu nhưng cái đó là để cho Hyo Yoen
và Tae Yoen ngồi chơi, cậu không được phép

_được ….sao?- cậu chỉ vào nó


_lại đây


Jaejoong rụt rè đi lại và ngồi lên ghế, cảm giác rất thích thú, nó khiến
cậu thoải mái lắm. Yunho nhìn gương mặt vui mừng nhưng ráng kềm lại
của cậu thì không khỏi phì cười


rốt cục, cậu ta chỉ là một đứa trẻ mà thôi


……….


Ba người ngồi ở phòng khách xem tivi sau khi đã giải quyết xong bữa tối,
Jaejoong chỉ có thể ăn cơm trắng và rau vì nguyên buổi chiều cậu đã
ăn nhiều thịt lắm rồi, và việc ăn cơm trắng với rau vào buổi tối giống như
thói quen của cậu vậy, đã 12 năm rồi mà


_tôi có cái này cho cậu xem- Yunho thảy cho cậu một xấp giấy- thấy
nó quen không?


Jaejoong nhận lấy và mở ra xem, đồng tử cậu mở to khi nhìn thấy những hình ảnh trong đó


_anh Yunho! Cái này…..là của em- cậu nhìn hắn


_không, đó là của Hyo Yoen- hắn đáp lạnh tanh


_không, nó là của em, là của em mà- cậu chỉ vào bản vẽ rồi quay lại
nhìn Won Bin- Bin ah! Mấy cái này là của Jae, là do Jae vẽ mà- cậu chỉ
chỉ vào bảng vẽ- nó là của Jae đấy, Bin tin Jae đi, nó là của Jae


mình đoán không sai mà, cô ta đã vẽ lại mẫu vẽ của Jaejoong


_đúng đúng, nó là của em, bình tĩnh nào- Won Bin gật đầu- anh Yunho,
sao anh lại đưa cho Jaejoong xem?


_anh chỉ muốn chắc chắn là anh không sai- hắn cầm lấy bảng vẽ- được
rồi Jaejoong, nó là của cậu và tôi nhất định sẽ đòi nó về cho cậu- hắn
nói với Jaejoong rồi đi thẳng vafp phòng làm việc


_yên tâm đi Jaejoong, chắc chắn Yunho sẽ giành nó về cho em, anh ấy
đã hứa là làm


_nó là của Jae, là của Jae- Jaejoong chỉ vào phòng Yunho


_chắc chắn rồi, nó là của em


nó luôn luôn là của em


………..


Phòng Hyo Yoen


trời ơi! Mình đã quá sơ suất, tại sao mình không nghĩ đến việc anh ta
sẽ đưa nó cho thằng con hoang đó xẽm chứ? Và nó chắc chắn sẽ nói là
của nó, làm sao đây? Mình không thể bị nó hạ nhục được


ả ngã phịch lên giường và cắn môi lại, mắt ả cũng nhíu lại như đang suy
nghĩ một vấn đề gì đó


đúng rồi, mình đã vẽ lại và đóng dấu lên đó, chỉ cần mình đốt bản
chính đi, chắc chắc sẽ không ai phát hiện được, thằng con hoang đó,
muốn chơi tao ah? Đi chết đi


ả bật dậy và đốt tất cả các bảng vẽ của cậu trong phòng tắm


………………….


Hyo Yoen ngã người lên giường sau khi đã đốt đi toàn bộ mẫu thiết kế
gốc, ả cười lớn khi nghĩ đến gương mặt không thể làm được gì của
Jaejoong


muốn chơi tao sao? Mày còn non lắm cưng ah! Còn anh, Jung Yunho,
anh đúng là con cáo mà, tôi không ngờ anh lại sắc sảo đến như vậy đấy.
Điều đó chỉ làm tôi muốn anh hơn mà thôi, anh đã là cách nào để hạ bệ
hai người anh đáng kính của anh để có thể lên cái chứ tổng giám đốc
JYC, cái chức đáng lẽ của anh hai hoặc anh ba của anh cơ chứ? Ha ha ha, nói trắng ra, anh cũng chẳng hơn gì tôi, anh cũng thủ đoạn lắm,
chắc là hơn tôi đấy chứ, tuyệt thật. Anh có thể nhận ra và hỏi tôi về
những bức vẽ, quả là không hổ danh con trai của nhà thiết kế áo cưới
huyền thoại của Hàn Quốc, anh thật tuyệt, mọi thứ từ anh đều rất
tuyệt và tôi sẽ rất hối tiếc khi không sỡ hữu được một người tuyệt vời
như anh đấy Jung Yunho


………


Trong khi đó, phòng Yunho, hắn ngồi dựa vào cái ghế to tướng được đặt
đối diện cửa, hắn nhìn vào mẫu vẽ rồi lại nhếch mép cười, chốc chốc lại
lắc đầu, rồi lại cười, có ai biết đằng sau nụ cười nửa miệng bí hiểm đó là
một kế hoạch đen tối


muốn qua mặt tôi sao Kim Hyo Yoen? Cô vẫn còn non lắm, muốn đấu
với tôi ah? Gọi mẹ của cô ra mà đấu, chưa chắc bà ta đã thắng tôi, lần
này, tôi cho công ty các người phải chấp nhận hợp đồng mà không được một khoản lợi nhuận nào trong này cả, các người phải trả giá vì dám qua
mặt Jung Yunho này, ăn cắp mẫu thiết kế ư? Kim Hyo Yoen, cô đã đưa
gia đình cô vào thế bí rồi đấy, cám ơn nhé, con mèo con…..RỖNG ÓC


_chuẩn bị tinh thần để nói chuyện với tôi vào ngày mai đi, cô bé ạ


End chap 10
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
CrazyMouse
Member
Member
avatar

Tổng số bài gửi : 134
DBSK's Won : 160
Join date : 24/07/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [Longfic][PG-13+] Love of my life (YunJae)   Fri Aug 13, 2010 9:16 pm

chap 11

Yunho đến công ty với một tâm trạng cực kỳ phấn khích, hôm nay là ngày kết hợp đồng chính thức giữa JYC và Boss, nhìn bản hợp đồng trong tay mình, hắn không thể ngăn cho bản thân không cười được

tuyệt thật, chưa bao giờ mình cảm thấy sản khoái đến như thế

Phòng họp

_chào buổi sáng- hắn bắt tay ông Kim và bà Kim- tối qua ông bà ngủ ngon chứ? Thấy tinh thần hai người thật tốt đấy- hắn mỉm cười

_cám ơn, chúng tôi đã ngủ rất ngon- bà Kim gật đầu cười

_ah! Cậu Jung, con trai tôi sống như thế nào, nó có……

_chúng ta đi vào vấn đề chính đi ông Kim- hắn cất tiếng cắt ngang câu hỏi của ông Kim rồi qua sang nói với cô thư ký- mang một cốc nước cam vào phòng của tôi nhé, bỏ đá vào ly riêng

_chào tổng giám đốc Jung!- Hyo Yoen mỉm cười và đưa tay ra phía trước

_chào, hình như hôm nay gia đình ông Kim đi ký hợp đồng với tôi nhỉ?- hắn nhếch mép

_chúng ta vào đề chính đi- bà Kim mỉm cười và đưa bản hợp đồng về phía Yunho- đây là các điều khoảng của chúng tôi

Yunho mỉm cười và nhận lấy, hắn mở ra đọc một cách từ tốn và mỉm cười vừa ý

_các điều khoảng trong này rất công bằng, chúng ta sẽ chia 5- 5 lợi nhuận thu được sau khi đã trừ các khoản chi phí, cả hai bên đều có lợi, chủ tịch Kim quả là chu đáo nhỉ- hắn đóng hợp đồng lại

_cám ơn, không biết hợp đồng của cậu như thế nào?- ông Kim mỉm cười

_ah!- hắn giả vờ nhớ ra và bảo thư ký đưa cho từng người xem- đây là điều kiện của tôi

Mọi người vui vẻ mở sổ ra xem, nhưng 5s sau

_CÁI GÌ? 8- 2? LỢI NHUẬN CHIA 8- 2?- bà Kim giật mình nói lớn- cậu Jung! Chuyện này là thế nào? Cậu không thể bắt ép công ty của chúng tôi như thế chứ? Điều này là không thể chấp nhận được- bà vội đóng hợp đồn lại

_tôi thấy rất ổn chứ- hắn lồng những ngón tay vào nhau- rất là ổn- hắn liếc mắt về phía Hyo Yoen, người đang tím mặt tím mày gì giận


quá đáng quá, sao lại bắt ép công ty mình như vậy, đồng ý rằng công ty anh có thế lực hơn công ty tôi nhưng cũng không được bắt ép quá đáng như thế chứ?

_tôi cần một lời giải thích- ông Kim bình tĩnh hỏi lại mặt dù sắc mặt ông đã phản bội ông

_tôi nghĩ điều này tôi phải cám ơn cô Hyo Yoen, cô ta đã giúp tôi đấy- hắn hất hàm về phía Hyo Yoen

_tôi?- cô ngạc nhiên chỉ vào mình

_vâng, hôm qua cô đưa cho tôi các bảng vẽ, chúng thật sự rất đẹp, tôi đồng ý lấy những mẫu đó làm

sản phẩm cho kỳ này

_nhưng sao lại….

_cô nghe cho hết đã- hắn cắt lời cô- tuy nhiên, những sản phẩm này không phải là do cô vẽ ra, tôi đã tìm gặp chủ nhân thật sự của những bức vẽ, là do em trai cô- Kim Jaejoong đã vẽ chúng

_không, là tôi vẽ, anh có cái gì chứng minh cái đó là do thằng con….à không là do em tôi vẽ ra?- Hyo Yoen cãi cố, sắc mặt ả đỏ lên vì giận

_ Hyo Yoen! Chuyện này là sao?- bà hỏi nhỏ

_con….

_ok! Nếu cô đã vẽ chúng, cô có thể vẽ lại một trong số các bức vẽ này không?- hắn thảy lên bàn những mẫu vẽ của ả- nếu chính tay cô vẽ ra thì cô chắc chắn sẽ nhớ chứ? Hắn hất mày

_tôi….- ả ấp úng

_các người định qua mặt tôi sao?- hắn đứng lên và nói bằng giọng giận dữ- nếu điều này đồn đại ra ngoài, các người thử hỏi xem tôi ăn nói với giới báo chí ra sao hả? ông Kim! Ông có thể nói hộ cho tôi không? Huh?- hắn cúi đầu nhìn ông bằng đôi mắt sắc lạnh, đôi mắt mà cả một người lăn lộn trên thương trường bao nhiêu năm nay cũng phải e dè

_ Hyo Yoen! Có thật những thứ này là do Jaejoong vẽ không?- ông nhìn ả

_là con vẽ mà- ả cãi cố

_ok, vậy thì vẽ lại đi- hắn đưa cây bút chì cho ả- vẽ đi

_tôi….- ẩ run run cầm cây viết

Bà Kim thật sự rất tức giận vì Hyo Yoen đã làm như vậy và giận hơn nữa là Yunho- một tên oắt con dám uy **** bà, bà không thể chấp nhận được

_cậu Jung! Cứ cho là những mẫu vẽ này là của Jaejoong, nhưng mà….

_không thể gọi là cho là mà là những mẫu vẽ này là của Jaejoong vẽ ra ok?- hắn bắt bẻ

oắt con hỗn láo, dám bắt bẻ từng câu từng chữ, Hyo Yoen ơi là Hyo Yoen, mày hại chết cái công ty này rồi

_ok, những mẫu vẽ này là của Jaejoong vé- bà hập hực nói- nhưng cậu cũng không có quyền bắt ép công ty tôi như thế, Jaejoong là con của chồng tôi, cậu ta cũng là một phần của Boss, do đó, chúng tôi vẫn đảm bảo có mẫu sản phẩm vừa ý cậu, như thế không phải là ăn cắp, nhưng cậu nhìn xem- bà chỉ vào hợp đồng- trong hợp đồng lại ghi rằng toàn bộ chi phí là do công ty chúng tôi chịu trong khi lợi nhuận thu về chỉ có một, như thế có quá đáng lắm không? Với bảng hợp đồng này, tôi có thể kiện cậu ra tòa vì tội uy ****!- bà nhìn hắn với ánh mắt sắc lẻm

_mẹ ơi! Mẹ giỏi quá- Hyo Yoen mỉm cười nói nhỏ

_mày im đi, khi nào về tao sẽ tính tới mày

_đúng vậy, Jaejoong là con tôi, nó cũng là một phần của Boss, do đó, chúng tôi không có lý do gì mà phải chấp nhận điều khoản quái quỷ của cậu- ông tức giận ném bảng hợp đồng xuống sàn nhà

_thứ nhất, Jaejoong đúng là con ông nhưng cậu ấy không phải là nhân viên của Boss, ông đồng ý chứ?- hắn nhếch mép nhìn ông- nếu Jaejoong không phải là nhân viên của Boss thì tôi chẳng có lý do nào mà nhận số sản phẩm này cả, thứ hai, nếu bà muốn kiện tôi thì cứ việc, nhưng bà hãy chuẩn bị luật sư cho vụ này trước đã- hắn đi lại chổ bà- đó là ăn cắp mẫu thiết kế của người khác để mưu đồ lợi ích cá nhân, bà nên cân nhắc lại, nếu vụ việc này mà vỡ lẽ ra, ai là người chịu thiệt thòi nhiều nhất đây? Phía tôi chỉ cần nói “chúng tôi không thể nào ngờ phía đối tác lại như vậy!” nhưng còn công ty của ông Kim đây thì tôi không nói trước nhé

_cậu……- ông Kim tức đến nỗi cung tay lại và định lao tới đánh vào mặt hắn- cậu thật sự là một con cáo quỷ quyệt, tại sao lúc ấy tôi lại muốn họp tác với cậu chứ? Tôi sẽ không lsy kết cái hợp đồng quái quỷ này và tôi muốn Jaejoong trở về nhà ngay lập tức

_nếu ông có thể vào nhà tôi thì cứ tự nhiên, nhưng trong văn phòng tôi thì công việc là trên hết, đừng nhắc con cái vào đây, nếu ông không chấp nhận thì chuẩn bị hầu tòa và nhìn công ty phá sản đi- hắn trừng trừng nhìn ông

_cậu……quá đáng quá- bà Kim cũng tức giận đứng lên và nhìn thẳng vào hắn

_ký hoặc không! Chịu lỗ hoặc chịu phá sản! tất cả chỉ nhờ vào quyết định sáng suốt của ông Kim đây thôi, tôi đã nhân nhượng lắm khi phải chia 8- 2 rồi

Ông Kim cầm cây viết với gương mặt đỏ gay, bà Kim hốt hoảng nắm tay ông lại

_mình ah! Không thể được!- bà lắc đầu

_nhưng nếu không, công ty sẽ phá sản mất- ông nhìn lại bà

_tôi…..

Bà Kim cúi đầu và nới lỏng tay, ông Kim run run ký vào hợp đồng trước con mắt hài lòng của hắn

_good! Chúng ta sẽ hợp tác vui vẻ nhé ông Kim- hắn mỉm cười nhận lấy hợp đồng- cám ơn cô nhiều lắm, con mèo nhỏ ah! À! Tối nay công ty chúng tôi tổ chức tiệc mừng việc ký kết hợp đồng thành công, các vị nhất định phải có mặt đấy- hắn gởi đến ả cái nháy mắt điệu nghệ rồi bước ra cửa- không tiễn nhé

Hắn vừa bước ra khỏi phòng thì lập tức bà Kim lao lại tát vào má Hyo Yoen khiến ả ngã ngược ra sau

_MẸ! SAO MẸ ĐÁNH CON?- Hyo Yoen ôm mặt hét lên

_MÀY….MÀY….- bà Kim giận đến tím mặt chỉ vào ả- MÀY HẠI CHẾT BỐ MÀY RỒI, TẠI SAO MÀY LẠI ĂN CẮP THIẾT KẾ HẢ? CON NHỎ NÀY, MÀY THẬT LÀ KHÔNG BIẾT CÁI NÀO LÀ ĐÚNG CÁI NÀO LÀ SAI SAO HẢ? MÀY THẬT SỰ LÀM MẤT MẶT TAO VÀ BA MÀY RỒI

Bà quát một hơi rồi hậm hựt đi ra

_ Hyo Yoen! Con lần này……- ông Kim cũng thở dài bỏ đi

Kim Jaejoong! Lần này mày làm cho tao trở nên như thế này, tao bắt mày phải trả gấp đôi

Phòng tổng giám đốc

_uống chưa hết ah?- hắn để bảng hợp đồng xuống và nhìn vào cạu trai đang ngồi lọt thỏm trông cái ghế to lớn của hắn

_dạ….chưa….- cậu cúi đầu- hôm nay anh bảo em tới đây làm gì ạ?

_ah không, tôi định nhờ cậu một việc nhưng việc đó bây giờ đã ổn thỏa cả rồi- hắn cười mỉm

_bảng vẽ đó là của em đấy, là của em!- Jaejoong chỉ tay về phía những bảng vẽ trên bàn mà Yunho mới đặt xuống

_ok, nó là của cậu và tôi muốn biến những bức vẽ này thành sự thật, cậu muốn không?- hắn ngồi xuống cái ghế đối diện nhìn cậu

_huh?- cậu ngạc nhiên

_ý tôi là, tôi sẽ thực hiện nó trên chất liệu vải tốt nhất, ok?

_thật không?

_chắc chắn rồi- hắn gật đầu

_còn về….mẫu “trở về” của em?

_yên tâm, sắp được rồi, ah! Cậu đi theo tôi, tối nay, tôi phải nhờ đến cậu rồi- hắn đứng lên vào kéo tay cậu đi

_đi đâu thế ạ? Em còn phải đi học- Jaejoong bất ngờ trước hành động của hắn

_nghỉ một bữa đi- hắn bấm thang máy- vào đi- hắn đẩy cậu vào rồi bấm nút đi xuống- tôi nhất định sẽ khiến cho cậu tỏa sáng vào tối nay, hãy tin là như thế- hắn mỉm cười nhìn cậu

_dạ?

Hắn đưa cậu ra xe sau khi gọi điện bảo Won Bin giải quyết những công việc trong ngày hôm nay cho hắn

_anh đưa em đi đâu?- cậu hỏi với vẻ sợ sệt

_làm cho cậu phát sáng- hắn nói nhẹ tênh- Kang In, đưa tôi tới salon nào nổi tiếng nhất ở đây đi

_vâng

10p sau

_có cách nào khiến cho cậu ấy trông khá hơn bây giờ không?- hắn hất mặt về phía cậu trong khi nói chuyện với người chủ của salon

_để xem….


Ông nhìn cậu từ trên xuống dưới rồi tứ dưới lên trên

_phải thật đẹp đấy- hắn nói


_yên tâm, vô tay tôi thì cóc ghẻ cũng có thể biến thành phượng hoàng

Jaejoong bị lôi đi vào một căn phòng khác, hắn ngồi ngã người ra ghế và chờ đợi, hắn thật sự rất ghét

chờ đợi nhưng vì kế hoạch của hắn, hắn nhất định phải đợi

tôi sẽ khiến cho những người trong nhà của cậu phải kinh ngạc khi nhìn thấy cậu, cậu nên cám ơn tôi đấy, tôi đang giúp cậu trả thù đây, bé con ah!

Hắn chờ đợi và chờ đợi, đã 5h trôi qua nhưng hắn vẫn chưa nhìn thấy mặt cậu, chưa bao giờ hắn cảm thấy bực mình đến như thế, hắn đã không còn kiên nhẫn để chờ đợi được nữa, buổi tiệc đã sắp bắt đầu
rồi


_các người làm cái quái gì mà lâu đến thế hả?- hắn quát lên

_xong rồi!

Ông chủ salon bước ra với vẻ mặt hớn hở

_cậu ta quả thật là rất đệp đấy

Ông chủ vừa nói xong liền dẫn Jaejoong ra




Nói sao bây giờ nhỉ?




Hắn……




……….dường như không thể thở được nữa





Cậu…………





…………là thiên thần chăng?





Mái tóc dài bù xù đã được cắt ngắn một cách gọn gàn để phơi bày một làn da trắng mịn màng mà bao thiếu nữa phải ganh tỵ khi nhìn thấy





Lông mày cũng được nhổ gọn một cáh tỷ mỹ khiến cho đôi mắt vốn đã rất đẹp và trong của cậu càng thêm nổi bật





Sống mũi cao và chóp mũi nhỏ xíu của cậu……




Làn da cậu…





Gương mặt cậu……





Đôi môi màu anh đào đang mím lại như thách thức sức chịu đứng của những ai đã lỡ nhìn vào






Chiếc áo sơ mi trắng dài tay với quần tây cách tân theo kiểu mới nhất của năm 2009….






Tất cả tạo nên cậu- một Kim Jaejoong hoàn hảo





Cậu thật sự quá hoàn hảo





Và hắn cảm thấy





Dường như bản thân đã không còn thở trong vài phút




…………




Chiếc xe lao nhanh về hướng căn biệt thự ở ngoại ô của hắn, nơi đây không được hắn gọi là nhà, chỉ là thường tổ chức tiệc ở đó mà thôi. Ngồi bên cạnh cậu, hắn cảm thấy tim mình liệc tục ngừng đập và hắn thật sự ghét cảm giác này, hắn ghét cảm giác này, nó khiến cho hắn quên mất cái ý định hắn muốn cậu tới đấy với hắn

Đúng như hắn dự đoán, gia đình họ Kim có mặt rất đầy đủ và tất cả bọn họ đều không thốt nên lời khi phía sau hắn là người mà họ căm ghét nhất- Kim Jaejoong!

không thể nào? Một đứa con hoang như thế không thể đẹp như thế này được, không thể nào! – Hyo Yoen làm rơi ly rượu trên tay mình

quỷ tha ma bắt nó, nó còn đẹp hơn cả mình, không thể chấp nhận được - Tae Yoen siết mạnh ly rượu

giống quá, sao mà giống đến thế, con đàn bà đó, không thể nào

Hyo Joon?

đây có phải là Jaejae em tôi không? Em đẹp quá, giống như thiên thần vậy, em rất đẹp! nhưng sao em lại nấp phía sao Yunho vậy?

_ Jaejae!- Junghwa gọi lớn tên cậu và chạy lại- Jaejae! Em đẹp quá

_chị ba!- Jaejoong mừng đến nỗi ôm chầm lấy cô- em…nhớ chị lắm lắm


Hắn nhếch mép rồi tiến lại chổ của Hyo Yoen

_sao? Tôi đã thực hiện lời hứa của mình là sẽ dẫn Jaejoong về gặp mặt mọi người, tôi làm xong rồi nhé, chị em cứ tâm sự thoải mái đi

Hắn nhếch méo rồi lướt qua ả


_ông Kim! Chúc cho hai công ty thành công tốt đẹp nhé- hắn nói giọng mỉa mai

End chap 11
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
CrazyMouse
Member
Member
avatar

Tổng số bài gửi : 134
DBSK's Won : 160
Join date : 24/07/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [Longfic][PG-13+] Love of my life (YunJae)   Fri Aug 13, 2010 9:18 pm

chap 12


Yunho sau khi chào hỏi ông Kim xong, hắn đi lại và đưa Jaejoong lại chổ hai người, trên môi hắn vẫn nở nụ cười cố hữu của mình, nụ cười đã lấy đi toàn bộ lợi nhuận của Boss


_ Jaejae!- ông Kim run giọng nói


Jaejoong không nói mà chỉ nấp phía sau Yunho, điều đó khiến ông cảm thấy ngạc nhiên, tại sao Jaejoong lại sợ ông đến như vậy, ánh mắt cậu khi chạm vào mắt ông, nó chứa đựng sự sợ hãi và căm giận


_cậu ấy thật xinh đẹp phải không?- hắn mỉm cười nhìn ông- có vẻ như cậu ấy đã trở thành tâm điểm
của buổi tiệc hôm nay thì phải?


Câu nói của hắn khiến ông sực tỉnh, nhìn xung quanh, ông ngạc nhiên khi thấy những nam thanh nữ tú đang nhìn chằm chằm vào con trai ông, ngưỡng mộ có, khao khát có và ghen tỵ cũng có, ông không muốn như thế, ông không muốn con trai ông như thế, ông muốn nó cậu một cuộc sống bình thường, một cuộc sống vui vẻ để bù đắp cho những tháng ngày ông không thể chăm sóc cho cậu một cách chu đáo


_sao con không chào ba và dì?- bà Kim hắn giọng cát đứt dòng suy nghĩ của ông Kim


tôi không muốn, tôi không muốn


Jaejoong vẫn không nói mà nấp sau lưng Yunho, hắn nhếch mép rồi đưa Jaejoong về chỗ của Junghwa


_tôi đi bàn chuyện làm ăn, cậu có thể đi bất cứ đâu tùy thích- nói rồi hắn mỉm cười bước vào trong


Jaejoong không khỏi ngỡ ngàng khi cùng Junghwa bước vào biệt thự của Yunho, nó rất to, to hơn cả nhà của cậu và Junghwa nữa, mọi thứ ở đây đều được trang trí một cách tỉ mỉ và chi tiết tới từng góc cạnh, những quý bà với những chiếc vái dạ hội sang trọng cùng những món nữ trang đắt tiền trên người đang khiêu vũ với những quý ông trong bộ vest sang trọng


Nhìn lên trần, cậu há hốc mồm khi nhìn thấy trần nhà, nó giống như bầu trời đêm chi chit sao là những dây đèn, trông thật lạ mắt và huyền bí


_đẹp quá Jaejae nhỉ? Khác xa với những bữa tiệc ngoài trời chán ngắt ở nhà mình- Junghwa thích thú reo lên


_đẹp quá- Jaejoong gật đầu và chăm chú nhìn lên trần nhà, nơi có những vì sao mà cậu có thể chạm tới được


Junghwa hoa nhìn xung quanh và ánh mắt cô dừng lại ở một nơi……..


Junghwa’s Pov


Tôi trông thấy anh khi anh nói chuyện với một vài thương gia trên lầu, anh đang cười và cầm trên tay cái chất sóng sánh mà nâu đỏ. Anh đang cười, và ….anh đẹp hơn cả những vì sao trên trời


Anh trông lịch lãm và sang trọng trong bộ comple đen huyền bí, khi anh cười, mọi thứ xung quanh anh gần như phát sáng và tôi cảm thấy tim của tôi dường như ngừng đập trong một lúc


Anh quay về phía tôi, anh đang nhìn về phía tôi, liệu…..anh có thấy tôi không?


Anh đang nhìn ai thế? Hay là anh đang nhìn tôi? Sao anh lại ngơ ngẩn đến thế kia? Phải chăng anh đang nhìn tôi? Phải không? Sao mặt tôi lại nóng đến như thế chứ


End Junghwa’s POV


Won Bin’s pov


Tôi đang làm gì thế này? Tôi ghét những buổi tiệc, bọn thương gia luôn dùng những câu chuyện rỗng tuếch của chúng để khuếch trương thanh thế hay muốn dựa dẫm vào chúng tôi, tôi ghét chúng nhưng bây giờ, ngay tại đây, tôi đang cười theo câu chuyện mà họ đang đặt ra, tôi muốn được sớm nghỉ ngơi, hôm nay quả thật là một ngày quá mệt mỏi của tôi rồi, Yunho giao toàn bộ công việc của anh ấy cho tôi trong khi anh ấy biến mất như không khí vậy, tôi muốn về, chỉ để nhìn thấy Jaejoong, chỉ để trò chuyện cùng cậu ấy, sẽ thấy dễ chịu hơn



Tôi quay đi, định bước xuống dưới nhà để tìm một chổ ngồi yên bình, nơi mà chẳng ai có thể làm phiền tôi được, và…..


Tôi nhìn thấy em…..



……..Kim Jaejoong………



Em đứng đó



Nổi bậc giữa bển người mênh mông



Chỉ là áo sơ mi và quần tây



Chỉ là cái nhìn chăm chú lên trần nhà



Mà lại cuốn hút tôi đến thế sao?



Khi tôi nhìn em




Tưởng chừng như cả thế giới chỉ có tôi và em



Từng cái nhíu mày



Từng cái mím môi của em


Đều cuốn hút tôi như thế


Em đẹp?


Không! Em đã vượt qua cả những tiêu chuẩn để đánh giá cái đẹp


Vì….em là thiên sứ


Mắt tôi không thể nào rời khỏi em được


Tôi chẳng nhìn thấy cái gì cả, chẳng thể nhìn thấy một ai cả


Ngoài em



Jaejoong



Tôi….




Không lẽ….




Tôi…..




Yêu em?


End Won Bin’s pov


Won Bin bước xuống nhà một cách vội vã, anh muốn được nhìn thấy cậu rõ hơn và được nói chuyện với cậu


_hi Jaejoong!- anh đặt tay lên vai cậu


Jaejoong giật mình quay ra sau


_Bin?- cậu cười- Bin cũng ở đây ah?


_uh! Có cả Junghwa ah!


Cả hai nhìn cô một cách ngạc nhiên khi cô chỉ nhìn Won Bin, đôi lúc lại cười vu vơ


_chị ba?- Jaejoong lắc lắc vai cô


_ Junghwa!- cô không sao chứ?- anh đưa tay qua lại trước mặt cô


_chị ba!


Đợi Jaejoong lắc đến cái thứ thứ, Junghwa mới sực tỉnh



_hả? hả? ah! Anh Won Bin!- cô gãi đầu- ch…chào! Ha ha ha, chào


_chào, trông mặt cô hơi đỏ, cô không sao chứ?


_ah! Tôi không sao, anh đừng lo, ha ha, không sao đâu


_oh! Vậy thì tôi yên tâm rồi


yên tâm? Anh yên tâm? Vậy là anh ấy cũng lo cho mình hả?


Ba người trò chuyện rất sôi nổi, nhưng chỉ là Won Bin tròn chuyện với Junghwa còn Jaejoong thì đứng
cười khi nghe câu chuyện của họ, và nụ cười của cậu đã lọt vào mắt của hai cặp mắt


gru, mình ghét nó, mình muốn giết nó, tại nó mà mình bị mẹ tát, sớm muộn gì tao cũng bắt mày trả
giá


sao nó lại giống con đàn bà ấy đến thế? Mình ghét nhìn thấy nó, nhìn thấy nụ cười của nó, mình ghét nhìn thấy con đàn bà đó, mình không muốn nó xuất hiện trướt mặt mình thêm một lần nào nữa


………..


Jaejoong và Junghwa đi đến bàn thức ăn khi Won Bin được một người thông báo rằng có người cần gặp, những món ăn ở đây thật sự là rất ngon nhưng cậu không thể ăn được và Junghwa biết điều đó


_đi theo chị ra ngoài này nhé- Junghwa nói nhỏ


_đi đâu?- cậu ngơ ngác nhìn cô


_đi ăn cơm- Junghwa mỉm cười


Jaejoong gật đầu và đi theo cô, cậu không phát hiện rằng có một ánh mắt vẫn dõi theo cậu từ nãy tới giờ mà đôi mắt ấy nhíu lại khi cậu bước ra ngoài cùng với Junghwa


Jaejoong và Junghwa tìm đến một gốc cây gần hồ nước, Junghwa la lên một cách sản khoái rồi quay
sang Jaejoong


_hôm nay em đẹp lắm Jaejae ah! Chị rất bất ngờ khi nhìn thấy em trong hình tượng này đấy



_nhưng em không thích nó- cậu mím môi- em muốn được như trước, em không muốn mặc những bộ đồ như thế này, em không quen


Junghwa nghe Jaejoong nói vậy thì vui mừng không kềm được nước mắt, cô ôm chầm lấy Jaejoong mà khóc


_em thay đổi rồi Jaejae ah! Em đã mở lòng hơn rồi, ngày xưa em chỉ nói những từ rời rạc với chị, nhưng bây giờ em có thể nói hết cả câu được rồi, chị vui lắm Jaejae ah!


_chị ba- Jaejoong mỉm cười ôm cô vào lòng- em nhớ chị lắm


_ah! Chị có mua một hộp cơm, định là sẽ ăn khi thức khuya, hay là chi em mình ăn cơm đi, chị biết em
chỉ ăn cơm thôi mà


_.....gật gật…….cười……….


Junghwa háo hức mở hộp cơm ra và hít một hơi dài- thơm quá, ngửi xem


_....ngửi ngửi……..gật gật


_ăn nào, đã lâu rồi chị em mình không ăn cơm với nhau đấy, nhớ lắm


Jaejoong và Junghwa ngồi sát bên nhau mà ăn cơm, cậu chi mút những phần cơm không có dín thịt mà ăn, hôm nay cơm có vẻ ngon hơn mọi ngày, vì có Junghwa ăn cùng với cậu


_em sống ở nhà Yunho tốt không?



_dạ tốt, Bin thương em lắm, còn anh Yunho thì…- cậu cúi đầu- anh ấy có hơi dữ


_oh! Không sao, chị thấy anh ta tốt với em lắm lắm, anh ta là người tốt đấy


_vậy sao?


Giọng nói bất chợt vang lên khiến hai chị em giật mình quay đầu ra sau


_ chị cả? chị hai? Sao hai người ở đây?- cô ngạc nhiên hỏi trong khi Jaejoong cúi đầu


_Tụi này nhớ Jaejae nên muốn nói chuyện vài câu thôi, phải không em cưng?- Hyo Yoen vừa nói vừa
dùng mũi giày của mình đá vào mông cậu


_đúng đó, chỉ mình em nhớ Jaejae thôi sao? Tụi này cũng nhớ vậy – Tae Yoen nhếch mép nhìn Jaejoong


_chúng ta đi thôi Jaejae!


Junghwa vừa định kéo Jaejoong đứng lên thì Tae Yoen đã đẩy cô qua một bên đồng thời làm rớt hộp cơm xuống hồ


_tránh ra đi, để bọn tao tâm sự với Jaejae một chút nào


_.......im lặng……….đứng nhìn………



cơm của chị ba, mấy người vứt cơm của chị ba!


_mày hay lắm- Hyo Yoen đi lại nói nhỏ vào tai cậu- mày dám làm tao bị mẹ tát, bị ba la, mày hay lắm- ả nghiến răng


_nói với nó làm gì chứ?- Tae Yoen hất mặt về phía cậu



_các chị muốn làm gì?- Junghwa



_tui tao muốn làm gì thì liên quan gì đế mày cơ chứ?- Hyo Yoen liếc cô- còn mày- ả quay mặt về phía cậu- mày là một thằng bệnh hoạn, mày biết không?- ả nhếch mép


_.......mở to mắt nhìn………


_mày đúng là một thằng bệnh hoạn- Tae Yoen tiếp lời- mày không biết mày bị điên sao? Mày bị bệnh tâm thần đấy ha ha ha


_........chị ba?


_không! Không có Jaejae ah! Em không có bệnh gì hết, các chị quá đáng lắm, nếu còn nói nữa, em sẽ mach với ba đấy- Junghwa cố gắn chạy lại chổ Jaejoong nhưng bị Tae Yoen cản lại


_tao thách mày đấy, mày nói đi, mày đã làm cho ba giận một lần rồi, liệu ba còn tin mày nữa không chứ?- Tae Yoen cười với cô- Hyo Yoen muốn làm gì thì làm nhanh lên, ở đây có nhiều người rồi này- ả
mỉm cười ẩn ý


Không để Jaejoong bà Junghwa kịp hiểu vấn đề Tae Yoen đã nhảy xuống hồ còn Hyo Yoen thì mỉm cười và xé một đường dài từ cổ áo xuống tay, ả vứt bỏ đôi giày của mình, vừa chạy vừa la thất thanh lên


_TRỜI ƠI! JAEJAE! EM LÀM GÌ VẬY? CÓ AI CỨU TÔI VỚI, LÀM ƠN CỨ TÔI!


Nghe tiếng la thất thanh ấy, mọi người liền chạy ra và họ đang nhìn thấy một Jaejoong đang đứng gần bờ hồ, dười hồ là Tae Yoen đang kêu cứu và trước mặt họ là gương mặt đẫm nước mắt của Hyo Yoen


_làm ơn cứu Tae Yoen lên giúp tôi với, nó không biết bơi, cứu Tae Yoen với- ả vừa khóc vừa kéo tay áo của Yunho


Mọi người đổ về phía bờ hồ và cố kéo Tae Yoen lên trong khi Jaejoong vẫn đang trong tình trạng “chết lâm sàn” trước cảnh tượng đó, Junghwa cũng không hơn cậu là mấy


_TẠI SAO CON LẠI LÀM VẬY HẢ JAEJAE?- ông Kim quát lên khiến Junghwa và Jaejoong giật mình


_ba! Jaejae không có làm, là do hai chị ấy tự làm- Junghwa chỉ về phía Hyo Yoen


_ Junghwa! Sao em lại nói như thế với chị chứ?- ả hét lên- em thật độc ác


Tae Yoen được cứu lên, trông cô xanh xao và rất sợ hãi


_con…không có- đến lúc này Jaejoong mới thoát ra khỏi tình trạng của mình và đưa mắt nhìn ông Kim- con không có


Jaejoong sợ hãi khi mọi người nhìn cậu bằng ánh mắt nghi ngờ, những tiếng xì xào đại loại như “trời ơi, trông đẹp như thế, ai ngờ ác quá trời luôn” hay là “ Đúng là, đừng có nhìn bề ngoài mà đoán”


tôi không có, tôi không có mà, sao không ai tin tôi vậy? tôi không có mà! Đừng nhìn tôi như thế, tôi không có


Nhìn thấy Jaejoong ôm đầu, Junghwa vội chạy lại ôm cậu, Won Bin cũng vội vã tách đám đông mà chạy lại với cậu


_ Jaejoong ah!- anh chạy lại bên cạnh cậu


_Bin ah! Jae không có làm, là tự họ làm, Jae không có- cậu nắm tay anh và nói liên tục câu nói ấy


_anh tin, anh tin em Jaejoong, em không có làm, bình tĩnh nào, bình tĩnh


_xong rồi, mọi người giải tán đi, hết chuyện rồi, chuyện này là chuyện riêng nên để gia đình giải quyết-
Yunho giờ này mới lên tiếng sau khi đã đứng quan sát mọi người


_ Won Bin, em đưa Jaejoong về nhà đi, còn Junghwa, nếu cô muốn đi cùng thì hoan nghênh- hắn nói với Won Bin bằng giọng nhẹ tênh của mình


_không được, Jaejoong là con của tôi và tôi sẽ đưa nó về nhà, chúng tôi cần giải quyết việc này với nhau


_bây giờ tôi là người bảo hộ hợp pháp của Kim Jaejoong, do đó, tôi có quyền đưa cậu ấy về


_CÁI GÌ? NGƯỜI BẢO HỘ HỢP PHÁP?- nhà họ Kim nói một cách kinh ngạc


_đúng, tôi có giấy phép đàng hoàng và tôi có quyền đưa Jaejoong về, Won Bin đưa cậu ta về đi


Bà Kim và hai cô con gái nhìn Won Bin và Junghwa đưa Jaejoong đi về mà không khỏi tức giận, còn ông
Kim thì không thể ngờ được


rốt cục cậu ta muốn gì ở mình và Jaejoong, sao lại như thế?


_làm ơn tin em!- Jaejoong nắm lấy áo của Yunho- em không có làm điều này, là họ mà- cậu mếu máu nhìn hắn


_đi về đi, tôi biết phải tin ai- hắn đáp mà không cần nhìn cậu- và nhớ….- hắn liếc cậu- tôi là chủ ngôi nhà đó, và tôi không muốn ngôi nhà của tôi bị bẩn

End chap 12
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
CrazyMouse
Member
Member
avatar

Tổng số bài gửi : 134
DBSK's Won : 160
Join date : 24/07/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [Longfic][PG-13+] Love of my life (YunJae)   Mon Aug 23, 2010 8:33 pm

Chap 13


Sau khi chắc chắn rằng Won Bin và Junghwa đã đưa Jaejoong ra ngoài, hắn quay lại nhìn ông bà Kim và hai cô con gái của họ một cách lạnh lùng


_tôi không muốn mọi người bị mất mặt, do đó, hãy để chuyện này chìm vào quá khứ đi- hắn khoanh tay trước ngực và nhìn hai chị em họ Kim bằng nửa con mắt


_mất mặt? đúng! Đúng là quá mất mặt, em hại chị mà sao không mất mặt cho được chứ!- ông Kim đưa tay lên trán một cách mệt mỏi


_không được, nếu cứ bỏ qua như thế thì sau này làm sao mà ăn nói với người ta đây?- bà Kim nói một cách bực bội


_đúng vậy, tuy là em nhưng Jaejae đã làm con mất mặt trước bao nhiêu người như vậy thì làm sao con chịu nỗi chứ?- Hyo Yoen phụng phịu


Yunho nhếch mép và hắn chầm chầm tiến về phía ả, khoảng cách dần được thu hẹp giữa hắn và ả khiến mặt của ả đỏ cả lên, Tae Yoen đứng bên cạnh cũng không ngoại lệ, ả cũng đỏ hết cả mặt khi hắn đến gần bên như thế


Mỉm cười khi thấy thái độ của hai chị em họ Kim, hắn nhếch mép khinh bỉ rồi ghé sát tai Hyo Yoen mà thì thầm


_cưng ah! Tôi biết cô đã làm gì rồi, cô quên ở đây là đâu sao? Nhìn qua tán cây bên phải của cô đi, thấy gì nào?


Hyo Yoen hơi giật mình vì hơi thở của hắn phả vào tai mình, ả cũng nghe theo hắn mà nhìn về bên phải, ả nheo mắt để cố nhìn thấy điều mà hắn muốn ám chỉ, và ả giật mình khi nhìn thấy…………


…………..một máy camera được giấu kỹ trong tán lá


_thấy rồi chứ?- hắn thì thầm vào tai ả và mỉm cười khi thấy ả gật gật- thế thì hiểu tôi muốn nói gì không? Được rồi, tạm biệt con mèo nhỏ


Hắn đứng thẳng dậy và bỏ hai tay vào túi nhìn ả, hắn liếc mắt nhìn sang
Tae Yoen rồi cũng mỉm cười bỏ đi


_chẳng còn gì phải nói nữa, cô Hyo Yoen sẽ nói chuyện với mọi người nhé, tôi vào nhà đây, mỏi chân rồi- hắn vừa đi vừa nói mà không thèm quay đầu lại


_chuyện này là sao? Tôi không hiểu gì cả?- ông Kim nhìn vợ và hai cô con gái của mình


_đúng, mẹ cũng không hiểu nữa, chuyện này là như thế nào?


Hyo Yoen giật mình khi nghe tiếng của ba mẹ mình và ả rùn mình khi nhớ lại những lời nói nhẹ tênh nhưng mang mùi đe dọa của hắn


_ah! Chuyện cũng không có gì đâu, bỏ qua đi, dù sao Jaejae cũng không cố ý đâu, một phần cũng là do tui con sơ ý thôi ạ- ả lấp liếm


_không phải, là….


_im đi Tae Yoen!- Hyo Yoen nạt lại khiến ả hậm hực im lặng


Nhận thấy sự khác lạ từ Hyo Yoen và Tae Yoen, bà Kim đã phần nào hiểu ra mọi chuyện không giống như bà nhìn thấy và Yunho đã nói những gì với Hyo Yoen khiến ả lại sợ đến như thế


_được rồi mình ah! Chúng ta đi thôi, chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không có đi, vào thôi, đừng giận nữa- bà vòng tay qua tay ông rồi kéo ông vào


_ Hyo Yoen, sao chị lại nói như thế? Hóa ra công sức của chúng ta oan uổng sao?- Tae Yoen dậm chân nhìn ả


_mày im đi, tên Yunho đó có gắn camera, hắn ta không nói ra là quá nể mặt ba mẹ rồi, mày muốn người ta cười vào mặt mà nói chúng ta vừa ăn cướp vừa la làng sao?


_hả?- ả há hốc mồm


_vào đi, mày muốn ở đây mãi sao hả?- Hyo Yoen đánh vào vai ả rồi đi vào


………..


Jaejoong thật sự không ổn khi về tới nhà, cậu luôn miệng bảo rằng không phải cậu làm và điều đó khiến Junghwa và Won Bin rất lo lắng


_ Jaejae, bọn chị tin em mà, Jaejae ah! Đừng làm chị sợ!- Junghwa vừa
khóc vừa đi theo cậu


Jaejoong lại trở về cơn hoản loạn như những năm trước, Junghwa thật sự rất buồn và giận hai người chị của mình nhưng cô thật sự chẳng biết làm gì bây giờ khi ba mẹ đều đứng về phía hai người ấy, và giờ đây, cô chỉ biết trơ mắt ra nhìn đứa em đáng thương của mình ngồi co ro trong góc phòng mà không thể làm được gì cả


_ Jaejoong ah! Em không có làm mà, chị tin em, anh Won Bin tin em, anh
Yunho tin em như thế là quá đủ rồi em ah!- cô đi lại ôm cậu vào lòng- chị tin em, lúc nào cũng tin em


_em không có làm! Chị ba ah! Em không có


Nhìn hai chị em ôm nhau như thế, Won Bin thật sự không thể chịu nổi nữa, anh vội đi ra ngoài và tìm cho mình một chai rượu để uống


Ngã người xuống salon, Won Bin thật sự không thể nào hiểu nổi tại sao
Jaejoong lại có thể sống trong ngôi nhà đáng nguyền rủa ấy 12 năm trời như thế và trong suốt 12 năm đó, cậu đã chịu bao nhiêu tuổi nhục như thế này rồi


……………


Junghwa chầm chậm bước ra khỏi phòng sau khi đã chắc chắn rằng Jaejoong đã ngủ và cất hết những thư sắc nhọn vào một nơi cố định, cô nhìn thấy Won Bin ngã người trên ghế và thở dài một cách mệt mởi, cô cũng thở dài, cảm giác ngại ngùng lẫn xấu hổ khi bản thân có một gia đình như thế trỗi dậy trong lòng cô và nó khiến cô không dám nhìn vào mặt Won Bin hay bất cứ một ai khác nữa


_ Jaejoong ngủ rồi ah?- Won Bin hỏi khi thấy Junghwa ra khỏi phòng


_dạ, nó ngủ rồi- cô gật đầu và ngồi xuống ghế- em thật sự xin lỗi về
chuyện hôm nay, nhưng thật sự là Jaejae không có làm, nó bị oan, em đã thấy tất cả- cô vừa khóc vừa nói- nhưng không ai tin em cả


_tôi tin- Won Bin nhìn thẳng vào cô- nhưng cô Junghwa, cô có thể cho tôi biết cuộc sống của Jaejoong trong những năm ấy được không? Thật sự thì tôi muốn phát điên lên khi nghĩ rằng cậu ấy đã sống như thế ngần ấy năm trời và mắc chứng bệnh như vậy cả
Junghwa lau nước mắt, cô nhìn anh


_ Jaejae là một đứa bé rất dễ thương, từ nhỏ, Jaejae đã rất dễ thương và luôn nhường nhịn mọi người, chị cả và chị hai rất hay ăn **** nó, nhưng mà nó chỉ khóc rồi cho qua, không bao giờ ghi thù ghi hận trong lòng cả, nó thật sự là một đứa bé rất ngoan


Flashback


12 năm trước


_hu hu hu!- bé Jae ngồi ôm cái đầu gối đang chảy máu mà khóc nức nở- đau quá mẹ ơi, bé heo đau quá hà huh u hu


_ Jaejae! Chân em sao thế này? Sao lại chảy máu?


Junghwa vừa đi học về đã thấy Jaejoong ngồi ôm chân mà khóc nức nở, hỏi ra, cô mới biết, cậu bị hai chị giăng dây khi đang tưới hoa, bị vấp nên té, hai người họ còn cười cậu hậu đậu nữa


_quá đáng quá mà, em còn đau không? Chờ chị một chút, chị đi lấy bông băng


Junghwa vừa thổi vừa lau vết thương cho Jaejoong, Jaejoong lúc này đã thôi khóc nhưng vẫn còn những tiếng nấc nhỏ và điều đó khiến cô rất đau lòng


_sao em không đánh trả lại chứ? Em là con trai mà, em mạnh hơn hai chị nhiều


_hức…hức….hức….mẹ dặn, em phải nhường…hức…nhịn mọi người trong nhà, hức…hức….phải yêu thương mọi người trong nhà, nếu hức…không…thì mẹ giận, mẹ bỏ em…huh u hu, rát quá chị ba ơi, em rát quá, huh u, nhẹ nhẹ chị ba ơi


8 năm trước


_em không sao chứ Jaejae? Sao lại ra nông nổi như thế này? Em bình tĩnh, để chị đi lấy thuốc


Junghwa vội vã chạy đến tủ thuốc lấy vội hộp sơ cứu và chạy về với cậu, cô thật sự sốc khi nhìn thấy Jaejoong càng ngày càng tìm cách làm đau bản thân mình, từ khi cô biết Jaejoong bị bệnh, cô đã giấu hết những thứ có thể gấy sát thương cậu, nhưng không ngờ, ngay cả bàn chảy đánh răng cũng có thể tổn thương cậu


Chỉ vì câu nói “ miệng mồm mẹ con nhà mày thật là bẩn thỉu và hôi hám” của cac chị mà Jaejoong đã đánh răng đến mức chảy máu và nếu Junghwa không đến kịp lúc, không biết sẽ còn hậu quả như thế nào nữa


_sao em lại làm điều dại dột như thế chứ?- Junghwa vừa khóc vừa lau vết máu trên miệng cậu


_.........thơm miệng chưa?............


_thơm….thơm lắm, cả người em đều rất thơm Jaejae ah! Em thơm lắm- cô vừa khóc vừa nói


Từ đó, Junghwa đã thay cho cậu loại bàn chảy siêu mềm, nếu đánh quá mạnh, nó sẽ lập tức gãy ngang


2 năm trước


_trời ơi, đầu ngón tay của em bị sao vậy? sao lại chảy máu hết vậy?- Junghwa vội chạy lại khi nhìn thấy những ngón tay ứa máu của cậu


_....giấy……….không ngờ………….máu- cậu mỉm cười nhìn cô


Junghwa hiểu ra, cậu đã bị giấy cứa vào tay và chảy máu, cô thật sự đã không thể nào để ý nhwuxng thứ mềm mại và mỏng manh như thế lại có thể làm hại cậu, Jaejoong của cô lại chảy máu và từ lâu rồi, cậu đã không thể khóc nữa, cậu cười……….


End flash back


_QUÁ ĐÁNG, SAO NGƯỜI NHÀ CỦA CÔ LẠI CÓ THỂ ĐỐI XỬ VỚI JAEJOONG NHỦ THẾ CHỨ? CẬU ẤY ĐÃ TỪNG LÀ MỘT ĐỨA TRẺ RẤT NGÂY THƠ VÀ HỒN NHIÊN, CẬU ẤY ĐÃ TỪNG NHƯ THẾ ĐẤY, VÀ BÂY GIỜ, CÔ NHÌN XEM, CẬU ẤY KHÁC NÀO MỘT CÁI XÁC BIẾT ĐI CƠ CHỨ? TẠI SAO CÔ KHÔNG NÓI ĐIỀU NÀY SỚM HƠN VỚI BA CÔ CHỨ HẢ?- Won Bin giận dữ hét lên khiến Junghwa giật mình


_em đã cố nhưng…..không được, ba tin tưởng mẹ và các chị lắm, em chỉ là một đứa con bất tài vô dụng, học đại học cũng trễ hơn người ta một năm, lại không vào đúng nghề của gia đình, tiếng nói của em thật sự không có giá trị


_cô biết Jaejoong chỉ ăn một ngày một bữa và mỗi bữa chỉ với một chén cơm không? Và tệ hơn là đó là cơm trắng với rau đấy


_sao?- cô ngạc nhiên- em chưa bao giờ biết như thế


_cô đã sống với Jaejoong 12 năm mà không biết ư?- anh nheo mắt nhìn cô


_không, em thề là em khồn biết, Jaejae đi ra ngoài từ sáng và tới tối mịt mới về, khi em về thì cả nhà đã ăn cơm và Jaejae luôn ăn trước mọi người, em thật sự không biết


_đó là nguyên nhân mà bệnh trầm cảm của Jaejoong càng ngày càng năng và không thể chữa khỏi- anh nhìn thẳng vào cô


_trời ơi! Em thật sự…..không biết em không biết điều đó- cô lắc đầu ngoầy ngoậy


Hai người mãi lo nói chuyện mà không hay, ở góc phòng, có một người đã nghe tất cả


mình bị bệnh trầm cảm? mình bị bệnh ư?


Jaejoong đóng cửa lại, cậu định đi uống chút nước và khi xuống nhà, cậu đã vô tình nghe được cuộc trò chuyện của Won Bin và Junghwa.
Jaejoong thật sự không muốn tin điều đó nhưng nó được thốt ra từ chính miệng của Won Bin và Junghwa thì cậu không thể không tin được


mình bị bệnh trầm cảm, vậy nên ba mới bọc nệm tường và bắt mình dùng những thứ mềm, họ luôn xem mình như người bệnh, cách chị ba chăm sóc mình cũng là chăm sóc một người bệnh ư? Bin bên cạnh mình cũng là do mình bị bệnh ư? Mình là gánh nặng của chị ba và của Bin, mình là một thứ bệnh hoạn, đúng rồi, Hyo Yoen và Tae Yoen đã nói thế, mình là một kẻ bệnh hoạn, và mình không đáng sống trên đời này nữa, mình sống chỉ làm gánh nặng cho chị ba và Bin thôi. Cả anh Yunho nữa, anh ấy luôn làm dữ với mình, cũng chẳng qua là mẹnh bệnh nên anh ấy mới đối với mình như vậy, mình thật là một đứa chết đi mà, mình đúng là đồ bỏ đi, không ai yêu thương mình thật lòng cả, họ chỉ vì chứng bệnh của mình mới yêu thương mình thôi, mình không muốn như thế đâu, mình muốn làm một người bình thường cơ, mình muốn làm người bình thường


Jaejoong ngồi sụp xuống đất mà khóc, cậu khóc rất nhiều nhưng cố gắn ngăn cho mình không nấc lên. Hơn bao giờ hết, Jaejoong muốn đi theo mẹ của cậu ngay lúc này, cậu sẽ không phải chịu khổ nữa, nhất định sẽ không phải khổ như bây giờ nữa


Jaejoong đứng lên và tìm một thứ gì đó có thể khiến cậu đau, nhưng Junghwa đã nhanh tay giấu tất cả, nó khiến Jaejoong cảm thấy như phát điên khi nghĩ rằng mọi người chưa hề lo lắng cho cậu mà chỉ lo cho căn bệnh của cậu mà thôi


“tôi là chủ ngôi nhà đó, và tôi không muốn ngôi nhà của tôi bị bẩn”


Jaejoong giật mình nhớ lại câu nói của hắn, thật sự hắn có một cái gì đó khiến cho cậu kính nể nhưng không khiếp sợ và hắn luôn muốn cậu làm theo lời của hắn. Nhưng hôm, nay, không ai có thể ngăn được cậu nữa


Jaejoong mở cửa sổ và leo ra ngoài, cậu chạy ra ngoài và chạy thật xa, cậu muốn chạy đến khi nào đôi chân không còn đi được nữa, cậu sẽ chết vì kiệt sức và cậu sẽ được gặp lại mẹ cậu, sớm thôi


“muốn chết thì chết ở nơi nào không có tôi ấy”


tôi sẽ làm theo lời anh, chết ở một nơi không có anh, mẹ ah! Chờ bé Heo với


“muốn làm đau mình hay chết thì đi đâu mà tôi không nhìn thấy ấy”


anh mãi sẽ không thể nhìn thấy tôi được, tạm biệt chị ba, tạm biệt Bin, em rất yêu hai người, em yêu hai người lắm


Jaejoong cứ thế mà chạy, bóng đêm dần dần nuốt chửng thân người nhỏ bé


Hắn ngồi phía sau xe và cố gắn chợp mắt khi người tài xế đưa hắn về nhà, có quá nhiều chuyện xảy ra từ ngày cậu xuất hiện và hắn thật sự không thể đứng ngoài cuộc nữa, hôm nay hắn cũng đã làm một việc hết sức liều lĩnh, đó là tự nhận mình là người giám hộ cho Jaejoong. Nếu ông bà Kim bắt hắn phải đưa giấy chứng nhận ra thì hắn chắc chắn sẽ lộ. Đã từ bao giờ, hắn có thể liều lĩnh với pháp luật như thế?


Một bóng đen lướt qua hắn khiến hắn chú ý, bóng đen ấy nhỏ nhắn giống như một người mà hắn quen biết


_dừng xe lại!- hắn ra lệnh và bước ra ngoài


sao trông quen quá vậy? không lẽ là…..


Yunho rút di động và gọi về nhà, hắn thật sự giận dữ khi Won Bin nói rằng Jaejoong đã không còn ở trong phòng nữa và bọn họ đang đi tìm cậu


_quỷ tha ma bắt cậu đi Jaejoong! Đừng để tôi bắt cậu lại, nếu không
chính tay tôi sẽ giết cậu


Hắn rủa một câu rồi vội chạy theo bóng hình nhỏ bé ấy


Jaejoong đã chạy rất lâu, đôi chân trần của cậu thật sự đã rất mỏi và bàn chân của cậu đã ứa máu, lúc chạy đi, cậu đã cố ý không mang giày, cơn đau đang dày vò thân thể cậu và cậu thích điều đó, Jaejoong vừa chạy vừa ngửa mặt lên trời để cho gió táp vào mặt mình, cái lạnh của đêm ngấm vào cơ thể cậu, cậu biết, thời khắc cậu ngã quỵ sắp đến rồi


sắp rồi, mẹ ơi, sắp rồi, con mệt quá, cảm giác như không thể thở nổi nữa rồi, chỉ cần ngã xuống và đầu đập xuống đường, màu đỏ sẽ đẹp lắm


Và cái gì đến sẽ phải đến, cậu mỉm cười và quỵ xuống, nhưng…



1s




2s




3s


Cậu đã thả lòng mình nhưng cơ thể cậu vẫn chưa chạm đất


_CẬU ĐIÊN HẢ? TÔI ĐÃ BẢO RỒI, MUỐN CHẾT THÌ ĐI TÌM CHỔ NÀO KHÔNG CÓ MẶT TÔI MÀ CHẾT, TẠI SAO CỨ CANH NGAY MẶT TÔI MÀ CHẾT THẾ HẢ? CẬU HIỂU TIẾNG NGƯỜI NÓI KHÔNG VẬY?- hắn vừa thở hồng hộc vừa nói, chưa bao giờ hắn có nhiều cảm giác đang xen như thế này, giận dữ, sợ hãi, lo lắng, tất cả bọn chúng quấn lấy hắn, không cho hắn yên đến khi hắn với tay đỡ được cậu


_TẠI SAO ANH LẠI XUẤT HIỆN Ở ĐÂY? TÔI ĐÃ CHẠY ĐI RẤT XA RỒI, TÔI KHÔNG CHẾT TRONG NHÀ ANH, CHẲNG LẼ SỐNG CHẾT CỦA TÔI CŨNG PHẢI DO ANH QUYẾT ĐỊNH SAO? TÔI MỆT MỎI LẮM RỒI, TÔI CHẲNG MUỐN SỐNG NỮA- cậu vùng vẫy hét lên khi hắn nhấc bổng cậu lên vài theo kiểu vác bao gạo


_THẢ TÔI XUỐNG, THẢ TÔI XUỐNG- Jaejoong ra sức quẫy đạp để hắn bỏ cậu xuống nhưng nhận lại chỉ là những cái mắng của hắn mà thôi


_CÂM MIỆNG NGAY ĐI, CẬU BIẾT CẬU PHIỀN PHỨC LẮM KHÔNG? CUỘC SỐNG CỦA TÔI BỊ ĐẢO LỘN LÊN TẤT CẢ LÀ TẠI CẬU ĐẤY? CẬU CÒN MUỐN GÌ NỮA? MUỐN TÔI CHẾT VÌ LO CẬU MỚI VỪA LÒNG HẢ DẠ SAO?- hắn hét lên một cách bực dọc- SAO KHÔNG TÌM CHỔ NÀO KHUẤT MÀ CHẾT, SAO LẠI LUÔN MUỐN CHẾT TRƯỚC MẶT TÔI THẾ HẢ?
Jaejoong đã thôi không vùng vẫy nữa, cậu khóc, khóc rất nhiều


_không ai thương tôi, không ai xem tôi là người bình thường cả, tôi là một thứ bệnh hoạn, tôi là đồ bỏ đi, sao anh lại cứu tôi cơ chứ? Sao anh lúc nào cũng xuất hiện những lúc tôi cảm thấy chán ghét cuộc sống như thế chứ


_TẠI VÌ CẬU MẮC NỢ TÔI VÀ CẬU NHẤT ĐỊNH PHẢI TRẢ CHO HẾT, LÚC ĐÓ CẬU MUỐN CHẾT Ở ĐÂU TÔI CŨNG KHÔNG QUAN TÂM TỚI- Hắn hừ một tiếng rồi thô bạo quẳng cậu lên xe và đưa về nhà


End chap 13
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
CrazyMouse
Member
Member
avatar

Tổng số bài gửi : 134
DBSK's Won : 160
Join date : 24/07/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [Longfic][PG-13+] Love of my life (YunJae)   Mon Aug 23, 2010 8:35 pm

Chap 14


Mất 15p sau chiếc xe mới về tới nhà, Yunho giận dữ lôi cậu vào, mặc cho cậu giãy giụa là không muốn vào nhưng hắn vẫn cứ nhất quyết lôi cậu vào cho bằng được. Mắc cho Won Bin và Junghwa cản lại, hắn vẫn cố lôi cậu vào phòng và khóa cửa lại


_CÂU MUỐN CHẾT LẮM HẢ? VẬY ĐỂ TÔI CHO CẬU BIẾT THẾ NÀO LÀ CHẾT!- hắn hét lên và lôi cậu vào nhà vệ sinh



_ANH LÀM GÌ THẾ?- cậu vùng vẫy



_CẬU MUỐN CHẾT MÀ, VẬY THÌ TÔI CHO CẬU BIẾT CẢM GIÁC CỦA NÓ RA SAO- Hắn vừa nói vừa xả nước vào bồn tắm



Bên ngoài, Won Bin và Junghwa không ngừng đập cửa và hét lên, Junghwa giống như người điên loạn, cô ra sức đập cửa đến nỗi hai tay sưng lên và Won Bin phải ôm cô vào lòng


_ANH LÀM GÌ….ọc ọc….THẢ….ọc ọc…..THẢ…..


Jaejoong quơ tay loạn xa khi Yunho ấn đầu cậu xuống nước, cậu không thở được và lúc này cậu đang cảm nhận cái chết đến với mình thật rõ ràng


_CẬU MUỐN MÀ, CẢM GIÁC THẾ NÀO? THÍCH CHỨ?- Yunho hét lên và tiếp tục ấn đầu cậu vào bộn tắm


ngộp quá, khôn thở được, chết là vậy ư? Là như thế này ư? Không, mình không muốn chết kiểu này, mình không muốn chết


_BỎ….ọc ọc ọc……TÔI….KHÔNG…..ọc ọc ọc…..MUỐN CHẾTTTTTTTTTT-
Jaejoong hét lên và cố bắt lấy hơi thở của mình khi Yunho không còn ấn đầu cậu xuống nước nữa


_nếu muốn chết thì nói tôi, tôi sẽ cho cậu biết thế nào là cái chết thật sự


Hắn gằn giọng rồi bước ra ngoài, vừa mở cửa, Junghwa vội lao vào và thấy Jaejoong đang ôm cổ mà ho sặc sụa, cô vội chạy lại ôm cậu mà khóc


_ổn rồi Jaejae ah! Có chị đây rồi, không sao nữa


_ANH! ANH LÀM VẬY LÀ SAO? JAEJOONG SẼ CHẾT MẤT!- Won Bin hét lên


_VẬY THÌ CHIỀU CHUỘNG CẬU TA ĐỂ CẬU TA DỰA DẪM MÃI SAO?- hắn hét lên và bước ra ngoài cửa


Hắn hậm hực bước vào phòng và nốc cạn chai XO của mình, mỗi lần nhớ tới đôi bàn chân lấm tấm máu của cậu, hắn lại như muốn điên lên vì giận


_CẬU LÀ AI HẢ? CẬU LÀ AI MÀ DÁM CHI PHỐI CỦA SỐNG CỦA TÔI NHƯ THẾ HẢ? CHẾT TIỆT!- hắn ném mạnh chai rượu xuống sàn


Đêm nay thật sự là một đêm dài…………


……..trong nước mắt



…………..



Yunho mở cửa phòng cậu bước vào, hắn nhìn thấy Junghwa đang ôm Jaejoong mà ngủ, hắn ngồi xuống nệm và sờ vào vết thương nơi bàn chân đã được Junghwa băng bó lại cẩn thận của cậu, hắn cảm thấy rất khó chịu, hắn ghét cảm giác đó, cảm giác mà những tưởng đã quên được sau 15 năm dài đeo đẳng


Flashback


15 năm trước


Tôi rất tiếc khi thông báo cùng mọi người rằng, bà Jung…bà ấy xuất hiện triệu chứng của người bị trầm cảm, có vẻ như sau tai nạn của ông Jung, bà đã không thể bình tĩnh được nữa, tuy chỉ mới xuất hiện nhưng bà đã có những hành động tự là mình tổn thương với cấp độ của một bệnh nhân trầm cảm thật sự, do đó, tôi mong gia đình hãy dành nhiều thời gian để chăm sóc cho bà


_mẹ ơi!- cậu bé 13 tuổi ngồi thụp xuống sàn mà khóc tức tưởi


………………


_omma! Bỏ dao xuống! làm ơn bỏ dao xuống omma!


_Yunnie ah! Đẹp thật, mẹ lại có cảm hứng để vẽ rồi, mẫu áo cưới lần này có tên là “Máu” nhé- bà mỉm cười nhìn đứa con trai của mình đang trong tình trạng hỗn loạn


_không! Mẹ ơi! Xin đừng làm mình đau, mẹ ơi!


…………….


_nhả ra, mẹ không thể ăn như thế này được, nhả ra nào, nó còn sống mà!- Yunho bóp miệng và cố lôi con thằn lằn ra khỏi miệng mẹ mình



_để mẹ yên, để mẹ yên


………………..


_omma! Omma chạy đi đâu vậy? về với con đi omma, đừng chạy nữa omma!- Yunho hét lên khi thấy mẹ mình bỏ chạy ra ngoài- đừng bỏ con, làm ơn đừng bỏ con mẹ ah!


……………….


_OMMA! KHÔNG ĐƯỢC!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!


………………


“xin chào, đây là bản tin dành cho người nổi tiếng của đài SBC, chúng tôi rất tiếc khi báo tin rằng bà Jung Yoeng Mi- phó tổng giám đốc của tập đoàn nữ trang JYC đã ra đi và lúc 0h 20p tại tư gia, sau tai nạn giao thông đã cướp mất sinh mạng của ông Jung, bà Jung lâm vào tình trạng hoản loạn cực độ và có dấu hiệu bị trầm cảm, bà đã nhiều lần tự làm đau bản thân, và cho đến hôm nay, bà đã chính thức ra đi, người phát hiện ra bà đầu tiên chính là cậu út Jung Yunho 13 tuổi, cậu đã thấy bà treo cổ trong nhà vệ sinh, sự ra đi của bà là một mất mát lớn cho ngành thiết kế áo cưới Hàn Quốc, đất nước đã mất đi một huyền thoại thật sự”



_không, omma ah! Omma!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!



End flashback


Kéo cao chiếc chăn lên cho cậu và Junghwa, Yunho bước nhẹ ra ngoài, cậu giống mẹ hắn, giống đến từng chi tiết, bà ngày xưa cũng nhút nhát, tuy được mệnh danh là huyền thoại về thiết kế áo cưới nhưng bà vẫn không thể tiếp xúc với cánh phóng viên một cách tự nhiên được, bà luôn nấp phía sau lưng ông Jung và ông ấy sẽ luôn che chở cho bà


Yunho đi lại ngăn kéo và lấy ra một vài miếng vải trắng và một cây kéo, hắn lại cắt, lại may, hắn muốn hoàn thành lời hứa của mình, hắn sẽ giúp mẹ cậu mặc áo cô dâu


………….


Mở mắt một cách mệt mỏi, Junghwa nhìn sang bên cạnh mình và cô thấy Jaejoong vẫn còn ngủ, hôm nay cô phải đi đến hội nhà văn để thực tập, cô không thể ở với cậu lâu hơn được, hôn nhẹ lên trán cậu, cô bước ra ngoài


_anh Won Bin ?- Junghwa hơi giật mình khi mở cửa ra và thấy Won Bin


_cô đi ah?


_vâng, em phải đi đến hội nhà văn để thực tập, trễ rồi, em đi đây



_để tôi đưa cô đi- Won Bin mỉm cười nhìn cô


_cám ơn



Jaejoong giật mình tỉnh dậy sau giấc ngủ dài, cậu vẫn nhớ như in cảm giác mà Yunho đã cho cậu hôm qua, nhưng rất lạ là cậu không cảm thấy sợ hắn nữa, hắn khiến cậu hiểu ra một điều, cái chết quả thật rất đáng sợ, nhất là khi bản thân đối mặt với nó, mình mới thấy quý cuộc sống hiện tại rất nhiều. Jaejoong bước xuống giường và cảm nhận nỗi đau nơi bàn chân, lần đầu tiên cậu cảm thấy chúng đau và mỏi đến thế, khẽ nhăn mặt, Jaejoong bước xuống giường, cậu hy vọng hắn vẫn còn ở nhà để nghe cậu nói cám ơn



“cạch”


_anh…. Yunho!


Jaejoong nhìn xung quanh và không thấy hắn trong phòng, cậu thở dài và chắc rằng hắn đã đến công ty làm việc


_cám…ơn…- cậu nói nhỏ rồi đóng cửa phòng lại


_muốn nói gì thì lại đây mà nói


Jaejoong giật mình khi nghe thấy giọng hắn vang lên phía sau cậu


_anh….Yunho!- cậu lắp bắp khi nhìn thấy hắn đang xem báo trong khi chị Rose dọn bữa sáng lên cho hắn


_lại ăn sáng đi, muốn chết đói ah?- hắn không thèm nhìn cậu


Jaejoong mím môi đi lại và ngồi đối diện hắn


_anh….Yunho, cám…ơn….- cậu lấm lét nhìn hắn


_chuyện gì?


_đã giúp em nhận ra……sự sống là quan trọng- cậu nhìn thẳng vào mắt
hắn


_ăn đi


Hắn đặt tờ báo xuống và bắt đầu ăn sáng, chị Rose đặt trước mặt cậu một chén súp nhỏ và mỉm cười- cậu chủ bảo tôi nấu cho cậu


_cậu không ăn thịt cá trong một thời gian gian dài, nên ăn những miếng nhỏ cho quen dần- hắn đáp lại cái nhìn ngạc nhiên của cậu- súp là loại dễ ăn nhất, ăn hết chén đi



Jaejoong gật đầu, khi muỗng canh đầu tiên vào miệng, cậu cảm thấy nó thật sự có nhiều gia vị, nó trơn và dễ nuốt, Jaejoong cảm thấy thích món súp này


_nếu thích thì ăn thêm- hắn nói trỏng- tối nay đừng đi đâu, tôi có chuyện muốn nói với cậu


_dạ….?- cậu tròn mắt nhìn hắn


_tôi nay tôi sẽ thực hiện lời hứa với cậu, để mẹ cậu mặc áo cô dâu- hắn nói xong rồi đứng lên- tôi đi làm, hôm nay khỏi phải đi học, chân cẳng thế thì làm gì mà đi được chứ?- nói xong, hắn đi một nước


_cám ơn……anh Yunho- Jaejoong mỉm cười nhìn vào lưng anh-
anh…..thật là tốt


………..


Lại nói về nhà họ Kim, sau khi họ trở về từ buổi tiệc, ông Kim cứ hầm hầm mãi, ông giận, giận bản thân không thể làm được gì, giận bản thân không lo cho Jaejoong có được một cuộc sống êm ả như những đứa trẻ khác, công việc đã khiến ông không thể chăm lo cho gia đình một cách hoàn hảo và mọi việc lớn nhỏ trong nhà ông đều giao cho bà Kim quán xuyến. Nhưng hôm nay, khi mọi người đã đi ra ngoài, căn nhà còn lại mình ông, ông mới thấy nó thật sự lạnh lẽo, ngôi nhà này có hơi người nhưng vẫn cảm thấy rất lạnh, bở vì nó không có sự yêu thương


Ông bước vào phòng Jaejoong, trong căn phòng này, mỗi một tấm nệm, mỗi một vật dụng đều do chính tay ông chọn cho cậu, ông rất yêu thương cậu, vì cậu là kết tinh tình yêu của ông và người mà ông yêu quý nhất đời- Han Hyo Joon


Flashback


_anh xin lỗi Hyo Joon, anh không thể làm được gì cả, anh không mang lại cho em một cuộc sống hạnh phúc được, anh xin lỗi- Joongsoo quỳ xuống chân cô mà khóc- anh thấy bản thân thật đáng ghê tởm em ah! Làm ơn đừng bao giờ tha thứ cho anh


_anh ah!- cô quỳ xuống nhìn anh- em hiểu, đó chỉ là một tai nạn, nhưng anh phải chịu trách nhiệm về việc làm của mình anh ah


_anh….lúc đó anh say, anh không biết gì cả, và khi anh thức dậy, anh đã thấy Hye Ja đang ngủ bên cạnh anh, anh thật sự không cố ý mà, em ah- anh khóc


_em hiểu, em hiểu, và…. em tha thứ cho anh, mãi mãi, em luôn tha thứ cho anh, vì em yêu anh, Joongsoo ah! Em mãi mãi yêu anh


End flashback


Ông Kim vội lau nước mắt khi ông làm rơi một con lật đật nhỏ, cầm nó lên, ông nhận ra đây là con lật đật mà ông đã tặng cho cậu khi cậu vừa mối về nhà này, ông mỉm cười vào cất nó vào hộc tủ


_cái gì đây?


Trên tay ông là một quyển sổ màu đỏ với dòng chữ nắn nót phía trên


“Mẹ!”


Ngày….tháng….năm…..


Mẹ ơi! Chị cả và chị hai không cho con chơi cùng, họ mắng con là đồ con hoang, hai chị còn đánh con nữa. Nhưng con không đánh lại, mẹ đã dặn cho phải biết nhường nhịn, nên con không đánh lại, mẹ thấy con giỏi không? Nhưng….con đau quá…..mẹ ơi….hu hu hu



Ngày….tháng ….năm….



Hôm nay ba đi làm, dì bắt con rửa chén nữa, con đói lắm, dì không cho con ăn cơm, con đói lắm mẹ ơi…..hu hu hu



Ngày….tháng….năm….


Hôm nau ba cho con tiền tiêu vặt, nhưng bị dì lấy hết rồi, con muốn ăn bánh tổ lắm….nhưng con không dám nói, dì sẽ đánh con, dì đánh đau lắm….mẹ ơi….bé heo nhớ mẹ lắm….nếu có mẹ, bé heo sẽ không đói…..hu hu hu


Ngày….tháng ….năm….


Ba tạo cho con một tài khoản ở ngân hàng, nhưng…..không có tiền mẹ ah! Dì rút hết rồi, con không dám xin ba, dì đánh con mất…con sợ lắm…..


Ngày …tháng…. năm…..


Khóc…..đau…..bị thương…..



Ngày …tháng……. Năm……..


Thương chị ba…..thương ba…..nhớ mẹ…..


Ngày….tháng….năm…..


Muốn…..chết……



Ông Kim đóng sổ lại một cách nhanh chóng, không biết tự lúc nào, nước mắt đã thấm đẫm gương mặt ông, ông đang đau, hóa ra trong những năm qua, Jaejoong của ông đã phải trải qua những ngày như thế này sao? Ông….


trời ơi! Jaejae của tôi, sao tôi lại vô tâm đến như thế này chứ? Sao lại đối xử với con tôi như thế chứ? Trời ơi! Ba có lỗi với con Jaejae ah! Ba đã không tin con, ba có lỗi với con, hãy tha thứ cho ba, bã sẽ bù đắp lại cho con



Ông Kim cầm quyển sổ trên tay và lao nhanh ra ngoài


End chap 14
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
CrazyMouse
Member
Member
avatar

Tổng số bài gửi : 134
DBSK's Won : 160
Join date : 24/07/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [Longfic][PG-13+] Love of my life (YunJae)   Mon Aug 23, 2010 8:36 pm

chap 15



Ông Kim đón vội Taxi và gọi điện cho Junghwa để xin số điện thoại của Jaejoong và địa chỉ nhà của Yunho, ông nắm chặt quyển nhật ký của Jaejoong trong tay và hối người tài xế chạy nhanh đến nơi ở của Jaejoong




ba xin lỗi con Jaejae ah! Làm ơn hãy tha thứ cho ba, ba sẽ không để họ làm gì con đâu, ba hứa, ba sẽ bảo vệ con, mãi mãi Jaejae ah!
Ông kim bấm số gọi cho Jaejoong, ngay lúc này, ông thật sự muốn nói lời xin lỗi với cậu



“alo!”



_ Jaejae! Là ba đây, ba xin lỗi con ah! Ba thật sự xin lỗi



“……….”



_ba đã đọc được nhật ký của con và ba biết, ba sai rồi, ba đã không tin con, đã không quan tâm tới con, đã không để ý đến cảm nhận của con, ba xin lỗi, thật sự xin lỗi Jaejae ah!



“..ba…….”



_ba biết ba có lỗi- ông nói trong tiếng nấc- làm ơn hãy tha thứ cho ba, ba đang trên đường đến nhà con, ba đã biết lỗi rồi, con hãy tha thứ cho ba nhé



“….thương….ba…lắm….”



Ông nghe giọng nói nghẹn ngào của cậu mà nước mắt lại càng rơi nhiều, ông không ngờ rằng đứa con mình lại khổ đến thế, và ông nhất định sẽ bù đắp lại cho cậu nhất định là thế



_ra cửa đợi ba được không? Ba muốn nhìn thấy con ngay khi xuống xe, được chứ?



“dạ”



Ông vui mừng cúp máy, cùng lúc đó, bà Kim gọi điện lại, ông nhìn vào màn hình, cơn giận của ông lại trở về và ông quát bà ngay sau khi mở máy



_BÀ QUÁ ĐÁNG LẮM, HÃY VỀ NHÀ CŨNG HAI ĐỨA CON QUÝ HÓA CỦA MÌNH VÀ CHỜ TÔI, TÔI SẼ MANG JAEJAE VỀ VÀ HỎI CÁC NGƯỜI ĐÃ LÀM GÌ THẰNG BÉ TRONG NHỮNG NĂM QUA- ông quát lên rồi tắt máy



Cuối cùng chiếc xe cũng tới nhà của Yunho và Jaejoong của ông đang đứng bên kia đường để chờ ông, cậu cầm chắc điện thoại và vẫy tay chào ông


_ ông Kim vui mừng khi nhìn thấy con trai mình đang đứng đó, ông vội vã bước qua mà không nhìn đường



“TIN TIN TIN”



_KHÔNG!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!- Jaejoong hét lên khi nhìn thấy cơ thể ông bị nhấc bổng lên khỏi mặt đất



………….



15p sau khi ông Kim được đưa và bệnh viện, bà Kim và các con cũng lại, bà khóc nhiều đến nổi ngã vật xuống sàn trong khi Junghwa đi lại ôm Jaejoong vào lòng



2h sau




_ai là người nhà của bệnh nhân Kim Joongsoo?- giọng cô y tá vang lên



_là tôi, là tôi, tôi là vợ ông ấy- bà Kim nắm lấy tay y tá- ông ấy không sao chứ? Làm ơn hãy nói là không sao! Làm ơn- bà vừa khóc vừa nắm chặt tay y tá




_tôi rất tiếc, ông ấy mất quá nhiều máu, não bộ lại va đập quá mạnh nên đã không thể qua khỏi, chúng tôi đã cố gắn hết sức- cô y tá cúi đầu



_KHÔNG! MÌNH ƠI! ÔNG ĐỪNG CHẾT ĐỪNG CHẾT!- bà ôm chầm lấy người đang nằm trên băng ca




_BA ƠI! ĐỪNG BỎ TỤI CON BA ƠI- Hyo Yoen và Tae Yoen cũng lao vào ôm lấy ông



_ba ơi! Tỉnh lại đi ba!- Junghwa vừa ôm Jaejoong vừa khóc




_....ba….thương ba….thương ba lắm…..ba ….- Jaejoong cũng khóc




_LÀ MÀY!- bà lao đến và xốc cổ áo cậu lên- LÀ MÀY, LÀ MÀY GIẾT ÔNG ẤY, LÀ MÀY ĐÃ HẠI CHẾT ÔNG ẤY, LÀ MÀY! SAO MÀY KHÔNG CHẾT MÀ CHỒNG TAO LẠI CHẾT CHỨ? ĐỒ CON HOANG! CON HOANG- bà vừa khóc vừa đánh tới tấp vào ngực cậu




_MÀY LÀ ĐỒ XUI XẺO, ĐỒ CON HOANG!- Hyo Yoen và Tae Yoen cũng lao lại đánh vào cậu




_ĐỦ RỒI, ĐỦ RỒI, BUÔNG JAEJAE RA ĐI, EM ẤY SẼ CHẾT MẤT!- Junghwa ra sức gỡ tay họ ra nhưng không thể




Jaejoong choáng váng trước những lời chửi thô tục của họ, những cái đánh, những cái véo khiến cậu đau nhói và nhận ra đây thật sự không phải là mơ, đó là sự thật




“ĐỒ CON HOANG! ĐỒ CHẾT TIỆT! SAO MÀY KHÔNG CHẾT MÀ LẠI ĐỂ ÔNG ẤY CHẾT CHỨ? HẢ? HẢ?”




_ĐỦ RỒI! BUÔNG TÔI RA!- Jaejoong hét lên khiến mọi người đều ngừng tay- TÔI KHÔNG PHẢI LÀ CON HOANG, TÔI LÀ CON CỦA BA JOONGSOO VÀ MẸ HYO JOON! TÔI LÀ CON HỌ, TÔI KHÔNG PHẢI CON HOANG- Jaejoong hét lên lần nữa




“BỐP!”



_mày…mày dám chống lại tao?- bà Kim nghiến răng



“BỐP!”



Bà Kim chao đảo vì cái tát tai ngược lại của cậu, Jaejoong nhìn bà bằng đôi mắt căm thù



_bà không có quyền tát tôi, bà là ác quỷ, tôi thề, tôi sẽ đòi lại tất cả, những gì mà tôi đáng được hưởng, tôi sẽ đòi lại, bà hãy chờ xem!



Jaejoong hét lên rồi bỏ chạy ra ngoài, cơn đau ngay chân khiến cậu không thể chạy nhanh được, vừa chạy cậu vừa khóc và nói câu “ ba ơi!”




Jaejoong đã chạy đi rất xa, cậu muốn đòi lại những gì mình đáng lẽ phải có, cậu muốn họ phải nếm trải những gì mà họ đã làm ra với cậu, và Jaejoong đã chạy đến một nơi có thể giúp được mình



“cạch”


_chuyện gì thế?- hắn ngước nhìn lên



_xin lỗi tổng giám đốc, tôi đã cố ngăn cậu ấy nhưng không thể- cô thư
ký cúi đầu lý nhí nói



_anh Yunho! Làm ơn hãy giúp tôi, làm ơn- Jaejoong vừa khóc vừa nhìn hắn, bàn tay cậu nắm chặt vào nhau đến tứa máu


End chap 15

Chap 16


_làm ơn hãy giúp em, anh Yunho- cậu ngước mặt nhìn hắn


_đi ra ngoài đi- hắn phẩy tay ra hiệu cho thư ký


Đến khi cánh cửa được đóng lại, hắn mới ngã người ra sau và nhìn cậu bằng đôi mắt sắc bén của mình


_tại sao cậu nghĩ tôi lại giúp cậu chứ?- hắn đang hai tay vào nhau và hỏi cậu với giọng lạnh lùng cố hữu


_em….em….- cậu cúi đầu


_uống cái này vào đi- hắn để lên bàn một lọ thuốc- lúc sáng tôi quên đưa cho cậu, bây giờ đã biết bản thân bị bệnh thì lo mà uống thuốc đều đặn đi, tôi có hẹn với bác sĩ cho cậu vào sáng mai- hắn nhìn thẳng vào cậu


_vậy…..anh có…..giúp em không?- cậu nhìn hủ thuốc trên bàn rồi nhìn hắn


_tại sao tôi phải giúp cậu? đó là chuyện gì đình của cậu, tôi là người ngoài và tôi không muốn xen vào chuyện của người khác- hắn nhếch mép


_ý…anh là….


_tuy nhiên, nếu muốn làm gì thì đầu tiên cậu phải là một người bình thường- hắn nhìn thẳng vào cậu


Jaejoong định nói gì, đó nhưng chuông điện thoại lại réo cậu


_chị ba!


“ Jaejae em lại đây nhanh lên, ba còn sống em ah, ba muốn gặp em Jaejae ah! Nhanh lên em”


Jaejoong như người mất hồn, cậu chạy vội ra ngoài


Yunho trông theo bóng cậu đang khuất dần, hắn bình thản nhấn điện
thoại gọi cho thư ký


_liên lạc với bệnh viện xem Kim Joongsoo đang nằm ở đâu cho tôi, hủy cuộc họp chiều nay với bên Miracle đi


_vâng thưa anh


Buông điện thoại xuống bàn, hắn lấy hủ thuốc cho vào túi rồi bước ra ngoài


………….


Jaejoong chạy đến bệnh viện, đôi chân cậu thật sự rất đau nhức nhưng cậu không thể ngừng lại được


_chị ba!- Jaejoong kêu lên khi thấy Junghwa đang đứng trước phòng bệnh


_ Jaejae! Em đến đúng lúc lắm, thì ra người đó không phải là ba, ông ta chỉ trùng tên thôi, người mất mới có 23 tuổi thôi, ba không sao, chỉ bị gãy hai chân và xây xác trên người chút thôi, ba đang muốn gặp em
Junghwa kéo tay Jaejoong bước vào phòng, cậu bậc khóc khi nhìn thấy ông đang trông ra cửa chờ cậu


_ Jaejae! Jaejae!- ông vui mừng gọi tên cậu


_ba!- Jaejoong vội đi lại nắm lấy tay ông


_ba xin lỗi con, ba xin lỗi- ông vừa khóc vừa cố nắm tay cậu


Jaejoong không nói nên lời, cậu chỉ biết gật đầu rồi ôm lấy ông, bà Kim và hai cô con gái nhìn họ như thế thì không khỏi tức tối, nhất là bà Kim, bà gần như muốn điên tiết lên khi nhìn thấy cảnh ấy


_mời mọi người ra ngoài, đã hết giờ thăm bệnh rồi- vị bác sĩ bước vào


Mọi người bước ra, ngay sau khi bác sic khép cửa lại, bà đã cho
Jaejoong một cái tát nhán lửa


_mày sao lại ở đây?- bà gằn từng tiếng


_mẹ!- Junghwa kéo Jaejoong ra khỏi bà và hét lên


_bà…..không được tát tôi- Jaejoong nhìn chằm chằm vào bà Kim khiến bà cảm thấy khá sợ, chưa bao giờ cậu dám nhìn thẳng vào bà như thế


_tôi đưa cậu ấy tới đây đấy, có chuyện gì sao?


Năm người ngạc nhiên nhìn ra phía sau, hắn đứng đó với hai tay cho vào túi quần


_tôi nghe tin ông Kim bị tai nạn nên đến cùng cậu ta đến đây, rất may là ông ấy vẫn khỏe mạnh


_đây là chuyện gia đình tôi, mời anh đi cho- bà Kim nói mà không nhìn hắn


_vâng, đã phiền bà rồi, hẹn gặp lại- hắn mỉm cười rồi kéo cậu đi


………………


Jaejoong gụt mặt vào tay khi cùng hắn trở về nhà, hắn cũng không nói gì, chiếc xem lẳng lặng lao nhanh về phía trước


Biệt thự nhà Yunho


_ Jaejoong! Uống chút nước đi- Won Bin đặt cốc nước lên bàn


_cám ơn Bin



Won Bin ngồi đối diện với Jaejoong và nhìn cậu, Jaejoong từ lúc về đến giờ chỉ ngồi co lại một chổ, mặt thì úp xuống đầu gối, cậu chưa hề ngẩn đầu lên một lần, còn Yunho thì vừa về đã vào trong phòng và ở trong đó suốt, điều này cũng không khiến Won Bin cảm thấy lạ cho lắm vì trước giờ anh họ của anh luôn lạnh lùng như thế, nhưng còn đối với Jaejoong, anh cảm thấy cso một điều gì đó không ổn cho lắm


_em chắc là ổn chứ Jaejoong?- anh nhìn thẳng vào cậu


Đến lúc này, Jaejoong mới ngẩn đầu lên nhìn anh, trông cậu thật sự tiều
tụy


_ Bin ah! Chỉ cho Jae đi, Jae phải làm sao đây?- cậu cùi đầu


_anh biết, nhưng để chống lại Boss, đó không phải là một việc dễ dàng,
Boss là một công ty lớn và có địa vị trên thương trường, còn em chỉ là một sinh viên thiết kế chưa tốt nghiệp, anh thật tình không thể nghĩ ra cách- anh nhìn cậu


_em….nhưng em không muốn bị họ bắt nạt……em muốn …..em muốn được sống……như một con người…..


_không có chuyện gì là không thể cả


_anh Yunho!


Hắn tiến lại gần cậu và ném hộp thuốc lúc sáng xuống ghế


_nếu muốn được sống như một con người, ít nhất cậu phải chứng minh cho họ biết cậu là một người bình thường, tôi sẽ chỉ cách cho cậu- hắn đi lại ngồi gần với Won Bin và nhìn cậu


_đây….- cậu cầm hộp thuốc lên


_mỗi ngày cậu uống ba lần, và Won Bin sẽ đưa cậu đi bác sĩ vào mỗi tối thứ hai, tư và sáu, nếu cậu cảm thấy khá hơn, tôi sẽ chỉ cách cho cậu


_anh Yunho, không lẽ anh…..như vậy không được- Won Bin lờ mờ hiểu ra ý của Yunho nên anh nhất quyết ngăn lại


_có gì mà không được? hai bên cùng có lợi mà- hắn ngã người ra sau- Jaejoong nếu cậu nghe lời tôi, tôi sẽ chỉ đường cho cậu đi


_em…..- cậu nhìn vào hộp thuốc rồi nhìn thẳng vào hắn- …….tin anh



Bắt đầu từ hôm đó, cậu rất nghe lời hắn, mọi sinh hoạt của cậu đều nhất nhất nghe theo sự sắp đặt của hắn. Ngay cả Won Bin cũng bị cuốn vào trong, anh đưa Jaejoong đến bác sĩ đúng như lời dặn của Yunho và anh luôn tạo cho cậu cảm giác thoải mái nhất. Jaejoong vẫn như thế, hàng ngày đi học, rồi vào với ông Kim, đến tối thì về nhà và cùng Won Bin đi bác sĩ, dần dần, cậu cảm thấy thoải mái và tự tin hơn ngày xưa, tuy vẫn rất ngại khi phải tiếp xúc với người lạ nhưng bác sĩ đã giúp cậu xóa đi cảm giác sợ hãi khi nói chuyện nữa



Mỗi ngày, Junghwa đều đến với ông, cô thường nói chuyện với Won Bin khi anh chở cậu đến đó, dần dà, mối quan hệ giữa hai người cũng được cải thiện phần nào, điều này khiến cho Junghwa cảm thấy rất vui vì cô dần dần có thể hiểu anh hơn, còn Won Bin thì có thể biết được ngày xưa Jaejoong đã sống như thế nào và mỗi lần nghe Junghwa kể, anh thật sự không thể kềm nổi nước mắt và cảm thấy yêu mến cậu hơn


_ alo! Tôi là Bác sĩ Choi, xin lỗi ai đầu dây?


“…………..”


_ah! Cậu Kim Jaejoong ah? Cậu ấy đến đây rất đúng giờ, tình trạng cậu ấy đã khá lên rất nhiều, tình trạng này vẫn chưa thể gọi là trầm cảm hoàn toàn, chỉ là khi gia đình phát hiện đã không sớm chữa trị cho cậu ấy và không cho cậu ấy uống thuốc đều đặn nên như thế. Qua thời gian nói chuyện với Jaejoong, tôi phát hiện rằng cậu ấy vẫn còn có cơ hội để cứu được, và anh thấy đấy, bây giờ cậu ấy có thể nói rành rọt một câu


“…………….”



_không có gì, đó là trách nhiệm của tôi mà


“…………..”


_vâng, cậu ấy gần như đã trở thành một người bình thường, thực sự tôi cũng không tin vào điều này nhưng nó thật sự là một điều kỳ diệu, tất cả các bệnh nhân của tôi, sớm lắm cũng phải một năm mới có thể bình phục trong khi cậu ấy chỉ cần có Jaejoong tuần, đó quả là một sức mạnh phi thường, chứng tỏ ý chí của cậu ấy rất cao



“…….”



_được rồi, tạm biệt



……….



Gấp di động lại, hắn mỉm cười vừa lòng


có lẽ….đã đến lúc rồi



Hôm nay ông Kim được xuất viện, ông được cắt băng nhưng bác sĩ khuyên ông nên ngồi xe lăn một thời gian trước khi bước đi trở lại, hai tuần này ông rất vui khi mỗi ngày được nhìn thấy cậu con bé bỏng của mình, cậu không nói nhiều với ông nhưng cậu rất hay mỉm cười, nụ cười của một đứa con dành cho cha của mình và ông cảm thấy hối tiếc vì đến tạn bây giờ ông mới có cơ hội nhìn thấy nó



_vào nhà đi Jaejae! Sao con không vào?- ông Kim quay đầu lại khi Jaejoong không bước vào cổng



_................



_con không phải sợ gì cả, có ba ở đây, không ai có thể **** đáp con được nữa- ông nhíu mày khẳng định với cậu



_vào đi em- Junghwa mỉm cười nhìn cậu



Jaejoong nhìn ba rồi nhìn lại Junghwa, cậu thật sự không muốn bước vào ngôi nhà đó thêm một bước nào nữa, nhưng cậu không thể yêu đuối mãi như vậy được, cậu nhất định phải chứng tỏ cho họ biết, cậu đã không còn sợ họ nữa


……….



Bà Kim vội chạy ra khi nghe tiếng chuông cửa, hôm nay là ngày ông về nên bà đã đích thân xuống bếp và nấu cho ông một nữa thật ngon để ông bồi bổ, nhưng nụ cười của bà tắt hẳn khi nhìn thấy cậu. Tuuy nhiên, bà không thể đuổi cậu đi trước mặt ông Kim nên đành hậm hực cho cậu vào nhà



_ba ah! Chúc mừng ba ra viện, hôm nay mẹ đích thân xuống bếp nấu ăn cho ba đó- Hyo Yoen ôm chầm lấy ông khi ông vừa ngồi xuống ghế
Ông Kim không nói gì, ông gọi Jaejoong lại ngồi gần mình và tập trung mọi người lại



_mình ah! Ông gọi chúng tôi như thế này có chuyện gì không? Sao không đợi ông ăn xong rồi nói chứ?- bà Kim đi lại ngồi gần ông



_bà có thể giải thích cho tôi chuyện này không?



Ông Kim đặt quyển nhật ký của Jaejoong lên bàn và nhìn và, mọi người đều đổi sắc mặt khi đọc nó, nhất là bà Kim



_mình ah! Hãy nghe tôi giải thích…..tôi….- bà đặt quyển nhật ký xuống và nhìn ông- tôi…tôi có thể giải thích….



_tôi cần nghe lời giải thích đó, tại sao vậy? tại sao bà lại có thể làm ra những chuyện như thế này chứ? Tại sao bà lại độc ác đến nhưu thế chứ?



_mình ah! Tôi biết lỗi rồi, tôi thật sự đã biết lỗi rồi, tin sẽ sửa đổi mà, tất cả là do lòng đố kỵ của tôi mà ra, mình ah! Xin hãy cho tôi một cơ hội, xin hãy niệm tình tôi đã không làm gì trái đạo với ông và tất cả điều đó chỉ do tôi suy nghĩ nông cạn mà ra, xin hãy cho tôi một cơ hội được không?



Hyo Yoen và Tae Yoen ôm nhau khóc khi nhìn thấy bà Kim năn nỉ ông trong nước mắt, ông Kim quay đầu đi nhưng ông cũng không thể kềm được nước mắt, nhưng Jaejoong chỉ cúi đầu nhìn xuống



_ Jaejae ah! Làm ơn hãy tha thứ cho dì, dì sẽ đối xử thật tốt với con, dì
đã biết lỗi rồi Jaejae ah!- bà nắm lấy tay cậu



_ Jaejae ah! Hãy tha thứ cho mẹ và chị, chúng tôi sẽ không đối xử em như thế đâu, hãy tha thứ cho chúng tôi- Hyo Yoen khóc và nhìn cậu


_................



_ Jaejae ah! Dì và hai chị đã biết lỗi rồi, con có thể bỏ qua được không? Rồi cả nhà chúng ta sẽ hạnh phúc- ông Kim nắm tay cậu



_con……- cậu ngẩn đầu lên nhìn ông- con muốn đi làm, con muốn vào
công ty của ba để làm việc, con muốn thiết kế



_được, chỉ cần con đồng ý thì ngay mai con có thể đi làm


_con….tin ba


End chap 16
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
CrazyMouse
Member
Member
avatar

Tổng số bài gửi : 134
DBSK's Won : 160
Join date : 24/07/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [Longfic][PG-13+] Love of my life (YunJae)   Mon Aug 23, 2010 8:39 pm

chap 17


Jaejoong xin phép về nhà sau khi từ chối bữa tối ở nhà ông Kim, mặc cho ông Kim khuyên cậu trở về nhà suốt nhưng Jaejoong chỉ lắc đầu từ chối, cậu đón một chiếc taxi và trở về nhà


anh Yunho đoán đúng là tài tình, sao anh ấy có thể biết trước được điều này vậy? anh Yunho đúng là một người khó dò, chẳng trách ba lại đề phòng anh ấy như vậy


Flashback


_hôm nay là ngày ông Kim ra viện phải không?- hắn vừa ngồi trên ghế vừa nhìn tập hồ sơ trên bàn


_sao anh biết?- cậu mở to mắt nhìn hắn


_hôm nay cậu hãy đến bệnh viện một mình mà đón ông ta, hãy cùng ông ấy về nhà đi


_em….- cậu cúi đầu



_cậu phải bước vào ngôi nhà đó- hắn nhìn thẳng vào cậu- và đừng nói bất cứ một lời nào nếu bà Kim chưa nói lời xin lỗi với cậu


_tại sao?.....- cậu nhìn hắn



_sau đó…..- hắn phớt lờ câu hỏi của cậu- cậu không được nói bất cứ cái gì ngoài câu….- hắn nhìn thẳng vào cậu bằng đôi mắt sắt bén của mình- …….. “con muốn đi làm”


_huh?


_nếu muốn hạ họ, đầu tiên, cậu phải lọt vào công ty của họ đã


End flashback



Trong khi đó, nhà ông Kim



_mẹ ah! Sao mẹ lại như thế chứ? Mẹ là cổ đông lớn nhất ở công ty nhưng sao mẹ lại chịu cho nó vào làm và lại cầu xin nó tha thứ nữa, mẹ biết rằng lúc đó con tức lắm không? Con chỉ muốn lao vào mà xé nó ra làm hai, thằng con hoang đó, nó không biết thân biết phận mà còn muốn đem cái thân dơ bẩn của nó vào công ty mình nữa, tức quá đi thôi mà – Tae Yoen hậm hực vò cái gối trong tay trong khi bà Kim thì ngồi ở ghế mà nhìn đứa con của mình



_tao thì không nghĩ vậy, mẹ chắc chắn có suy tính phải không ah- ả nhìn bà Kim



_con đúng là con gái mẹ- bà mỉm cười- Tae Yoen con nên học hỏi chị của mình, cũng vì cái tính này mà mãi vẫn không thể lên chức được, nếu mẹ mà không chiếu cố con thì con không có ngồi trong công ty lâu như thế này đâu


Bà mỉm cười khi nhìn thấy Tae Yoen quay mặt đi chổ khác


_thế mẹ định làm gì?


_mẹ sẽ cho nó biết, thế nào là địa ngục trần gian


thằng con hoang đó, nó tưởng chỉ có quyển nhật ký mà muốn lật mình sao? Nếu hôm nay không vì Joongsoo, tao đã giết mày rồi, 12 năm trước mày không chết theo con đàn bà đó coi như mày phước lớn mạng lớn, tao đem đổ hết thuốc trị bệnh cho mày và đối xử mày như vậy mà nó vẫn có thể sống tới bây giờ coi như mày may mắn, nhưng may mắn không thể ở với mày lâu được đâu, hôm nay tạo phải quỳ xuống chân mày để cho mày xỉ nhục, rồi tao sẽ trả mối nhục này cả vốn lẫn lời. Không vì Joongsoo, không vì cái gia sản nhà này, mày đừng hòng được tao quỳ xuống, tha thứ ư? Tao không cần, rồi mày xem, vụ tai nạn đó không cướp mạng mày được thì chính tay tao sẽ giết mày, đồ nghiệp chủng



Kim Jaejoong! Mày đã khiến mẹ và tao chịu nhục nhã như thế này, để rồi mày xem, tao có để cho mày yên không?



Trong khi đó, phòng của Yunho



_em…đã làm đúng như những gì anh nói- cậu nhìn hắn


_tốt lắm, nghe theo tôi, chắc chắn cậu sẽ hoàn thành mục đích của mình- hắn nhếch mép- còn bây giờ, đi theo tôi ra sau vườn đi, tôi có cái này cho cậu


Hắn đứng lên và đi thẳng ra ngoài



anh ta có ý gì đây?



Jaejoong lắc đầu và cũng bước theo hắn


Từ ngày đến đây, cậu chưa bao giờ rời khỏi nhà vào buổi tối nên cũng không biết sân vườn sau của hắn lại rộng và đẹp đến như thế này, dường như hắn thích hoa hồng, hoa hồng ở khắp mọi nơi và đủ thứ loại, hắn đưa cậu đi sâu vào bên trong nơi có một tấm vải trắng lớn được căng ra



_anh Yunho! Đây là…..- cậu chỉ vào tấm vải


_đáng lẽ tôi đã cho cậu xem cách đây hai tuần nhưng do nhiều việc xảy ra quá nên tôi không có thời gian- hắn nói- nhìn lên đó đi, nhìn cho kỹ vào



Jaejoong làm theo lời hắn như thật sự không nhìn thấy cái gì ngoài tấm vải trắng toát



_cái….



(music)



Jaejoong im bặt khi nhìn lại tấm vải đó lần thứ hai, mắt cậu mở to và đôi mắt không thể rời khỏi người phụ nữa trên đó được, là mẹ cậu, mẹ cậu đang mặc áo cưới do tính tay cậu vẽ



_...mẹ?.....- cậu lắp bắp



Trước mặt Jaejoong là một người phụ nữ với mái tóc dài và gương mặt thon nhỏ xinh đẹp, bà đang mỉm cười trong bộ áo cưới mà cậu đã thiết kế để dành riêng cho bà



_con….nhớ mẹ lắm….- cậu nấc lên khi nhìn thấy nụ cười của bà- bé heo thật sự nhớ mẹ lắm….



Hắn mỉm cười và lui ra sau, hắn đã nhờ chuyên viên đồ họa tạo ra cho hắn một mẫu người 3D giống y như mẹ của cậu và ghép bộ váy cưới mà cậu đã vẽ lên người 3D và hắn thật sự bất ngờ khi nó trở nên thật lộng lẫy, nó quá đẹp, đẹp hơn cả trí tưởng tượng của hắn


_mẹ ơi…..- cậu đi lại và chạm nhè vào khung


Đứng bên ngoài, Yunho nhìn vào đôi vai đang run lên của cậu mà không khỏi cảm động, hắn cũng nhớ mẹ hắn lắm, mẹ hắn cũng xinh đẹp và dịu dàng như mẹ Jaejoong vậy, bà cũng có đôi mắt to tròn và đôi môi mọng đỏ xinh đẹp, nụ cười của bà khiến cho bao người say đắm và chỉ cần cái nháy mắt của bà cũng đủ để họ từ bỏ cả mạng sống vì bà. Và bà đã yêu bố cậu, một người đàn ông không có gì nổi bậc ngoài tài lãnh đạo của mình, ông không điển trai, ăn nói không dịu dàng như những người đàn ông khác, ngay cả khi cầu hôn với bà, ông cũng chỉ nói được câu “anh yêu em quá trời luôn, anh muốn lấy em làm vợ, cái này dành cho em, em không muốn mang thì quẳng nó đi” và hắn cũng không hiểu sau khi nghe lời cầu hôn này của bố, bà lại mỉm cười và chấp nhận và sinh ra hắn, ngoài đôi mắt và tính cách của hắn ra thì toàn bộ những điểm trên cơ thể hắn đều giống với bà, ba người đã từng có khoảng thời gian thật sự hạnh phúc cho đến vụ tai nạn đáng nguyền rủa đó, nó đã cướp mất người bố mà hắn kính yêu nhất và tước đoạt đi một nửa linh hồn của bà


_anh Yunho!


Giọng nói của Jaejoong khiến Yunho hơi giật mình, lấy lại vẻ lạnh lùng cố hữu, hắn nhìn cậu


_chuyện gì?


_cám ơn anh! Mẹ tôi…thật sự đã được mặc áo cưới- cậu nói trong khi cố gắn gạt nước mắt


_cho cậu- hắn đưa cho cậu một con búp bê với bộ vái cưới mang tên “Trở về”


_cái này….


_tiện tay nên may cho cậu làm kỷ niệm thôi- hắn nói mà không nhìn cậu


_cám ơn…- Jaejoong đón lấy con búp bê- là anh may sao? Đẹp quá


_tiện tay thôi, đi vô đi- hắn đi một hơi vào nhà


_cám ơn….- Jaejoong mỉm cười, cậu quay lại nhìn bà lần cuối- con nhất định sẽ vui vẻ và hạnh phúc, bé heo của mẹ nhất định sẽ như vậy


Cậu thì thầm rồi cũng bước vào nhà


…………

Phòng ông Kim


_ông uống thuốc đi- bà Kim đưa cho ông ly nước và vài viên thuốc bệnh viện cho


_cám ơn- ông Kim nhận lấy mà không nhìn bà


_ông còn giận tôi sao?- bà nói giọng hơi buồn- cũng là do sự ích kỹ của tôi, tôi thật không biết điều mà biến Jaejae thành như vậy, xin ông hãy cho tôi một cơ hội để bù đắp cho thằng bé- bà nắm tay ông với đôi mắt ướt


_tôi mới là người xin lỗi bà, đã cưới bà và có ba mặt con nhưng tôi vẫn còn lưu luyến Hyo Joon, tôi mới là người có lỗi trong chuyện này, chính tôi mới là người cầu xin sự tha thứ từ bà- ông ôm bà vào lòng


_tôi thật sự rất yêu ông, yêu ông đến chết- bà ôm cứng lấy ông


_tôi biết, tôi biết mà!


tại sao ông không nói rằng ông cũng yêu tôi, ngày xưa cũng vậy, hôm nay cũng vậy, lúc nào tôi nói yêu ông, ông đều nói “tôi biết mà”, tôi thật sự không cam tâm, tại sao con đàn bà đó lại có thể chiếm được trái tim ông, tại sao lại như thế chứ? Tôi có điểm nào không bằng nó chứ? Kim Jaejoong, tao sẽ cho mày biết rằng, thật sự mày chẳng thể chiếm được bất cứ cái gì trong ngôi nhà này


………..


Hôm nay Jaejoong cảm thấy rất vui, cậu cứ ôm con búp bê vào lòng và mỉm cười suốt, chưa bao giờ cậu thấy vui như vậy từ khi mẹ cậu mất
Jaejoong cảm thấy khát và cậu muốn uống một ít nước, cậu bước nhẹ nhàng vào bếp nhưng khi bước ra, cậu thấy Won Bin đang ngồi trên ghế salon với cái đầu gụt gặt, tiến lại gần, thì ra Won Bin đã ngủ quên ở đó từ lúc nào


sao lại ngủ ở đây cơ chứ?



Jaejoong định dìu anh vào phòng nhưng Won Bin thật sự ngủ rất say và cậu không thể dìu anh bằng cơ thể ốm yếu của mình



Jaejoong chạy vào phòng và lấy ra một cái chăn dày, cậu đỡ Won Bin nằm xuống ghế nhưng do bất cẩn cậu ngã uỵch vào người anh khiến anh ngã ngay xuống ghế, và một điều tệ hơn là môi cậu đang yên vị trên môi anh


Won Bin nhíu mày khi đầu anh đập mạnh xuống ghế salon, anh mệt mỏi mở mắt ra thì thấy Jaejoong đang bất động nhìn anh, khoảng cách giữa hai người thật sự rất gần và….


Môi cậu đang chạm vào môi anh


Cả hai mở to mắt nhìn nhau và không ai có thể dứt ra được tình trạng đông cứng này



Jaejoong chủ động hôn mình ư? Bất ngờ quá, mình vẫn chưa chuẩn bị gì cả, nhưng…..môi cậu ấy mềm quá…..lại…ngọt nữa, vị vani ngọt ngào quá, mình muốn nếm thử vị của trái cấm này, thật sự thì Jaejoong quá ngọt ngào

sao Bin lại nhìn mình như thế chứ? Môi của Bin….giống như có một dòng điện đi ngang qua người mình và mình không thể cử động nổi nữa rồi, môi Bin đang cử động, Bin đang làm gì thế này



Won Bin nhắm mắt lại và bắt đầu đáp trả cậu, anh hôn và liếm nhẹ môi cậu, anh cố gắn mở miệng cậu nhưng hình như cậu vẫn còn bất ngờ trước hành động của anh nên không thể đáp trả lại được, đến khi anh vòng tay ôm lấy eo cậu và kéo sát và người anh cậu mới sự tỉnh giấc mà
đẩy hắn ra



_Jae…..- cậu lắp bắp- ….Jae thất Bin ngủ quên nên……Jae lấy mền- cậu dúi mền vào tay anh và chạy thẳng vào phòng. Cậu đóng cửa lại nhanh chóng và đưa tay lên ngực thở hổn hểnh



không sao đâu, không sao, sao tim mình lại đập nhanh và mạnh đến thế này, phải uống một viên thuốc thôi, phải uống thuốc, có lẽ mình sẽ bình tĩnh trở lại



Won Bin nhìn theo cậu sau vài giây bất động, anh phì cười khi nhìn thấy đôi má đỏ ửng lên vì xấu hổ của cậu trước khi cậu chạy vào phòng



Jaejoong vẫn rất đáng yêu



Cả anh và cậu đều không để ý rằng có một người đang giận dữ nhìn họ



Yunho đóng cửa phòng lại trong giận dữ, hắn định đi vào bếp uống một ít nước trước khi bắt đầu công việc của mình và cảnh tượng đập vào mắt hắn khi hắn mở cửa là Won Bin đang hôn lấy Jaejoong, cậu không hề có bất cứ một dấu hiệu phản khán. Yunho không hiểu sau toàn thân hắn đang run lên và tay hắn nắm chặt vào nắm cửa, môi hắn nghiến lại và mắt hắn long lên sòng sọc, hắn đang rất giận, cực kỳ giận, chưa bao giờ hắn lại cảm thấy giận dữ đến như thế kể cả khi đối tác của hắn chơi hắn



Đêm nay lại là một đêm mất ngủ của cả ba người


……………..



Hôm nay là ngày đi làm đầu tiên của Jaejoong ở Boss, cậu nên đến sớm để tránh việc bị bắt bẻ nhưng thật sự cậu không dám ra khỏi phòng, cậu sợ phải gặp mặt Won Bin. Cậu sẽ ngượng lắm khi nhìn thấy anh và cậu chắc rằng anh cũng sẽ như thế. Nhưng thời gian không cho phép cậu chậm trễ được nữa, Jaejoong đánh liều bước ra khỏi phòng



Nhưng hình như ông trời muốn trêu cậu một tý vào buổi sáng thì phải



Cậu nhìn thấy anh


_ơ….Bin!- cậu cúi đấu hòng che đi đôi má đang đỏ lên của cậu


_ơ…chào em….- anh gãi đầu ngượng ngùng



_Jae….Jae đi làm….


cậu cúi đầu đi thẳng như lại va phải một người, ngước nhìn lên, cậu hơi giật mình khi thấy gương mặt hầm hầm của hắn



_em…xin lỗi, anh Yunho – cậu cúi đầu



_đi ăn sáng rồi đi là, cả hai người- hắn nói rồi đi thẳng đến bàn ăn


Jaejoong vẫn chỉ có thể ăn được súp nhưng cậu đã ăn được một vài mẩu thịt khá lớn trong đó, cả hai người len lén nhìn nhau đến khi bắt gặp ánh mắt của đối phương thì lại vội quay đầu lại, và tất cả những hành động đó đều không thể thoát qua cặp mắt tinh tưởng của hắn, cơn giận đêm qua chưa nguổi, cơn giận khác lại đến, ngay cả chính bản thân hắn cũng không ngờ hắn lại giận đến như thế, giận đến phát điên lên nhưng hắn cũng không biết nguyên nhân là tại sao nữa


_anh sẽ đưa em đi làm- Won Bin nhìn cậu


_không được- hắn đáp ngay nhưng khi nhận lấy cái nhìn ngạc nhiên của Won Bin và Jaejoong thì hắn vội nói- Jaejoong phải tự mình đến công ty, nếu không mọi người sẽ dị nghị rằng cậu ta có quen biết mới vào được Boss


_nhưng mà….- Won Bin cố nói nhưng bị Jaejoong cướp lời


_cám ơn anh Yunho đã nghĩ giúp em, em sẽ đi một mình


Hắn không nói gì mà chỉ bước ra ngoài , Won Bin cũng nhanh chóng đi theo và Jaejoong phải đón taxi để đến Boss



15p sau


Tiếng chuông điện thoại reo lên khi chiếc taxi của cậu vừa đến Boss


_anh Yunho!


“nghe đây, cậu phải nhịn, họ có nói gì, có làm gì cậu thì cậu cũng nhất định phải nhịn, cậu cần phải lấy lòng tin của ông Kim, càng nhiều càng tốt, phải làm việc thật tốt, trong Boss tôi không thể giúp gì được cho cậu, nên cậu phải tự nhờ vào bản thân của mình, ok?”



_dạ



“thứ hai, sắp đến có cuộc thi “nhà sáng tạo tương lai” do Boss làm chủ trì cậu nhất định phải đăng kí và phải thắng, thành hay bại đều phải nhờ vào cậu”


_dạ, em hiểu- cậu nói nhỏ


“ok! Vào đi, và….chúc máy mắn”


Jaejoong cúp máy và ngay lập tức cậu nhận được cuộc gọi thứ hai
_Bin ah!
“chúc em ngày đầu đi làm vui vẻ và may mắn nhé”


_dạ- cậu mỉm cười


“có chuyện gì thì gọi cho anh ngay nha, anh sẽ chạy lại”


_ Jae ổn mà


“ok! Anh vào phòng họp đây, trưa anh đón em đi ăn nha”


_dạ


Jaejoong định bỏ máy vào túi thì cậu lại nhận được cuộc gọi thứ ba


_ chị ba!


“uh! Chị đây, chúc em làm việc vui vẻ nhé”


_dạ


“chị lúc này phải viết văn rồi, em cố gắn làm việc thật chăm chỉ nhé”


_dạ, tạm biệt chị


Jaejoong cúp máy và đi vào trong, cậu rất vui vì đã có nhiều người gọi điện chúc cậu nhưng hắn thì không, tuy nhiên, không hiểu sao, những lời nói của hắn có tác động rất mạnh đến cậu, cậu cảm thấy tự tin hẳn lên, cậu không sợ gì cả. Cậu bước vào Boss


Đây là lần đầu tiên cậu được đặt chân đến nơi mà mọi nhà thiết kế áo cưới đều muốn đặt chân vào, đại sảnh của Boss rất to và đẹp chúng được trang trí bằng những chậu ly lớn, loài hoa mà mẹ và cậu thích nhất, nhân viên ở đây đều ăn rất lịch sự, nó khiến cho cậu có cảm giác trang trọng nhưng lại thoải mái


………..


Phòng chủ tịch


Jaejoong hít một hơi dài rồi bắt đầu gõ cửa vào, ông Kim đang ngồi chiễm chệ trên chiếc ghế chủ tịch và bên cạnh chính là bà Kim, ông mỉm cười nhìn cậu con trai của mình rồi vẫy tay ra hiệu cậu đi lại


_con trông rất đẹp trai khi mặc vest đấy con trai- ông cười hiền và vuốt đầu cậu khi cậu cúi xuống- từ nay con sẽ là nhân viên thiết kế của Boss, ba đã gọi điện đến trường và biết rằng con đã tốt nghiệp, chỉ còn chờ nhận bằng là xong, con trai ba thật giỏi, học nhảy cóc đến tận hai năm ah


_ba….- cậu nhìn ông


_chân ba vẫn chưa thể đi lại được nên dì sẽ chỉ chổ cho con làm việc nhé


_dạ


_được rồi, tôi và Jaejae đi đây, tới giờ làm việc rồi- bà mỉm cười nhìn ông


_được rồi


Bà Kim ra dấu cho Jaejoong ra ngoài, ngay khi cánh cửa phòng chủ tịch khép lại, nụ cười dịu dàng của bà lập tức biến mất và thay vào đó là gương mặt cao có quen thuộc của bà khi nhìn cậu


_cậu giỏi lắm, định cướp hết những gì tôi khó khăn lắm mối tạo ra ah?- bà liếc nhìn cậu


_tôi chỉ muốn……lấy lại những gì mà tôi đáng được có mà thôi- cậu cũng không kém cạnh mà nhìn bà


_được!- bà nghiến răng- để tôi xem, cậu định lấy lại bằng cách nào?
Bà hất mặt về phía trước rồi đi thẳng, bà giới thiệu qua loa về công ty và nơi cậu sắp làm việc, ngay cả nơi làm việc của cậu cũng bừa bộn giống như đã lâu rồi không được dọn dẹp vậy. Jaejoong hít một hơi dài, đối với những chuyện như thế này Jaejoong thật sự đã quá quen rồi, cậu xoắn tay áo lên và dọn dẹp, vài phút sau, nơi làm việc của cậu đã sạch sẽ và ngăn nắp trở lại


tôi sẽ nhịn, dù các người có làm gì, tôi cũng nhất định sẽ nhịn


End chap 17
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
CrazyMouse
Member
Member
avatar

Tổng số bài gửi : 134
DBSK's Won : 160
Join date : 24/07/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [Longfic][PG-13+] Love of my life (YunJae)   Sat Aug 28, 2010 1:33 pm

chap 18


Công việc buổi sáng của cậu cũng không mấy nhàm chán nếu không tính đến việc bị Hyo Yoen và Tae Yoen sai đi phôt này nọ, bắt phải làm này làm nọ và chưa bao giờ cậu lại xa cây viết chì của mình lâu đến thế, họ cố ý không cho cậu vẽ, họ muốn câu bỏ cuộc


_ Jaejoong! Cậu đem những thùng đồ này đến phòng kiểm kê sản phẩm dùm tôi- bà Kim chỉ về phía mười mấy cái thùng chứa những mẫu áo ở bên kia cho cậu- tôi biết đây là giờ nghỉ trưa nhưng công việc này rất gấp


Jaejoong nhìn chúng và nhìn lại thân người nhỏ nhắn của mình, nó thật sự là quá sức đối với cậu, nhưng cậu sẽ nhịn, cậu nhất định sẽ làm thật tốt mọi việc và Jaejoong đã hy sinh giờ ăn trưa của mình để bê hết đống đồ đó


Cả ba nhếch mép khi nhìn thấy Jaejoong khệ nệ ôm từng thùng hàng lên lầu, nghe thấy tiếng điện thoại phát ra từ túi Jaejoong, Hyo Yoen liền chộp lấy và tắt ngay, ả nhìn vào màn hình và nhíu mày khi nhìn thấy tên Bin chạy ngang qua


_đưa điện thoại cho mẹ


Hyo Yoen làm theo, bà Kim bấm bấm cái gì đó rồi đóng nấp điện thoại lại


_để lại chổ cũ đi, chúng ta đi ăn với ba mấy đứa thôi- bà mỉm cười rồi đi ra ngoài


Jaejoong thật sự rất mệt sau khi đã chuyển 14 cái thùng đến phòng kiểm kê, cậu ngồi phịt xuống đất mà thở nhưng cũng không quên lấy thuốc ra uống


không muốn ăn gì cả, mệt quá, như thế thì đến bao giờ mình mới được vẽ đây? Không được, không được chịu thua như vậy, mình phải cố gắn, nhất định mình phải cố gắn, mình muốn họ công nhận tài năng của mình, mình muốn họ nhìn mình với cặp mắt khác, mình không được chịu thua như thế này



Nghĩ là làm, mặt dù cậu rất mệt nhưng cũng cố gắn đến bàn ngồi và cầm bút, hiện tại, cậu có rất nhiều ý tưởng để vẽ, kể ra thì công việc đem đồ vào các phòng bang cũng rất có lợi cho cậu, trong đó có những mẫu thiết kế rất đẹp nhưng lại bị bỏ đi và cậu có thể học hỏi thêm về chúng



_tsk tsk tsk! Siêng quá nhỉ?- Tae Yoen khoanh tay trước ngực nhìn cậu- vẽ cũng đẹp đấy, xem nào!



ả đưa tay nắm lấy bức vẽ của cậu lên nhưng bị cậu giật lại và xé nát nó



_đừng đụng vào đồ của tôi- cậu gằn từng tiếng



_cha cha cha! Hôm nay biết vặt lại rồi sao?- ả nhìn thẳng vào cậu- tao nói cho mày biết, mày không bao giờ có thể lấy đi một cắt bạc nào ở đây đâu, đừng hòng chiếm đoạt công ty này, đồ con hoang


_nếu cô gọi tôi như thế một tiếng nữa, tôi chắc chắn sẽ nói với ba- cậu nhìn ả


_mày….mày dám?- ả tức tối



_lý do gì tôi không dám, tôi sẽ không để các người gọi tôi như thế, tôi là Kim Jaejoong!



Jaejoong lườm ả một phát rồi ngồi xuống vẽ tiếp khiến ả tức điên lên nhưng không thể làm gì cả đành phải hậm hực đi về chổ làm của mình



“reng reng reng”



_anh Yunho!



“cậu đã đăng ký cuộc thi đó chưa?”- giọng hắn đều đều trong điện thoại



_da….chưa…..em không biết phải đăng ký ai cả- cậu lắc đầu



“nói trực tiếp với ba cậu, ông ấy sẽ giúp cậu”


_dạ


“được rồi”



Hắn không để cho cậu nói thêm lời nào mà đã cúp máy khiến cậu có cảm giác hơi hụt hẫn trong lòng



Nhà hàng Purple line



_đồ ăn ở đây ngon nhỉ- Junghwa vừa ăn vừa cười với Won Bin- sao anh gọi gọi cho Jaejae luôn



_ Jaejoong có nhắn tôi rằng cậu ấy có mua cơm hộp nên không đi ăn được, nhưng lại trùng hợp khi gặp cô ở đây nhỉ?- anh cười với cô



_ah vâng, thật trùng hợp- Junghwa cười ngượng



_cô học nhành văn ah?- Won Bin nhìn thấy những quyển sách văn học trên ghế


_vâng, em học chuyên ngành văn, em không có khiếu vẽ cho lắm, với lại em chit thích văn thơ thôi



_cô thuộc tuýp người lãng mạn đấy



_thật sao?



_uh!



Won Bin và Junghwa nói chuyện với nhau thật thoải mái, Won Bin luôn cảm thấy bản thân được thả lỏng khi được nói chuyện với Junghwa và cô cũng có cảm giác tương tự



Riêng về Jaejoong, trong hai giờ nghỉ trưa ngắn ngủi, cậu đã hoàn thành xong tác phẩm của mình và đặt tên cho nó là “Hồi sinh”



_cậu quả thật rất chăm chỉ đấy- Jaejoong giật mình vì nghe giọng bà Kim ở phía sau



_vẽ đẹp lắm, nhưng vẫn còn là một đứa con nít mà thôi- bà nhìn cậu bằng nửa con mắt


_.................đứng lên đi thẳng


mày dám phớt lờ tao ah? Được rồi, chờ em tao hạ mày như thế nào, rồi có một ngày, mày giống như mẹ của mày vậy


Jaejoong đi thẳng đến phòng ông Kim



_ba!- cậu gọi khi thấy ông đang loay hoay với đống giấy tờ trên bàn



_oh! Jaejae đấy ah!- ông ngẩn đầu lên cười hiền với cậu- con tìm ba có việc gì?



_con….nghe nói có cuộc thi…. “nhà sáng tạo tương lai”…con muốn tham gia- cậu nhìn ông


_huh? – cậu ngạc nhiên


_con muốn tham gia


_nhưng đấy là cuộc thi không dễ đâu, nhiều người vẽ rất đẹp tham gia
đấy


_con muốn tham gia


Nhìn thấy thái độ cương quyết của Jaejoong đến thế, ông Kim cũng phì cười mà gật đầu, càng lúc Jaejoong càng giống với mẹ cậu, muốn làm cái gì thì sẽ làm cho bằng được và làm bằng chính sức của mình, đó cũng là điều mà ông yêu nhất ở bà


_con càng ngày càng giống mẹ con Jaejae ah!- ông ra hiệu cho cậu bước lại gần- ba rất nhớ mẹ con, và….ba rất yêu con- ông ôm cậu vào lòng


_con…thương ba lắm- cậu mỉm cười ôm lại


Bên ngoài, Bà Kim nắm chắc nắm cửa, cơn giận của bà càng ngày càng cao khi nghe được câu nói của ông, bà không muốn nghe câu đó nhưng bà luôn phải nghe câu đó, nó ám ảnh bà từng giây


tại sao ông luôn miệng nói yêu nói nhớ con đàn bà đó, nó có gì hơn tôi mà sao ông lại yêu nó chứ? Nó hơn tôi chổ nào? Kim Jaejoong, mày định tham dự cuộc thi này ư? Tao sẽ cho mày thất bại thảm hại, hãy
chờ xem


Bà mím môi và đi thẳng tới phòng làm việc của Hyo Yoen


_ Hyo Yoen- bà mở cửa bước vào- con hãy đăng ký tham gia “nhà sáng tạo tương lại” đi


_mẹ!- ả ngỡ ngàng- nhưng mà….


_không nhưng nhị gì cả, chẳng những con tham gia mà còn phải thắng thằng con hoang đó nữa- bà chỉ ra phía cửa


_sao? Nó cũng tham gia nữa ư?- ả đứng phắt dậy nhìn bà- nhưng mẹ biết nó không phải tay vừa mà, lần trước những mẫu vẽ đó chính mẹ cũng phải khen tấm tắt, làm sao con có thể chứ?


_đừng lo, mẹ sẽ giúp con, nất định con phải thắng, chúng ta không thể nào thua thằng con hoang đó được


_con tin mẹ, con sẽ đăng ký tham gia ngay


_tốt- bà mỉm cười


để xem lần này mày thắng hay tao thắng chứ?


Jaejoong về nhà sau một ngày làm việc mệt mỏi, cậu không ngờ không khí trong phòng lại ngột ngạc đến như thế, khác hẳn với khi cậu ngồi ở quán café mà vẽ, nó luôn mang lại cảm hứng cho cậu trong khi cố gắn lắm cậu mới vẽ được một bức ở văn phòng


Nhận ra rằng Yunho và Won Bin vẫn chưa đi làm về nên cậu không khóa cửa phòng khi đi tắm, cậu muốn toàn bộ giác quan của mình được thả lỏng dưới cái nóng ấm của nước và nó đã có tác dụng, nó khiến cậu cảm thấy thoải mái hơn một chút và cậu ngủ quên lúc nào không hay


Hôm nay Yunho đi làm về sớm hơn mọi ngày, công việc ở công ty diễn ra một cách thuận lợi hơn hắn nghĩ và hắn tin rằng ông nội của hắn sẽ hài lòng với doanh thu trong tháng này.


Bước vào nhà, biết rằng cậu đã về khi trông thấy đôi giày của cậu, thường thì cậu cũng sẽ ở trong phòng suốt nên hắn cũng không để ý đến mà đi thẳng vào phòng mình


không biết hôm nay cậu ta làm việc như thế nào đây, có làm đúng với những gì mình bảo không nữa


Hắn thay đồ và gõ cửa phòng cậu, hơi ngạc nhiên vì cậu không khóa cửa như mọi hôm, hắn bước vào


_ Jaejoong!- hắn gọi to khi không thấy cậu


ơ! Mình đã ngủ quên ở đây rồi, lạnh quá, phải lau mình thôi


Jaejoong vội đứng lên và lau người cho khô nhưng cậu nhận ra một chuyện


CẬU KHÔNG MANG QUẦN ÁO VÀO PHÒNG TẮM


chắc là mọi người chưa về đâu, mình không thể đứng đây mãi được


An tâm với suy nghĩ đó, Jaejoong rụt rè bước ra khỏi phòng tắm và hướng mắt mình đến chiếc giường, mỉm cười khi nhìn thấy quần áo mình đang yên vị ở đó, cậu nhanh chóng đi lại


Đúng lúc đó, Yunho quay lại khi nghe tiếng động lạ liền quay lại và


_AAAAAAAAA!!!!!!!!!!- Jaejoong giật mình hét toáng lên khi thấy Yunho đứng bên kia giường, nơi mà cậu không thể nhìn thấy được qua cửa phòng tắm


Yunho thì như tượng đá, hắn không thể la lên được, người hắn như đông cứng tại chổ và nhìn vào sinh vật đang đứng trước mặt mình, Jaejoong vừa mới lau người nhưng những giọt nước trên tóc cậu vẫn ngoan cố mà chạy xuống gương mặt thon gọn, chúng lướt qua chiếc cổ thanh mảnh rồi lượn một đường dài xuống cơ thể tuyệt mĩ của cậu và dừng lại ở chiếc khăn quấn ngang eo của cậu


_anh….anh…..- cậu lắp bắp, tay thì không ngừng mặc áo vào


_a!- đến bây giờ hắn mới giật mình- a! tôi vào đây định hỏi cậu chút
chuyện, xin lỗi, tôi vào không đúng lúc- hắn nói gấp rồi cũng bước ra ngoài



trời ơi! Chắc anh ấy không thấy gì chứ? Sao tim mình lại đập như thế này chứ? Phải uống một ít thuốc thôi


Bên kia cánh cửa



sao mình lại thở gấp đến thế này? Cậu ta cũng giống như mình mà, không có gì khác biệt cả, sao mình lại như thế này chứ? Bình tĩnh lại, Jung Yunho! Mày phải bình tĩnh lại


Suốt buổi chiều hôm đó, chẳng ai nói chuyện với ai cả, ai cũng có xấu hổ cho riêng mình nên buổi cơm chiều diễn ra khá yên ắng đến khi hắn chủ động nói chuyện với cậu


_cậu….có làm theo lời tôi dặn không?


_............gật gật…………..


_trả lời đi, đừng có gật gật như thế- hắn nhíu mày


_dạ có


_anh! Đừng khó chịu với Jaejoong như thế, dù sao cậu ấy cũng quen với cách nói chuyện như thế rồi mà- Won Bin tiếp lời


_cậu ta đã khỏi bệnh, vì thế cậu ta phải cư xử cho đúng



_em…xin lỗi



_bỏ đi, tôi chỉ muốn nói cho cậu biết, cuộc thi lần này không đơn giản là thi mà đó sẽ là một bước ngoặt cho cậu, hiện giờ, ông Kim chỉ vì cậu là con ông ấy nên ông ấy mới cho cậu vào làm, ông ta chưa thực sự nhìn vào tài năng của cậu, do đó, cậu phải chứng minh cho ông ấy thấy rằng cậu thật sự có tài, đó mới là lòng tin thật sự của ông ấy dành cho cậu, hiểu chứ?- hắn hất hàm về phía cậu



_dạ….


_anh Yunho ah! Em nghĩ anh nên…..



_một hồi cậu nói chuyện với tôi- hắn liếc sang Won Bin- còn cậu- hắn nhìn sang Jaejoong- cậu nên cố gắn hơn vì lần này Hyo Yoen cũng tham gia, với sức cô ta thì tôi không nói nhưng lần này, bà Kim đứng phía sau nên cậu cần phải cẩn thận, với lại Boss là công ty tài trợ chính nên tiếng nói của bà ấy rất có uy đấy, nhớ lấy điều này


Hắn nói rồi bước về phòng


10p sau


“cốc cốc cốc”


_vào đi


Won Bin bước vào khi thấy hắn đang dán mắt vào đống hồ sơ trước mặt


_anh Yunho ! chuyện về Jaejoong, em nghĩ không nên cho cậu ấy nhúng vào việc này, như thế thật không công bằng với cậu ấy


_anh có làm gì sai nào? Anh giúp cậu ta đòi lại những gì cậu ta muốn
thôi mà- hắn nhếch mép


_anh nói dối- Won Bin ngồi xuống đối diện hắn- cả anh và em đều biết Jaejoong đòi lại cái gì, cái cậu ấy muốn chính là muốn mọi người nhìn nhận cậu ấy như một con người bình thường và là con trai của Kim Joongsoo, cái cậu ấy muốn là mẹ cậu ấy cũng có danh có phận như bà Kim, điều cậu ấy muốn rất đơn giản nhưng anh đã biến nó trở thành bàn đạp cho anh, anh thấy như thế không quá đáng sao?



_quá đáng?- hắn nhếch mép- anh thấy chẳng có gì là quá đáng, anh chỉ thực hiện lời trăn trối cuối cùng của bố thôi, anh có làm gì sai chứ? Sai là do Boss, mẹ anh là một nhà thiết kế tài năng, mẹ được xưng danh là huyền thoại thiết kế áo cưới, mẹ rất muốn được làm việc tại một tập đoàn lớn như Boss và đó cũng là ước mơ lớn nhất đời mẹ- hắn đứng lên- nhưng Kim Hye Ja, anh nhất định không bao giờ tha cho bà ta, chính bà ta đã dập đi cái ước muốn đó của mẹ, bà ta sợ mẹ hơn bà ta nên đã gạch tên mẹ ra khỏi hồ sơ, em biết mẹ anh đã khóc bao lâu không? Và ba anh đã thề rằng nhất định chiếm lấy công ty đó và cho mẹ anh làm chủ, bây giờ ba đã mất, anh là con anh nhất định phải làm



_nhưng bây giờ cô đã mất rồi, cô đã mất rồi, anh giành lấy nó có ít gì
chứ?




_anh nhất định phải có được nó và anh sẽ tống bà tar a khỏi công ty,
coi như đó là một sự trừng phạt cho bà ta- hắn nhếch mép nhìn anh



_nhưng anh đã lợi dụng Jaejoong, điều này không thể chấp nhận được



_anh không lợi dụng, anh chỉ giúp cậu ta thôi, cuộc giao dịch này đôi bên đều có lợi, anh có cái anh muốn và Jaejoong có cái mà cậu ta muốn, thế là quá công bằng



_anh Yunho- Won Bin lắc đầu nhìn hắn- anh bị thù hận làm cho mờ trí rồi, em nhất định không để cho anh làm như vậy, em nhất định ngăn cản anh



_đúng, ngăn cản anh đi rồi em sẽ giống với Yunjo và Yunbo, hai người anh họ của em đấy, em hiểu rằng cản đường anh thường thì không có kết quả tốt mà phải không?



Won Bin giật mình khi Yunho nhắc đến hai người anh họ của Yunho, anh biết hắn nói là làm, không ai có thể thay đổi hay cản bước tiến của hắn



_anh sai rồi Yunho ah! Dù thế nào đi nữa, em nhất định không cho anh lợi dụng Jaejoong nữa



Jaejoong, Jaejoong, Jaejoong, sao cứ nhắc tên cậu ta trước mặt tôi như thế này? Tôi không muốn cậu gọi tên cậu ta, tôi không muốn



_ai cản tôi, kết quả đều không tốt đẹp đâu, nhớ đấy, cả cậu nữa, Won Bin ah, tôi nâng cậu lên được thì tôi cũng có thể đạp cậu xuống được- hắn nhìn trừng trừng vào anh- nhớ đấy


End chap 18
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
CrazyMouse
Member
Member
avatar

Tổng số bài gửi : 134
DBSK's Won : 160
Join date : 24/07/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [Longfic][PG-13+] Love of my life (YunJae)   Sat Aug 28, 2010 1:35 pm

Chap 19


Won Bin trở về phòng và ngồi thụp xuống giường, chưa bao giờ anh thấy Yunho lại giận dữ đến như thế, sống với Yunho hơn hai năm, anh hoàn toàn hiểu rõ bản tính của Yunho là như thế nào, hắn nói được là hắn làm được. Anh đã tận mắt chứng kiến hắn hạ bệ Yunjo và Yunbo- hai người anh họ của mình chỉ vì họ muốn dành cái ghế tổng giám đốc với hắn, hắn đã làm rất tốt của mình đến nổi ông nội cũng không thể không công nhận tài năng của hắn mà giao hết quyền hành cho hắn. Nhưng anh không muốn lôi Jaejoong vào việc này, cậu quá trong sáng để bị vấy bẩn như thế


mình phải làm sao bây giờ? Không thể đối nghịch với anh Yunho được nhưng cũng không thể để Jaejoong chịu như vậy mãi, mình rối quá, không biết phải như thế nào đây


Won Bin nằm hẳn xuống giường và đưa tay gát lên trán, bất chợt trong đầu anh lại hiện lên gương mặt của Junghwa, anh muốn trò chuyện với cô, rất muốn


……….


“alo!”


_là tôi đây Junghwa! Có phiền cô vào giờ này không?- anh mỉm cười khi nghe giọng Junghwa


“ah! Tất nhiên là không rồi”


Won Bin mỉm cười khi nghe thấy giọng nói vui vẻ của cô, anh cảm thấy đầu óc cũng được thư giãm một phần nào


_có một việc khiến tôi không thể nào giải quyết được, nhưng tôi nhất định phải giải quyết- anh bóp trán


“chuyện gì vậy? em có thể giúp được gì cho anh không?”


_ah! Tôi có một người bạn, nhưng người bạn ấy lại muốn dùng một người bạn khác của tôi làm bàn đạp để đi đến thành công của mình, nhưng người bạn này lại rất thông minh, tôi muốn ngăn cũng ngăn không được. tôi muốn bạn tôi không dùng người bạn khác của tôi mà thành công, cô hiểu không?


“………..”


_alo?- anh ngồi dậy khi đầu dây bên kia im lặng


“a!....em đây….chỉ là……em….không hiểu anh đang nói gì thôi, nó….trừu tượng quá đi”


_huh? Cô không hiểu sao?


“thực ra thì…là như vậy đấy…”


Won Bin thở dài và kể lại cho cô cặn kẽ hơn và mất hơn nửa tiếng sau Junghwa mới nói lên cậu “ em hiểu rồi”


_như vậy thì tôi phải làm sao?


“nhưng người bạn A mà anh nói có quen thân với người B không?”


_nói thân thì cũng không thân lắm nhưng người A luôn luôn giận dữ khi tôi nhắc đến tên người B


‘vậy ah! Chuyện này có hai khả năng….”


_sao?


“một là người A cực kỳ ghét người B, hai là người A đã có tình cảm với người B và người A”


_sao cô lại nói vậy?- anh nhíu mày


“thì theo chuyên ngành của anh thôi, em không xét đến việc người A có lợi dụng người B hay không, em chỉ xét theo anh nói là mỗi lần anh nói tới tên người B thì người A phát cáu lên thôi”


_vậy thì có liên quan gì?


“có chứ, anh nghe nhé, có hai trường hợp, nếu người A có ý với người B thì cách giải quyết sẽ đơn giản hơn nhiều đó chính là gắn kết hai người lại với nhau thì có lẽ là người A sẽ thôi không muốn lợi dụng người B nữa, trái lại nếu người A không thích người B thì chuyện này em không biết phải giải quyết như thế nào nữa”


_nhưng làm sao mới nhận ra người A đang thích hay ghét người B chứ?
“chuyện dễ lắm, nếu người A ghét cái tên đó phát ra từ anh, thì anh thử tạo một vài trường hợp nhắc tên người B đó trước mặt người A xem sao, hoặc là tạo một vài tình huống nho nhỏ như để hai người tiếp xúc với nhau rồi âm thầm quan sát xem người A có biểu hiện như thế nào là biết ngay”


_vậy ah- anh mỉm cười- cám ơn em, Junghwa, em thật sự đã cứu anh đấy


“không có gì, mà…..anh đã gọi em là em rồi ư….em ….”


_huh? Won Bin giật mình khi phát hiện ra mình đã nói hớ, anh gãi đầu xấu
hổ và nói lắp bắp- anh….anh xin lỗi


“anh có lỗi gì chứ?”


_anh cũng có chuyện muốn hỏi em


“chuyện gì”


_anh thấy em là một người tình cảm, em có thể cho anh biết làm thế nào để biết mình thích người khác không?


“chuyện này….”


_ah!- anh chữa ngượng- nếu em không muốn nói thì thôi vậy


“không phải, mà là…..nếu anh thích một ai đó, thì khi anh vui hay anh buồn, anh đều nhớ đến người đó, khi anh gặp rắc rối, anh muốn được nói chuyện với người đó, khi anh có chuyện vui, anh cũng muốn tâm sự với người đó, và ở bên người đó, anh có cảm giác nhẹ nhỏm và thanh bình, đó là những gì em học được từ sách vở đấy, không biết có đúng không nữa”


_còn nếu hôn thì sao?


“hôn?”


_ah….đúng, nếu hôn thì sao?


“em…không biết”- giọng cô trở nên buồn hẳn- “thôi, em phải làm bài tập đây, anh ngủ ngon nhé”


Won Bin chưa kịp nói gì thì Junghwa đã cúp máy


lạ thật, nếu như Junghwa nói thì mình không có ý với Jaejoong ư? Nhưng còn nụ hôn? - anh đặt tay lên môi mình đó thật sự là mật ngọt mà lỡ nếm qua một lần thì không thể nào cưỡng lại được, còn về việc Yunho, anh ấy thích Jaejoong ư? Nhưng mình chỉ thấy anh ấy nạt nộ Jaejoong thôi, chưa thấy dịu dàng lúc nào cả, trời ơi, mình lại rối lên rồi


Trong khi đó, phòng Junghwa


anh ấy chủ động gọi điện cho mình, vui quá, nhưng sao anh ấy lại hỏi mình về vấn đề đó chứ?mình đâu có rành về kinh doanh đâu, …..sao anh ấy lại hỏi về thích và nụ hôn đầu? không lẽ…..anh ấy đã yêu thích một ai đó? cũng phải thôi, Junghwa ah! Mày có cái gì đâu chứ? Mày không xinh đẹp, cũng không thông minh, học hành cũng không giỏi hơn ai hết, nói chung là không có gì nổi bật thì làm sao người ta thích mày được chứ, đúng là mơ tưởng viễn vông mà, học thôi, ngày mai là kiểm tra rồi, phải học thôi


…………


“cốc cốc cốc”


Jaejoong nghe tiếng gõ cửa, cậu vội lấy áo khoát vào người và chạy ra


_ơ…anh Yunho!


_cậu chưa ngủ?- hắn nhướng mày nhìn cậu



_dạ….chưa, em đang vẽ…anh vào đi- Jaejoong tránh qua một bên cho Yunho vào


_đây đều là do cậu mới vẽ ra?- hắn nhìn vào đống giấy trước mặt


_dạ không, em chỉ đang nhìn lại những bức vẽ trước đây của mình thôi, em không tìm ra ý tưởng để vẽ- cậu lấy một bức lên đưa cho hắn- ngoài bữa này, em vẽ nó khi nghỉ trưa trong công ty


_nói cho tôi nghe cả ngày hôm nay cậu đã làm gì?


Thế là Jaejoong ngoan ngoãn kể hết cho hắn nghe toàn bộ sự việc mà cậu nghe và nhìn thấy trong công ty, hắn nhếch mép ưng ý rồi đưa cho cậu một xấp hồ sơ


_cái này có thể giúp cậu tìm được ý tưởng đấy


_dạ?...- Jaejoong ngạc nhiên nhận lấy hồ sơ của hắn


_đây là những mẫu vẽ của mẹ tôi trước khi mất, phong cách của bà khác với cậu, cậu thiên về sự nhã nhặn và thùy mị trong khi mẹ tôi lại chuộng việc phá cách hơn, hai phong cách trái ngược nhau sẽ khiến cậu có thêm nhiều ý tưởng hơn


_cám ơn anh Yunho!- cậu mỉm cười nhìn hắn nhưng lại hơi thất vọng khi hắn lại quay mặt đi


_cuộc thi “ nhà sáng tạo tương lai” sẽ được tổ chức vào hai ngày nữa, nó quy tụ rất nhiều nhà thiết kế tài năng trên toàn quốc, do đó, để thắng được giải, cậu nhất quyết phải cố gắn gấp đôi người bình thường, tuy rằng cậu có năng khiếu tỏng việc thiết kế nhưng nó không là gì cả, cái cần là cậu phải chăm chỉ luyện tập thêm, lần này bà Kim đã tung Hyo Yoen ra, cô ta không lấy làm đáng sợ lắm nhưng cậu cũng không được sơ suất


_em…..- cậu cúi đầu- em rất sợ…..em chỉ là một người mới trong khi dì đã có quá nhiều kinh nghiệm, em sợ không thể đấu lại


_ Hyo Yoen có bà Kim thì cậu có tôi làm hậu thuẩn, cậu không việc gì phải lo cả


_huh?- cậu ngạc nhiên khi nghe câu nói đó của hắn


_ah! Ý tôi là có người chống lưng, tôi cũng là một trong ba vị chủ khảo nên tôi hoàn toàn có thể giúp được cậu, tuy nhiên cái chính là cậu phải khiến cho người ta thấy rằng cậu có thực lực


_dạ


_được rồi, cậu cứ làm việc của cậu- hắn đứng lên- nhưng cố gắn không để bản thân bị bệnh, nếu không tôi cũng chẳng thể giúp gì được cho cậu đâu


_dạ, em cám ơn- Jaejoong cúi đầu lễ phép khi hắn bước ra cửa
Jaejoong đưa tay lên ngực thở hổn hểnh khi hắn vừa bước ra, cậu vẫn còn cảm thấy ngượng khi nói chuyện với hắn chỉ vì sự cố lúc chiều, tuy nhiên, khi thấy hắn gần như quên chuyện đó rồi nên cậu cũng cảm thấy nhẹ nhỏm được phần nào


cố lên Jaejoong! Mình nhất định sẽ thắng mà
Những ngày sau đó là những ngày thực sự vất vả của cậu, trong công ty, bà Kim không hề cho cậu đụng đến cây viết, bà luôn tìm công việc mà giao cho cậu khiến cậu không lúc nào nghỉ tay được, cậu chỉ có thể vẽ được một ít vào bữa trưa, khi mọi người đã về nghỉ ngơi. Đến tối thì bị Yunho lôi vào phòng để luyện nói, cậu hai ngày nay cậu không có cơ hội gặp được Won Bin để trò chuyện nữa, hắn cứ bắt cậu nói suốt, hắn nói rằng điểm yếu của cậu là bị khớp khi đứng trước mặt người lạ, vì thế sẽ không thể nói được ý nghĩa của mẫu vẽ một cách suông sẽ được, hắn cứ la cậu suốt nhưng cậu thực sự không thể nói một cách trôi chảy được, cậu luôn cảm thấy e dè ngay cả đứng trước những bức ảnh của người lạ mà hắn đem qua cho cậu tập nói


_tôi….tôi xin giới thiệu….về…..về….


_không phải là “tôi xin giơi thiệu…” mà là “sau đây tôi xin phép được trình bày ý nghĩa của bản thiết kế”, đến bao giờ cậu có thể nói lưu loát đây
hả?- hắn đập quyển sách xuống bàn khiến cậu giật mình


_nhưng……- cậu cúi đầu


_tôi đồng ý là cậu thiết kế rất đẹp, quả thật rất đẹp, nhưng nếu cậu không ăn nói lưu loát thì đừung có hòng mà lọt được vào vòng trong, ngày mai là thi đợt đầu, cậu chỉ cần đem nộp bản vẽ của mình và ghi lời giải thích trực tiếp lên đó, tôi không nói nữa, nhưng vòng hai và vòng ba thì đích thân cậu phải lên trình bày, cậu như thế này thì làm sao tôi có thể giúp được cậu đây hả?- hắn nói hằn học


_em…..em cảm thấy rất ngại, em không nói chuyện bình thường được với người lạ- cậu cúi đầu


_cậu…..- hắn chỉ vào cậu mà thở gấp- cậu muốn tôi tức chết phải không hả? chỉ là nói theo mẫu thôi mà cậu còn không làm được thì làm sao mà thắng một người ăn nói lưu loát như Hyo Yoen đây?


_nhưng em tự tin về khả năng thiết kế của mình- cậu nhìn hắn


_tự tin về cái đó thì ích gì nếu cậu không nói được ý nghĩa của nó đây? Tôi nói cho cậu biết, giám khảo là ba người, ông Kim nhất định sẽ đứng ở vị trí trung lập, tôi và bà Kim sẽ trở thành đối thủ với nhau trong vai trò chấm điểm, cậu và Hyo Yoen sẽ là đối thủ trong vai trò thiết kế, nếu cậu vẽ đẹp nhưng không thể giải thích được ý nghĩa đó thì làm sao tôi chấm cho cậu và làm sao mà bà Kim phục cậu được đây? Ngay mai cậu đi gởi bản vẽ cho công ty, ba ngày sau sẽ đến vòng hai và vòng ba, tôi và cậu chỉ còn thời gian ba ngày, nhưng đã hai ngày qua cậu làm được gì?


_em….xin lỗi


_đừng xin lỗi với tôi, cậu cố gắn nói đi, tôi về phòng làm việc đây, chút
nữa tôi qua kiểm tra


Jaejoong nhìn vào lưng hắn khi hắn bước ra khỏi cửa, tự dưng cậu cảm thấy rất buồn khi không thể làm theo lời hắn nói được, lấy điện thoại ra, cậu bấm số của Junghwa


_chị ba


“Jaejae!”


_chị đang làm gì vậy?


“chị đang học, nhưng em cứ nói đi, chị nhớ em ghê luôn”


_em…cũng nhớ chị nữa- cậu mỉm cười


“em đang làm gì?”


_em….đang luyện nói


“huh? Luyện nói? Nói cái gì?”


_em đăng ký tham gia cuộc thi “nhà sáng tạo tương lai”, trong đó vòng hai và vòng ba bắt buộc phải đứng ra giải thích ý nghĩa bảng vẽ, nhưng em không nói được,……anh Yunho đã tập em hai ngày nay nhưng một câu em cũng không thể nói được


“em…lo lắng? em vẫn còn khớp với người lạ?”


_dạ, chị chỉ em với….


“chị cũng không biết sao nữa, nhưng mỗi lần chị báo cáo, chị sẽ nhìn vào thầy hướng dẫn của chị, như thế chị sẽ thấy tự tin hơn”


_huh? Không nhìn hết sao chị?


“đâu có ai bắt em nhìn hết đâu, em muốn nhìn đâu em nhìn, em hãy nhìn vào người mà em tin rằng người đó sẽ giúp em”


_nhìn vào người….đã giúp mình?- cậu lẩm nhẩm


“alo! Em có ở đó không?”


_dạ!- Jaejoong hơi giật mình- dạ có


“cứ tự tin lên, chị sẽ ủng hộ em”


_dạ


Jaejoong trò chuyện với Junghwa một hồi rồi cũng gấp máy lại, cậu cầm tờ giấy mà Yunho đã ghi mẫu cho cậu trước đó, nhưng cậu không biết phải nghĩ đến ai có thể cho cậu tự tin được, cậu cũng có nghĩ đến hắn nhưng cậu không dám nhìn vào mặt hắn quá lâu, ở hắn có cái gì đó khiến cho cậu vừa sợ vừa tin tưởng, tuy nhiên cậu không dám nhìn vào hắn đâu, hắn sẽ cáu mất


Vài giờ sau, Yunho bước vào và bắt đầu công cuộc tra khảo cậu lần hai nhưng hắn lại hậm hực bước ra khi cả đêm mà cậu chẳng thế nói nổi một câu cho suông sẽ


_hôm nay cậu lấy mẫu nào đem đi dự thi?- hắn hỏi khi cậu đang cố ăn hết chén cơm đầu tiên của mình với thịt sau một thời gian dài ăn súp lỏng


_dạ….là mẫu “Trở về” ạ, đó là tâm huyết của em- cậu cúi đầu


_.............


_cố gắn lên, anh biết em nhất định được mà- Won Bin nắm chặt vai Jaejoong và anh hơi giật mình khi nhìn thấy ánh mắt đáng sợ của Yunho


_tôi đi làm đây- hắn lập tức đứng lên và đi ra ngoài


_em nhất định sẽ thắng, anh tin em- Won Bin nói một lần nữa


_cám ơn Bin- cậu gật đầu mỉm cười


_anh đi làm đây


………..


Jaejoong đem mẫu của mình đến nộp, hội đồng giám khảo bắt đầu xem xét và tất nhiên ông Kim lẫn Yunho đều nhận ra bản vẽ của cậu, họ không nói gì nhưng lại mỉm cười vừa ý, còn bà Kim thì mỉm cười khi thấy tác phẩm mà bà đã bắt Hyo Yoen vẽ lại nét vẽ của bà


…………


Ba ngày sau


_xin chào, hôm nay tôi xin công cố danh sách 10 thí sinh lọt vào vòng hai của cuộc thi- bà Kim dõng dạt nói- đầu tiên là Kim Hyo Yoen với mẫu thiết kế "Mùa xuân"- bà mỉm cười đắt ý nhưng nụ cười bà tắt hẳn khi nhìn thấy cái tên ở vị trí thứ hai- Kim Jaejoong với "Trở về", ……


Hyo Yoen, Jaejoong cùng 8 thí sinh khác ngồi thành một hàng dài để chờ đợi phần thi


_vòng hai và vòng ba sẽ thi chung một ngày, chúng tôi sẽ chọn ra năm người trong số các bạn để thi tiếp vòng ba, đây là vòng loại trực tiếp nên các bạn hãy chuẩn bị tâm lý-Yunho vừa nói vừa liếc nhìn Jaejoong đang cúi đầu- đầu tiên, mời cô Kim Hyo Yoen đứng lên giải thích ý nghĩa của bảng vẽ mà cô đang cầm trên tay


_vâng!- cô đứng lên và tiến về phía trước- tôi xin phép nói lên ý nghĩa của mẫu thiết kế thứ hai của tôi có tên là "Vườn yêu"


Hyo Yoen mỉm cười và trình bày một cách tự tin về tác phẩm mang tên “Vườn yêu” của mình, mọi người trong phòng không thể không khâm phục tài ăn nói của cô, nó rất lôi cuốn và có kết cậu chặt chẽ khiến cho người khác không thể bắt bẻ được


để xem lần này, mày thắng hay con gái tao thắng, mình đã đưa cho Hyo Yoen bảng vẽ mà ngày xưa mình thiết kế nhưng chưa có dịp tung ra và cũng đã giải thích cặn kẽ ý nghĩa của nó, thử hỏi các người làm sao mà chất vấn đây? Yunho, cậu luôn ngấm ngầm đối đầu với tôi, thử xem lần này cậu thắng hay tôi thắng - bà mỉm cười và liếc nhìn Yunho


bà ta có ý gì đây, rõ ràng tác phẩm này không thể do Hyo Yoen vẽ ra được, tay nghề cô tay chưa cao được đến mức này được, không lẽ trong một thời gian ngắn như thế mà bà ta đã đào tạo ra như thế này sao? Lời nói hết sức chặc chẽ, không có sơ hở để hỏi- hắn liếc nhìn sang Jaejoong- Jaejoong thì vẫn còn rung, tuy đã tập cho cậu ta nói nhưng tình hình vẫn không khá lên được, hy vọng rằng cậu ta có thể vượt qua


huh! Để xem lần này mày làm sao thắng được tao? Tao đã bỏ ra ba ngày trời để học thuộc bài nói này, mẫu vẽ này là của mẹ tao thử hỏi một đứa non nớt như thế này thì làm sao mà được đây? Ha ha ha, lần này tao thắng chắc rồi


Hyo Yoen nói chuyện quá lưu loát, mình…..không thể nói được như chị ấy rồi, mình làm sao đây? Mình run quá!


Jaejoong giật mình vì tiếng vỗ tay tán dương bài thuyết trình của Hyo Yoen, người tiếp theo sẽ là cậu nên cậu càng thêm run


_mời cậu Kim Jaejoong lên trình bày về mản thiết kế của mình- giọng Yunho vang lên


Jaejoong cầm chắc bản thiết kế bước lên, mặt cậu xanh lại vì sợ và lo lắng, cậu đã từng tưởng tượng rằng sẽ có rất nhiều người đến xem nhưng cậu không ngờ lại có nhiều người đến như vậy, cậu bắt đầu mấy bình tĩnh và điều đó thể hiện qua ánh mắt hoang mang không biết nhìn vào đâu của cậu


cậu ta làm sao thế? Sao lại nhìn tứ phía thế này chứ? Không ổn rồi - hắn nhíu mày nhìn cậu


_tôi…tôi xin….được trình bày về.....mẫu thiết…kế…của tôi…- cậu lắp bắp


mình run quá, làm sao bây giờ, sao mọi người lại im lặng nhìn mình thế này chứ?


“hãy nhìn vào người mà em tin tưởng nhất”


Bất chợt câu nói của Junghwa hiện lên trong đầu Jaejoong, cậu nhìn lên và bắt gặp ánh mắt hắn, hắn đang nhìn cậu, rất chăm chú, ánh mắt ấy như động viên cậu cố lên, như trách mắng cậu sai không nhớ bài, và cậu không biết tự lúc nào cậu đã bị thu hút bởi ánh mắt ấy


_mẫu vẽ của tôi có tên là “Hồi sinh”- cậu nhìn thẳng vào hắn và nói


End chap 19
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
CrazyMouse
Member
Member
avatar

Tổng số bài gửi : 134
DBSK's Won : 160
Join date : 24/07/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [Longfic][PG-13+] Love of my life (YunJae)   Sat Aug 28, 2010 1:36 pm

Chap 20



_ Mẫu vẽ của tôi có tên là “Hồi sinh”- cậu nhìn thẳng vào hắn và nói.



mình phải cố gắng lên, nhất định phải cố gắng, đúng, mình có ba, mình có Yunho, họ nhất định đứng về phía mình



Jaejoong hít một hơi thật sâu rồi nói tiếp



_ Trong mẫu “Hồi sinh” này- cậu chỉ vào bản vẽ của mình- tôi lấy cảm hứng từ những bộ váy của những thiên thần đất nước Hy Lạp cộng với thời điểm hiện tại là mùa hè…..khí hậu nóng và hanh khô, do đó, chất liệu vải mềm và vai trần như thế này sẽ giúp cho cô dâu có cảm giác thoải mái, nhẹ nhàng, lần này tôi không dùng hạt cườm hay hoa bi đính lên cũng vì lý do đó, trong năm 2009……- cậu hơi ngừng lại khi nhìn thấy cái nhíu mày của hắn- trong năm 2009……giới trẻ chuộng kiểu vai trần hơn và thiên về thiên nhiên hơn……- cậu nuốt nước bọt nhìn hắn- tôi…..xin hết ạ….



Mọi người im lặng nhìn cậu, Yunho hơi nhíu mày một chút rồi cúi xuống ghi ghi chép chép cái gì đó



_cậu Kim Jaejoong- bà Kim nhìn thẳng vào cậu- cậu nói bảng thiết kế của cậu tên là “Hồi sinh” nhưng khi cậu giải thích……tôi chẳng thấy cái gì là hồi sinh cả, cậu có thể giải thích về vấn đề này được không?



_ơ….- Jaejoong giật mình khi nhìn vào đôi mắt sắc lẻm của bà, nhưng cậu nhanh chóng nhìn vào Yunho và cậu đang thấy hắn cũng đang nhìn cậu, hít một hơi dài, cậu nói- sự cảm nhận về tác phẩm không phải là khi nhìn vào bản vẽ mà ta có thể cảm nhận hết, mà cái chính là người mặc nó. Lấy chồng đồng nghĩa với việc mình được sinh ra một lần nữa, lúc đó, mình sẽ có thêm một gia đình, một cuộc sống mới, điều đó có nghĩa là họ sẽ sống một cuộc đời khác ngày xưa, làm vợ, làm mẹ và làm bà. Do đó, chỉ có những người bước lên xe hoa mới có thể cảm nhận được ý nghĩa đích thực của “Hồi sinh” mà thôi



Bà Kim lườm cậu một phát rồi cúi xuống ghi chép, ông Kim nhìn cậu mà cười vừa ý, còn Yunho thì không nói gì cả



_được rồi, cậu có thể về- Yunho cất giọng- mời thí sinh tiếp theo
Jaejoong ngồi chờ đợi kết quả, cậu rất run, run đến nỗi hai tay bấu vào nhau đến tái mét hết cả, đôi môi đỏ mím lại và chốc chốc cậu lại nhìn hắn, cậu sợ…cậu sợ làm cho hắn thật vọng, mấy ngày nay cậu đã được hắn dạy cách nói năng nhưng cậu không làm được, cậu biết bài báo cáo của mình rất không ổn và câu trả lời của mình cũng không ổn nhưng cậu tin ở hắn và tin ở thực lực của mình



2h sau



_sau khi chúng tôi đã hội ý và lấy ý kiến từ những vị khách có mặt trong buổi thuyết trình hôm nay, chúng tôi đã chọn ra năm ứng cử viêng được tiếp tục thi vòng ba- ông Kim đứng lên nói- Kim Hyo Yoen với “Vườn yêu”, Lee Su Rin với “Hoa đồng nội”, Park Sung Huyng với “Ngày mới”, Park Mi Seun với “Vượt trội” và….



Tim Jaejoong đập thình thịch khi ông mở lá thư cuối cùng



chắc chắn không phải là nó vì hơn 2/3 khách ngồi ở đây đều là người
của mình, họ chắc chắn sẽ bỏ phiếu cho Hyo Yoen, mình ghét cái cách bỏ phiếu kín như thế này, cũng tại tên Yunho đáng ghét kia, khi không lại bày trò ra



Flashback



30p trước, phòng họp



_chúng ta sẽ bình chọn cho năm người có khả năng được vào vòng trong- bà Kim hào hứng nói



_theo tôi, chỉ ba chúng ta thì không đủ tính công bằng – hắn nhìn thảng vào bà- bà hiểu ý tôi nói chứ? Chúng ta theo hai lập trường khác nhau thì chắc chắn sẽ bầu chọn cho lập trường của mỗi người, nhưng ở đây chỉ có ba vị chủ khảo là ông bà Kim và tôi đây thì có lẽ không được công bằng lắm, do đó, tôi đề nghị là cho những vị khách có mặt trong hôm nay gồm 52 người cùng bỏ phiếu, như vậy mọi người sẽ hài lòng với kết quả bình chọn và đảm báo tính công bằng hơn, chúng ta cũng sẽ bỏ phiếu và nhờ một người khác thống kê rồi đưa cho chúng ta năm người có nhiều phiếu nhất, như vậy là rất công bằng



_cậu…..không được, họ không phải là nhà tài trợ, chỉ là nhóm phóng viên quèn mà thôi, sao lại có tư cách bầu chọn chứ?- bà hậm hực



_theo tôi thì khác- ông Kim gật gù lên tiếng-làm theo ý của tổng giám đốc Jung hóa ra lại hay, một mặt chúng ta đảm bảo được tính công bằng trong việc tuyển chọn, mặt khác chúng ta cũng thể hiện được sự tôn trọng của mình đối với giới báo chí, có lợi chứ không có hại



End flashback



_người cuối cùng là……



mẹ ơi! Xin hãy giúp bé heo của mẹ, mẹ ơi



không thể là mày được, chắc chắn không phải là mày đây, oắt con



tôi tin vào thực lực của cậu, tôi tin cậu



_Kim…..Jae….Joong



không thể được, không thể là nó được, nó…..



Jaejoong nhảy cẫn lên vui sướng khi ông xướng tên cậu lên trong khi
Yunho chỉ mỉm cười nhìn cậu, cậu mừng lắm, mừng đến rơi cả nước mắt, cả khán đài cũng vỗ tay để chúc mừng cho năm người tài năng thật sự



_ok! Như vậy thì chúng ta đã tuyển ra năm người, bây giờ là vòng cuối, các thí sinh đã chuẩn bị chưa?- ông Kim niềm nở nói



_vâng- năm người đồng thanh



_vòng này là vòng loại trực tiếp và chỉ có một người chiến thắng- và đây là gợi ý cho các bạn- ông cho người đem một quả táo ra- các bạn có đúng 1h để thiết kế ra mẫu vẽ có liên quan đến quả táo, được chứ, nào, thời gian bắt đầu



Ông Kim vừa ngồi xuống, năm người bắt đầu đi vào công cuộc thiết kế của mình, 1h để cho ra đời một bảng vẽ theo một chủ đề nhất định thì quả thật không dễ đối với nhà thiết kế và đặc biệt đối với những thí sinh đang chịu rất nhiều áp lực này.



Trong khi bốn người còn lại chăm chú nhìn vào trái táo thì Hyo Yoen đã căm cụi mà vẽ, ả mỉm cười đắc thắng khi nhìn thấy đề thi



mẹ đúng là hay, làm sao mà mẹ có thể biết đề thi chứ nhỉ? Việc ra đề thi là của công ty tài trợ thứ ba cơ mà, nhưng không sao, dù sao thì mình cũng đã biết đề trước rồi và mẫu vẽ của mình cũng đã được mẹ đồng ý nên mình yên tâm, Jaejoong ơi là Jaejoong hôm nay mày nhất định sẽ bại dưới tay tao thôi, ha ha ha, đừng hòng cướp đi ngôi vị của tao



Jaejoong nhìn chăm chú vào trái táo, trong đầu cậu thật sự chẳng thể nghĩ ra được gì cả, tai cậu cứ nghe lời xì xầm của những tay phóng viên và mắt cậu cũng không thể tập trung vào trái táo được



sao lại hoang mang đến như thế chứ? Đừng có nhìn hay nghe người
ta nói gì hết, phải tập trung tinh thần chứ



trái táo….trái táo….màu đỏ….màu đỏ….ngọt……A! mình nghĩ ra rồi
Jaejoong mỉm cười rồi cúi xuống bắt đầu vẽ, thời gian dành cho cậu quả thật không còn nhiều nữa và cậu phải hoàn thành chúng trong 30p còn lại



ha ha ha, dù mày có nghĩ ra cái gì đi nữa thì mày cũng đừng hòng mà thắng được



_hết giờ!- tiếng bà Kim vang lên khiến Jaejoong hơi giật mình- ok! Các bạn có thể giải thích mẫu vẽ của các bạn, đầu tiên, mời bạn Kim Hyo Yoen



Hyo Yoen mỉm cười và tự tin bước lên



_xin chào, tôi xin phép giới thiệu về mẫu thiết kế của mình, đây được
gọi là “Thiên đường” tôi đã lấy cảm hứng từ vị ngọt của quả táo mà hình thành nên mẫu thiết kế này, nó tượng trưng cho vị ngọt ngào nồng ấm của đôi bạn khi cưới nhau và nó cũng thể hiện được tình yêu của đôi bạn trẻ



_được rồi, bạn có thể đưa cho chúng tôi mẫu vẽ của bạn- Yunho lên tiếng



Hyo Yoen bước lại gần và đặt bức vẽ ở chổ Yunho và kèm theo một câu nói nhỏ “chắc chắn em sẽ thắng”



_tôi sẽ chúc mừng cô nếu cô chiến thắng ở vị trí cuối cùng- hắn nhếch mép



_anh…..



Hyo Yoen hậm hực đi về chổ của mình trong khi Jaejoong đang đem bảng vẽ của mình lên



_cái này……tên là “Hạnh Phúc”, tôi thiết kế nó cho mẹ của tôi- cậu nhìn vào bức vẽ- lúc còn sống, mẹ tôi rất thích ăn táo và bà thường mơ về một ngôi nhà nhỏ với vườn táo bên cạnh, bà thường nói vị táo rất ngọt nhưng lại không gây ngán, màu sắc của táo đẹp nhưng không chói, vì thế tôi đã lấy màu sắc và hương vị của táo để hình thành mẫu sản phẩm này- cậu nhìn vào bức vẽ- mẹ tôi luôn ao ước được mặc áo cô dâu, được nếm thử cái mà người ta gọi là hạnh phúc khi về nhà chồng nhưng tiếc rằng bà đã không có cơ hội để mặc nó. Tôi chỉ mong rằng những người phụ nữ trên thế giới này không như mẹ của tôi, tôi muốn họ luôn luôn được hạnh phúc và mỉm cười rạng rỡ khi khoác lên người chiếc áo mà một đời chỉ có thể mặc một lần mà thôi



Jaejoong dứt tiếng cũng là lúc cả kháng phòng vỗ tay ầm ĩ, họ rất xúc động khi nghe cậu nói như thế và Jaejoong đã không kiềm nổi nước mắt mà bật khóc



_ok! Bạn có thể đem mẫu thiết kế của bạn lại đây



Jaejoong cúi đầu đưa cho Yunho, khi cậu định quay về, hình như cậu đã nghe hắn nói “cậu làm rất tốt Jaejoong ah!”



Jaejoong mỉm cười và đi về chổ ngồi của mình, cậu không để ý rằng có ba ánh mắt với những suy nghĩ khác nhau đang nhắm vào cậu



Hyo Joon, em đã sinh được một đứa con rất giỏi em biết không? Anh rất tự hào về con đấy em ạ, nó muốn thiết kế áo cô dâu cho em mặc đấy, con của chúng ta, nó thật có hiếu và tài năng của nó….không thể không công nhận được, Hyo Joon ah! Em đã tạo ra một sinh vật thật đẹp và kỳ diệu



gru! Hyo Joon! Đến lúc chết mà mày vẫn muốn mặc áo cô dâu ư? Mày không bao giờ có thể và tao sẽ không bao giờ để mày thực hiện điều đó, tao không bao giờ cho phép, cuộc chiến giữa tao và mày, tao là người chiến thắng, tao đã có được Joongsoo và bây giờ, khi con tao đối đầu với con mày, con tao cũng chắc chắn sẽ thắng, Kim Hye Ja này mãi mãi là kẻ chiến thắng



thằng con hoang! Mày….mày dám nói cái điều nhục nhã ấy trước mặt giới báo chí ư? Mày là đồ nghiệp chủng, mày sẽ chảng bao giờ có thể thắng tao, mày không thể thắng tao được



Sau buổi thuyết trình, Yunho đứng lên và đưa ra một quyết định hết sức liều lĩnh của mình



_xin chào, tôi biết việc này chưa thông qua hai vị chủ khảo nầy mà đã tự ý nói, nhưng thực ra, tôi thấy năm mẫu thiết kế này, mẫu nào cũng đẹp và có ý nghĩa, nếu chỉ có ba chúng tôi chọn thì e rằng độ chính xác của nó sẽ không cao, do đó, tôi muốn mọi người làm chủ khảo với chúng tôi được chứ?



_JUNG YUNHO! CẬU….- bà Kim đập bàn đứng lên và nhìn trừng trừng vào Yunho nhưng bà chợt nhớ ra là đang đứng trướ giới báo chí nên dịu giọng lại- cậu không bàn bạc với chúng tôi biết trước, như thế có là không tôn trọng không?



_ah! Xin lỗi bà- hắn mỉm cười- chuyện này tôi đã có nói qua với ông Kim rồi, và ông ấy cũng đã khá tán thành ý kiến này của tôi- hắn lại nhìn xuống dưới- mọi người thấy như thế có công bằng không?



_công bằng lắm- mọi người hô to



_được, vậy, tôi có năm bức vẽ ở đây, người nào thích mẫu thiết kế của thí sinh nào thì giơ tay giúp, đầu tiên là cô Kim Hyo Yoen



Những cánh tay bắt đầu giơ lên cao khiến bà Kim gật gù đồng ý, bà nhếch mép cười rồi khoan thai ngồi xuống



_cô Kim Hyo Yoen với 49 phiếu, tiếp theo là….



Jaejoong hồi hộp chờ đợi đến lược mình, cho đến giờ phút này, Hyo Yoen đang chiếm thế thượng phong với số phiếu cao ngất ngưỡng là 49 phiếu



_cuối cùng là Kim Jaejoong



Jaejoong nhắm chặt mắt lại và cầu nguyện



_cậu Kim Jaejoong với 50 phiếu



_KHOAN!- bà Kim hét lên- RÕ RÀNG LÀ KHÔNG ĐÚNG, TÔI ĐẾM CHỈ CÓ 49 CÁNH TAY ĐƯA LÊN, SAO LẠI LÀ 50?



_oh!- Yunho nhếch mép- bà quên đếm của tôi rồi



_sao?



Bà Kim giật mình khi nhìn thấy một cánh tay của hắn cũng đưa lên- ban giám khảo có thể bình chọn mà, ngoài năm thí sinh đó ra thì bất cứ ai trong căn phòng này cũng đều là ban giám khảo cả- hắn nhếch mép nhìn bà- tôi thấy mẫu thiết kế của cậu Kim đây rất đẹp nên tôi quyết định bỏ một phiếu cho cậu ta



Bà Kim tức đến đỏ mặt tía tai khi nghe thấy tiếng reo hò của mọi người, bà ôm gáy mà ngã xuống



_Hye Ja! Hye Ja!- cấp cứu mau! Cấp cứu mau- ông Kim hét lên khi thấy bà ngã xuống đất



_YEAH!!!!!!!!!!!- Jaejoong hét lên và chạy lại ôm chầm lấy Yunho trong niềm phấn khích- CÁM ƠN ANH! CÁM ƠN ANH YUNHO!



_e hèm- hắn tằng hắn rồi vội gỡ tay cậu ra



_em...em xin lỗi- Jaejoong cúi đầu, vì cúi đầu nên cậu không nhìn thấy gương mặt đỏ lựng và nụ cười nhẹ nở trên môi của ai kia


End chap 20
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
CrazyMouse
Member
Member
avatar

Tổng số bài gửi : 134
DBSK's Won : 160
Join date : 24/07/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [Longfic][PG-13+] Love of my life (YunJae)   Fri Sep 10, 2010 10:24 pm

Chap 21


_CẠN LY NÀO! CHÚC MỪNG JAEJAE CỦA CHÚNG TA ĐÃ CHIẾN THẲNG VẺ VANG- Junghwa đưa ly rượu lên một cách hứng khởi- tuy rằng mẹ đã tức đến vào bệnh viện ha ha ha ha- cô bỏ nhỏ


_CẠN! CHÚC MỪNG CẬU JAEJOONG AH!- Won Bin hùa theo- hôm nay vui quá, tiếc là anh không đi ủng hộ em được vì phải đi ký hợp đồng, nhưng dù sao cũng chúc mừng em! Chúc mừng


Jaejoong nhập một ngụm nước cam rồi phì cười khi nhìn hai người họ vui vẻ uống rượu với nhau, tuy nhiên cậu vẫn cảm thấy hụt hẫn khi không được ba và Yunho cùng đến chúc mừng, ông Kim thì phải đến bệnh viện xem bệnh tình của bà Kim như thế nào rồi còn Yunho thì nói rằng không thích tiệc tùng nên cũng không đi và kết quả là ba người họ đang ngồi ở vũ trường nổi tiếng nhất Seoul mà chúc mừng


nhạc ở đây sao lớn quá, nhức đầu quá, sao chị ba lại biết chổ này cơ chứ, mình không thể chịu nổi nữa rồi


Jaejoong nói với Junghwa rằng cậu muốn về nhà sớm vì không chịu nổi tiếng ồn này và dặn Won Bin phải đưa Junghwa về tận nhà. Jaejoong mỉm cười khi thấy cái gật đầu của Won Bin, hai người bọn họ, hôm nay sao vui vẻ lạ thường đến thế chứ?



Jaejoong kéo áo sát vào người, ở bên ngoài thật sự rất lạnh và phải nói rằng đây là lần đầu tiên Jaejoong ra đường vào trời tối, ngày xưa cậu toàn về nhà lúc 6h và ngủ lúc 8h, từ lúc chuyển sang nhà của Yunho sống, thói quen đi về lúc 6h đã được sữa nhưng thói quen đi ngủ lúc 8h vẫn chưa thể sữa được, Jaejoong nhìn đồng hồ đeo tay của mình và nhíu mày khi nhìn thấy cây kim ngắn chỉ tới số 10, đã 10h rồi



Jaejoong cứ đón mãi nhưng không thể bắt được một chiếc taxi nào cả, cậu đành đi bộ về nhà và cậu không hề biết rằng bản thân mình đang bị theo dõi phía sau



_anh hai ah! Thằng này nhìn “ngon” đáo để, chắc là “có giá” lắm đấy, em thấy nó bước ra từ Rising Sun đấy



_ừ, nhìn nó “ngon” quá, bán thì uổng, hay là để cho anh hai tụi bây lấy về chơi trước há há- hắn cười thầm



_chừng nào anh hai xài chán rồi thì cho bọn em hưởng sái với nhé, xong rồi đem bán vẫn chưa muộn phải không anh hai?



_ok, theo nó coi



Jaejoong thật sự cảm thấy rất lạnh, chiếc áo khoát mỏng manh không khiến cho cậu cảm thấy ấm hơn vào lúc này, cậu thật sự muốn về nhà và rút vào cái chăn ấm áp của mình mà ngủ một giấc thật ngon nhưng hình như ông trời không chìu cậu thì phải, đứng trên lề đường đã hơn 30p rồi mà vẫn chưa bắt được chiếc taxi nào để về nhà cả.



_có rồi, đi theo tao mau lên- tên cầm đầu mỉm cười rồi lỉnh đi mất



………….



Jaejoong mỉm cười khi nhìn thấy một chiếc taxi đang trờ tới mình, cậu vôi đưa tay đón nhưng may mắn một lần nữa không mỉm cười với cậu, chiếc taxi đó chở đến hai vị khách, tuy nhiên nó vẫn dừng lại ở chổ cậu



_cậu đi đâu ạ?- người tài xế mở cửa xe và nói ra



_dạ thôi, xe chú có khách rồi, cháu không đi đâu- cậu rụt rè nói



_không sao, tôi chở hết á, cậu cứ lên đi, cậu ở đường nào?- người tài xế mỉm cười nói



_dạ ở đường Dong Bang ạ



_trùng hợp quá, hai vị này cũng đến đường Dong Bang đấy, xem như cậu may mắn, lên đi nào- người tài xế hồ hởi nói



_đúng rồi, cùng đường cả, lên đi, chúng tôi không phiền đâu- người
khách ngồi kế ghế tài xế mỉm cười nhìn cậu



_thật ạ? Vậy cháu cám ơn ạ- Jaejoong hồ hởi bước lên xe



Chiếc xe bắt đầu khởi hành, Jaejoong cảm thấy rất vui vì cậu đã gặp những con người tốt bụng như thế này, trong xe quả thật là rất ấm áp



_cậu tên gì?- người đàn ông ngồi kế bên cậu hỏi



_dạ, cháu là Jaejoong ạ!- cậu gật đầu lịch sự



_oh! Còn tôi là SungSuk còn người ở trên là Kyosuk


_vâng ạ, cháu cám ơn hai chú



Jaejoong nhìn ra cửa kính, đường Dong Bang về đêm có vẽ yên tĩnh lắm, vì nó nằm ở vùng ngoại ô Seoul nên hơi vắng người, bất chợt, mắt Jaejoong dừng lại ở một người, một người đang chạy bộ


anh Yunho?



_bác ơi, dừng xe cho cháu ạ- Jaejoong nói to



_chuyện gì vậy?- người tài xế hỏi cậu



_cháu gặp người quen ạ- cậu mỉm cười



_ah!



Người tài xế thắng xe và quay về phía cậu- hay là cậu gọi người đó lên xe về luôn đi, hôm nay tôi ế quá, tìm được khách nào là mừng khách đó, cậu giúp tôi nhé- ông nhìn cậu với vẻ mặt khốn khổ



_cháu…không biết ạ, nhưng cháu sẽ cố thử



Jaejoong bước ra ngoài và vẫy tay về phía Yunho, hắn hơi ngạc nhiên khi nhìn thấy Jaejoong nhưng lại mau chóng trở về gương mặt cố hữu của mình vài giây sau đó



Hắn chạy đến gần cậu và bước chạy của hắn chậm dần khi sau lưng cậu xuất hiện hai người đàn ông lạ



cậu ta đang làm cái quái gì với hai tên lạ hoắc đó chứ? Lại còn trên taxi nữa



_anh Yunho!- Jaejoong mỉm cười khi hắn đến gần cậu- đây là hai người tốt bụng cho em đi nhờ xe đấy, không có họ không biết bao giờ em mới về tới nhà



mặt mũi những người này……mặt thỏ mỏ dơi,là loại người không đáng được tin tưởng, mình không ton những người này



_tới nhà rồi thì đi bộ vệ, trả tiền taxi đi- hắn cho hai tay vào túi và nói
Jaejoong gật đầu rồi aasy tiền trong túi đưa cho người tài xế



_chú ơi! Cháu cám ơn ạ- cậu chạy lại chổ tài xế mà đưa tiền bằng hai tay nhưng Yunho chờ mãi mà cậu cũng không đứng lên



_trễ rồi, về thôi- hắn nói đồng thời dợm bước lên trên



_làm sao mà về được đây?



Yunho bất ngờ quay ra sau nhưng hắn đã chậm một bước và điều cuối cùng hắn nhìn thấy là cơ thể Jaejoong được nhấc bổng lên



………….



Won Bin và Junghwa vì quá vui nên đã nốc hết biết bao nhiêu là rượu, họ say đến nổi làm sao về tới nhà Won Bin cũng không biết, chỉ biết rằng họ rất buồn ngủ, họ rất mệt nên họ đã không để ý rằng ngôi nhà này không có một ai ngoài họ cả



……………



Yunho nhíu mày một cách mệt mỏi, hắn định đưa tay lên xoa trán thì chợt nhận ra rằng tay chân hắn đã bị trói và miệng hắn cũng bị bịt kín lại, hắn nhớ lại cách đây vài giờ, hắn đã bị một trong hai tên đứng ở phía sau Jaejoong chụp khăn có tẩm thuốc mê vào mũi nên hắn không còn biết gì nữa



Hắn mệt mỏi ngồi thẳng dậy, cơn đau đầu vẫn tiếp tục hành hạ hắn,
nhìn xung quanh, hắn bất ngờ khi nhìn thấy nhiều cô gái và chàng trai cũng trong tình trạng tương tự như hắn



Jaejoong? Cậu ấy đâu rồi?



Hắn nhìn xung quanh hòng tìm thấy một dáng người quen thuộc nhưng bóng đêm đã không cho hắn cơ hội đó



Shit! Không có ở đây? - Hắn nhíu mày khi không nhìn thấy cậu



_ư….ư….



Yunho giật mình khi nghe tiếng rên cách mình không xa lắm, hắn cố nheo mắt để nhìn rõ người vừa mới rên đó và trong mắt hắn dãn ra khi nhìn thấy cái dáng rất quen- dáng người của cậu




Jaejoong tỉnh dậy thì thấy xung quanh mình là những chàng trai cô gái có dáng dấp mảnh khảnh đang nằm la liệt ở dưới sàn, chắc cũng giống như cậu vì tay chân họ cũng bị trói và miệng cũng bị bịt kín lại



đây là đâu? Sao mình lại ở đây? Mình nhớ là khi mình đưa tiền cho chú tài xế, chú ấy đã ụp cái gì đó và mũi mình và mình không còn biết gì nữa, không lẽ họ là…..bọn buôn người



Càng nghĩ, Jaejoong càng sợ, cậu cố lùi ra sau đến khi lưng cậu chạm vào tường nhà



_ưm…ưm….



Jaejoong giật mình khi nghe tiếng rên phát ra từ đâu đó gần mình lắm, cậu cố gắn nhìn mọi thứ qua làn nước mắt



anh Yunho?



Jaejoong vui mừng, cậu cố gắn lết lại chổ của hắn và nhìn hắn bằng cặp mắt mừng rỡ



anh Yunho!



đây đích thực là ổ của bọn buôn người rồi, nhất định phải thoát khỏi bơi này càng sớm càng tốt



Yunho không nói gì hắn xoay lưng về phía cậu và tay hắn lần tìm tới tay cậu mà cố gắn mở ra, như hiểu được ý hắn, Jaejoong cũng làm điều tương tự đối với hắn



cố lên, sắp được rồi, cậu khéo lắm, sắp cởi được dây rồi



Yunho và Jaejoong giật mình khi nghe thấy tiếng mở cửa



_ha ha ha, hôm nay làm ăn bộn quá nhỉ?



Jaejoong giật mình khi nhận ra giọng nói ấy, giọng nói của tên tài xế, cậu sợ, cậu rất sợ, tây cậu run lên từng chập và cậu không thể nào mở trói ra cho Yunho được nữa. Yunho cũng sớm nhận ra sự sợ hãi của
Jaejoong, hắn cố gắn tháo dây ra sớm hơn cho cậu nhưng nút thắc quá chặt, hắn không thể nào mở được



bình tĩnh Jaejoong! Nhất định cậu không được cho bọn chúng biết cậu đã tỉnh lại, nhất định không được, cố gắn lến



Hắn nắm chặt lấy tay Jaejoong để cậu không còn cảm thấy cậu đang mở một mình nữa, Jaejoong quay sang nhìn hắn và nhận lấy cái gật đầu chắc chắn của hắn, cậu cảm thấy rất yên tâm, cậu không sợ nữa



Nhưng



_ư…..- Jaejoong thốt lên một tiếng khi gã tài xế tiến tới cậu tự lúc nào và bàn tay hắn bóp chặt quay hàm của cậu



_người đẹp, em tỉnh rồi ah? Tsk….tsk….tsk…..tội nghiệp quá, đẹp mà bị bịt miệng lại như thế này chứ



Hắn buông một tràn cười khả ố rồi nhấc bổng cậu lên mặc cho cậu lắc đầu vùng vẫy



_vui vẻ với anh đêm nay nhé em yêu- gã cười khoái chí rồi nói lớn- hai đứa bây canh ở đây nhá, cừng nào anh chán thì anh thưởng cho hai đứa
Hắn lại cười và mang cậu đi ra cửa, Yunho nhìn theo cậu với đôi mắt đỏ ngầu vì giận, hắn thềm hắn sẽ giết chết tên đó, hắn thề đấy



Cũng may là dây trói của hắn được Jaejoong gỡ ra một phần, hắn lại tiếp tục viễ cời dây trói của mình mà trong lòng không ngừng vang lên câu
“chờ tôi”



Jaejoong bị ném xuống chiếc giường êm ái, nơi này hoàn toàn khác hẳn nơi lúc nãy cậu ở, nó sang trọng và thơm tho hơn và điều đó cũng đồng nghĩa rằng cậu đang ở một nơi thật sự nguy hiểm



_bé cưng! Em rất đẹp, vui với anh đêm nay nhé, biết đâu em làm anh vừa lòng, anh sẽ không bán em nữa mà cho em làm chị hai luôn- gã vừa nói vừa cừi từng cúc áo trong sự sợ hãi của cậu



không! Không được! hắn định…..không được….có ai cứu tôi không? Mẹ ơi cứu con với, ba ơi, anh Yunho, Bin ah, chị ba! Có ai không? Cứu em với, mẹ ơi, cứu bé heo với, con sợ quá



Jaejoong nấc lên từng hồi khi nhìn thấy cơ thể của gã, gã bò lên giường, từng chút, từng chút tiến tới cậu kèm theo nụ cười *** đãng



_đừng sợ, anh hứa sẽ nhẹ nhàng, anh không làm anh đau đâu



Gã mỉm cười và bắt lấy chân cậu khi cậu cố gắn lùi ra sau- nào, bé ngoan, em làm như vậy chỉ khiến anh hăn thêm thôi



Gã quẳng đôi giày của cậu xuống giường rồi bất ngờ bổ tới cậu và đè cậu xuống giường



_ha ha ha, em thật là đáng yêu, dễ thương thật, anh thích đôi mắt em lắm đấy



Gã cười lớn và hôn lên đôi mắt đẫm nước của cậu, mặc cho cậu vùng vẫy nhưng hai tay và chân cậu đã bị trói nên dù cố gắn cách mấy cậu chỉ có thế trường người lên khỏi hắn mà thôi



_ngoan nào, anh không làm em đau đâu- gã vừa nói vừa mở từng cút áo của cậu ra



không! Không được, làm ơn…..làm ơn…..- cậu nhìn hắn bằng đôi mắt van xin



_em rất đẹp em ah!



Hắn cúi xuống hôn và cắn lên chiếc cổ thanh mảnh của cậu mặc cho cậu lắc đầu chống cự, hắn ngồi hẳn lên người cậu và bắt đầu di chuyển chiếc lưỡi gớm ghiếc của mình lên đầu nhũ của cậu và nút mạnh lấy nó, Jaejoong vừa khóc vừa lắc đầu, cậu sợ lắm, cậu rất sợ nhưng không ai cứu cậu, không có ai cứu cậu cả



“BỐP!”



Gã rú lên đau đớn và ngấc trên người cậu, Jaejoong cố gắn nhìn cho rõ người vừa đánh vào đầu gã và cậu vui mừng khi người đó chính là Yunho



Yunho bỏ vội cây gậy xuống và chạy lại cởi trói cho cậu, mắt hắn hoa cả lên khi nhìn thấy những vết đỏ chi chit trên cổ và ngực cậu, hắn thật sự tức giận khi những vết đỏ ấy cứ đập vào mắt hắn không thôi



_anh Yunho! Em sợ quá, huh u hu, làm ơn đưa em ra khỏi đây! Làm ơn!- Jaejoong ôm chầm lấy hắn khi miệng và đôi tay của mình vừa được hắn giải phóng



_không sao đâu, bỏ tôi ra, để tôi tháo dây chân ra cho cậu- hắn đẩy cậu ra rồi ngồi xuống cởi dây trói cho cậu



_em sợ lắm………huh u hu…..



Yunho không nói gì, hắn vội lấy dây trói gã lại rồi cùng cậu chạy ra ngoài



_đi thôi, tôi đã gọi cho cảnh sát rồi, bọn họ sẽ đến ngay, cậu không phải sợ nữa- hắn vừa dìu cậu đi vừa nói


_dạ



Jaejoong mím môi khi đôi chân của cậu bước xuống giường, nó thật sự rất đau và cậu không biết cậu có thể đi được trong bao lâu nữa. Nhận ra điều này, Yunho vội bế lấy cậu và đi ra



_anh Yunho!- câu hơi bấc ngờ vì hành động của hắn



_im lặng đi, chúng ta phải thoát ra khỏi đây đã- hắn nói với cậu



Yunho bế cậu chạy được một đoạn, thật ra hắn cũng rất mệt, chân hắn có khá hơn gì cậu đâu nhưng hắn không thể chịu nổi khi nhìn thấy cậu như thế, hắn cảm thấy có một cái gì đó đâm sâu vào lồng ngực khi nhìn thấy những vệt đỏ trên cổ tay và cổ chân cậu, hắn như điên lên khi nhìn vào những vết đỏ nơi cổ và ngực cậu và ngay lúc ấy, hắn ước gì mình có thể tặng tên vừa khiến cậu ra nông nổi ấy một phát sung vào đầu



_anh Yunho! Đằng kia có nhà kìa!- cậu vui mừng chỉ về ngôi nhà nhỏ cách đó không xa nhưng không hiểu sao cậu lại thấy chóng mặt quá và ngất ngay lập tức



_ Jaejoong !- Hắn nhìn xuống người đang lả đi trên tay mình rồi cố chạy thật nhanh về phía ngôi nhà đó



“cốc cốc cốc”



_ai đó?



_làm ….hộc hộc….ơn cứu….. chúng tôi!- hắn ngã người xuống đất khi vừa nói xong câu nói với người đàn ông già



_huh?- ông lão cúi xuống và ông chợt giật mình khi nhận ra người đang nằm trong vòng tay hắn- cô Hyo Joon?- ông lắp bắp- BÀ ƠI! CÔ HYO JOON! LÀ CÔ HYO JOON- ông gào lên



“XOẢNG!”- bà lão đánh rơi bát canh khi nghe ông hét cái tên đó


End chap 21
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
CrazyMouse
Member
Member
avatar

Tổng số bài gửi : 134
DBSK's Won : 160
Join date : 24/07/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [Longfic][PG-13+] Love of my life (YunJae)   Fri Sep 10, 2010 10:26 pm

Chap 22



_BÀ ƠI! LÀ CÔ HYO JOON NÀY!- ông gào lên khi thấy bà chạy lại



_KHÔNG THỂ ĐƯỢC- bà vội kéo Jaejoong ra khỏi tay Yunho và đạt tay lên ngực Jaejoong – LÀ CON TRAI, KHÔNG PHẢI LÀ CÔ HYO JOON- bà nói to- mang cậu ấy vào nhà nhanh lên ông



Jaejoong và Yunho được hai người đưa về nhà, họ nằm cùng nhau trên chiếc giường nhỏ của họ và được họ chăm sóc một cách cẩn thận



Ông lão bước ra ngoài sau khi đã thay quần áo cho hai người, tay ông run rẩy cầm lấy điếu thuốc và hút, không ngờ, đã 12 năm rồi mà quá khứ vẫn còn đeo đẳng ông, nó không buôn tha cho một người đã biết hối lỗi và sống ẩn dật ở vùng hẻo lánh như thế này



Flashback



12 năm trước



_SAO HẢ? BỌN MÀY ĐẾN CHỪNG NÀO MỚI CHỊU TRẢ HẾT NỢ CHO BỌ TAO ĐÂY? BA NĂM RỒI ĐÓ, MÀY MUỐN QUỴT LUÔN HẢ?- tên đại ca vừa nói vừa đá nát cái ghế



_tôi xin anh…..- ông quỳ xuống chân gã- tôi xin anh, tôi hứa sẽ trả đúng hạn mà, làm ơn đừng bắt vợ tôi đi



_TRẢ ĐÚNG HẠN? MẤY NĂM NAY MÀY NÓI CÓ MỘT CÂU ĐÓ THÔI, TAO NGU SAO MÀ TIN MÀY THÊM MỘT LẦN NỮA HẢ MẬY? BẮT BÀ TA VỀ, TUY GIÀ NHƯNG CŨNG LÀM ĂN ĐƯỢC, CÒN MÀY, MÀY MÀ KHÔNG TRẢ THÌ CHUẨN BỊ LƯỢM XÁC BÀ TA LUÔN ĐI- hắn nói một hơi rồi quay đầu đi



_LÀM ƠN! TÔI XIN ANH, ĐỪNG BẮT VỢ TÔI ĐI, BÀ ẤY KHÔNG CÓ ÍCH LỢI GÌ CHO CÁC ANH ĐÂU, LÀM ƠN



_CÓ TIỀN ĐI RỒI LẠI NÓI CHUYỆN VỚI TAO, 50 TRIỆU, CÓ SỚM THÌ BÀ TA ĐƯỢC VỀ SỚM, HA HA HAH- gã phát ra một tràn cười ghê rợn rồi cùng bọn đồng đảng đi mất



…………….



_Kang Ho Dong! Ông đến tìm tôi làm gì?



Bà Kim với tách trà nóng hổi trên tay đang nhìn ông mà hỏi



_bà chủ! Bà có thể nể tình tôi là người làm vườn cho nhà nhà bà ơn 20 năm mà cho tôi mượn một số tiền được không?



_để làm gì?- bà hỏi mà không thèm nhìn ông



_tôi nợ bọn cho vay 50 triệu nhưng không có tiền để trả, chúng đã bắt vợ của tôi đi, nếu tôi không có đủ tiền thì chúng sẽ giết bà ấy mất- ông nói qua làn nước mắt rồi quỳ xuống- xin bà rộng lòng, tôi bây giờ chẳng biết tìm ai ngoài bà cả, xin bà làm ơn



_50 triệu?- bà mỉm cười nhìn ông- đó không phải là một con số nhỏ ông biết chứ?



_tôi biết, tôi biết



_nếu ông biết thì tại sao lại hỏi mượn như thế chứ, làm sao tôi tin ông có khả năng thanh toán cho tôi đây



_tôi sẽ cố gắng hết sức để trả cho bà, làm trâu làm ngựa gì tôi cũng chịu cả- ông gật đầu



_không cần- bà đặt tách trà xuống bàn và nhìn ông- nếu ông làm cho tôi một việc, tôi sẽ cho thẳng ông 50 triệu luôn, đồng ý chứ



_dạ?



Bà mỉm cười rồi đưa cho ông tấm ảnh của một phụ nữ xinh đẹp- làm cho nó biến mất trên thế gian này cho tôi, 50 triệu sẽ là của ông



End flashback



Nước mắt ông rơi khi nhìn vào tấm ảnh người phụ nữ ngày xưa, sau khi lấy xe đâm chết bà, ông đã rất hối hận, ông đã trả hết nợ và cùng vợ đến vùng hẻo lánh này để sống nốt quãng đời còn lại của mình, nhưng gương mặt người phụ nữ ấy vẫn ám ảnh ông từng đêm không phúc giây nào rời bỏ



_chỉ là người giống người thôi mà, ông đừng lo lắng như thế- bà đi lại nắm lấy tay ông và siết nhẹ



_tôi rất hối hận bà ạ, phải chi ngày ấy, tôi không tham đánh bài, tôi không vay nợ người ta thì tôi đâu có ra nông nỗi như ngày hôm nay chứ? Tôi hối hận lắm bà ạ- ông ôm bà mà khóc



_tôi biết, tôi biết mà- bà cũng khóc- nhưng ông đã hối hận, tôi tin cô Hyo Joon trên trời linh thiêng cũng sẽ tha chứ cho ông- bà vỗ nhẹ vai ông



_thật không?



_thật mà



_xin lỗi



Ông bà Kang giật mình khi nghe thấy tiếng nói ở phía sau mình, hai người quay lại và nhìn thấy Jaejoong đang đứng ngay mép cửa phòng mà nhìn hai người



_cháu xin lỗi ạ, nhưng…..đây là đâu ạ?- cậu rụt rè hỏi



_ah!- ông Kang ấp úng- đây là ngoại ô Seoul, cách thành phố 50 cây số



_vâng, cám ơn ạ, chúng cháu làm phiền bác quá- cậu mỉm cười



giống quá, sao mà giống đến thế này chứ?



_vậy có chuyến xe nào vào thành phố không bác



_có…có…..có chuyến 5h sáng- ông gật đầu nhưng mắt vẫn không rời
khỏi cậu



Jaejoong hơi khó chịu vì cách nhìn của hai vợ chồng già nhưng cậu tin họ là người tốt nên cũng không nói thêm, chợt, cậu nhìn thấy tấm ảnh trên bàn và cậu có thể chắc chắn rằng đây chính là mẹ cậu- Han Hyo Joon



_ơ!- cậu tiến lại gần- đây là ảnh của mẹ cháu mà?- cậu chỉ vào tấm hình
Jaejoong ngạc nhiên khi thấy ông lão quỵ xuống đất sau khi cậu nói hết câu đó, ông khóc, khóc và nắm lấy tay cậu khiến cho cậu hơi hoảng sợ



_bác sao thế ạ?- Jaejoong ngạc nhiên khi nhìn thấy bà lão ấy cũng quỵ xuống



_ông trời có mắt mà, trời ơi, dù có trốn tránh như thế nào cũng không thể sao?- ông vừa khóc vừa nói- tôi đã ân hận lắm rồi mà….



_bác ơi! Bác sao thế ạ?- Jaejoong vội quỳ xuống và đỡ hai người đứng lên



_đừng! đừng! xin cậu đừng quỳ xuống, chúng tôi không có tư cách chạm vào cậu, chúng tôi không có tư cách đó



_sao vậy? xin hai người đừng quỳ như thế chứ, làm ơn….



Yunho nhíu mày khi nghe thấy tiếng động bên ngoài, giật mình nhớ ra tình cảnh của mình lúc này hắn ngồi dậy nhanh chóng và nhìn mọi thứ với đôi mắt đề phòng, giọng nói của Jaejoong vang lên ở phía ngoài khiến hắn chú ý và nhanh chóng chạy lại



_ Jaejoong ! có chuyện gì sao?- hắn đi lại phía cậu và hỏi



_hai người này….cứ quỳ lạy em suốt, em không biết chuyện gì xảy ra cả- cậu vừa cố gắn đỡ ông Kang đứng lên nhưng ông lại càng mộp người xuống



Yunho nhìn xung quanh và bức ảnh trên bàn khiến hắn chú ý, với tay lấy nó và săm soi, hắn ngạc nhiên vô cùng khi nhận ra người trong ảnh với Jaejoong có cùng một gương mặt



_người phụ nữ này…..- hắn đưa tấm hình trước mặt cậu



_là mẹ em, nhưng em không hiểu tại sao họ lại quỳ mộp như thế này nữa, hai bác ah! Xin hãy đứng lên được không?- cậu cố gắng đỡ họ đứng dậy nhưng vô ích



Hắn nhìn điệu bộ của ông bà Kang và nhìn lại tấm hình , một cái gì đó xét ngang qua đầu hắn và hắn nhìn ông Kang mà hỏi



_ông biết bà ấy ah? Hai người thân với bà ấy ah?- hắn đưa tấm hình lại sát mặt ông



_làm ơn hãy tha thứ cho tôi, làm ơn, tôi biết lỗi rồi, tôi biết lỗi rồi, cậu ah- ông nắm chắc tay Jaejoong khiến cậu hoảng hốt mà ngã ra sau nhưng Yunho đã nhanh chóng đón lấy cậu và gỡ tay ông ra- chính tôi…..chính tôi là người đã đụng chết mẹ cậu, chính là tôi



_Bác nói gì cơ?- Jaejoong giật mình khi nghe lời ông vừa nói



_chính là tôi, cũng chỉ vì lúc đó tôi túng thiếu quá…….



Ông Kang kể lại mọi chuyện cho Jaejoong nghe trong nước mắt và ông cảm thấy vô cùng hối hận



_từ hôm ấy……không đêm nào tôi không nhìn thấy cô Hyo Joon, người cô ấy đầy máu và nhìn tôi bằng đôi mắt căm phẫn, cô ấy hỏi sao lại giết cô ấy, tại sao lại giết cô ấy….tôi….tôi rất hối hận…..làm ơn hãy tha thứ cho tôi….



Jaejoong điếng người khi nghe câu chuyện của ông, mặc cho Yunho đang ôm cứng lấy cậu khi thấy thân người cậu càng ngày càng run lên



_QUÂN…..QUÂN….QUÂN GIẾT NGƯỜI- cậu hét lên rồi lao vào bóp lấy cổ ông- SAO ÔNG LẠI NHẪN TÂM NHƯ THẾ? MẸ TÔI CÓ LÀM GÌ ÔNG ĐÂU, SAO ÔNG LẠI NHẪN TÂM NHƯ THẾ CHỨ? ÔNG KHÔNG PHẢI CON NGƯỜI MÀ



Jaejoong siết chặt tay ở cổ ông khiến ông không thể thở được, tuy nhiên ông cũng không hề có một dấu hiệu để phản kháng lại cậu, Jaejoong nhìn ông bằng đôi mắt đỏ ngầu vì giận, mặc cho Yunho và bà lão ấy ra sức kéo cậu ra nhưng cậu không quan tâm, điều cậu muốn bây giờ là giết chết tên xấu xa này để trả thù cho mẹ



_BÌNH TĨNH LẠI NÀO JAEJOONG! CẬU KHÔNG THỂ NHƯ THẾ ĐƯỢC- hắn hét lên khi cố gắn kéo cậu ra xa khỏi ông Kang- HÃY GIAO CHUYỆN NÀY CHO CẢNH SÁT, HỌ SẼ ĐÒI LẠI CÔNG BẰNG CHO MẸ CẬU, TÔI HỨA MÀ



_LÀM ƠN CẬU JAEJOONG! LÀM ƠN! CHÚNG TÔI BIẾT LỖI RỒI, CHÚNG TÔI NHẤT ĐỊNH SẼ RA ĐẦU THÚ, XIN ĐỪNG LÀM ĐAU ÔNG ẤY, XIN ĐỪNG, TÔI VAN CẬU, CẬU JAEJOONG AH!- bà lão hét lên khi Yunho đã lôi cậu ra khỏi ông Kang- CHÚNG TÔI THẬT SỰ HỐI HẬN RỒI, CHÚNG TÔI NHẤT ĐỊNH SẼ ĐẦU THÚ



Jaejoong vùng vẫy cố thoát ra khỏi vòng tay của Yunho, cậu như phát điên lên khi nghe ông nói điều đó, nó quá sức đối với cậu, Jaejoong thật sự đã phát điên lên và cậu muốn giết chết người đàn ông đang đứng trước mặt cậu ngay tức khắc



_TÔI NHẤT ĐỊNH SẼ GIẾT ÔNG- Jaejoong chộp lấy con dao gọt trái cây trên bàn mà lao tới ông, cậu đâm những vết đâm chí mạng và ông chắc chắn sẽ chết nếu không có Yunho cản lại ở phía sau cậu



_BÌNH TĨNH LẠI NÀO JAEJOONG, CẬU PHẢI THẬT BÌNH TĨNH CHỨ! ĐỪNG LÀM ĐIỀU MÀ CHÍNH CẬU PHẢI ÂN HẬN, KHÔNG PHẢI DO LỖI ÔNG TA, ĐÓ KHÔNG PHẢI LỖI ÔNG TA



Jaejoong dừng lại khi nghe Yunho nói như thế



đúng! Không phải lỗi của ông ta, là lỗi của Kim Hye Ja, là lỗi của bà ta



Jaejoong lao nhanh ra ngoài cùng với con dao trên tay, cậu không quan tâm đến ai cả, điều cậu muốn bây giờ là giết chết Kim Hye Ja



_JAEJOONG!- Yunho hét to tên cậu rồi quay sang ông bà Kang- hai người nên đi tự thú thì hơn- hắn nói xong rồi cũng chạy theo cậu



mẹ ơi! Mẹ chết oan uổng quá, con có lỗi với mẹ vì bây giờ con mới biết được sự thật này, con xin lỗi mẹ, xin mẹ hãy tha thứ cho con, con nhất định sẽ trả thù cho mẹ, con nhất định mà!



_JAEJOONG AH! DỪNG LẠI MAU LÊN! DỪNG LẠI! NGHE TÔI KHÔNG? MAU DỪNG LẠI NGAY CHO TÔI- Yunho chạy ở phía sau, hắn không ngừng gào thét tên của cậu, bây giờ chỉ mới có 4h sáng và Jaejoong đang chạy trong thời tiết chỉ có mười mấy độ với đôi chân trần



cậu muốn chết sao? Đứng lại ngay cho tôi, mau đứng lại cho tôi



Yunho cố sức đuổi theo nhưng thật sự hắn không thể nào đuổi kịp cậu được, Jaejoong chạy quá nhanh và ngay chính cả bản thân Jaejoong cũng không thể hiểu được tại sao cậu lại chạy nhanh đến như vậy? vì sao ư? Phải chăng là thù hận đã khiến cho cậu trở nên mạnh mẽ hơn?



Jaejoong thở hùng hụt và chạy chậm dần khi bàn chân đầy máu của cậu gào thét đồi nghỉ ngơi, nhưng cậu không quan tâm, cậu muốn trả thù, cậu muốn giết chết Kim Hye Ja ngay lập tức



Jaejoong mỉm cười khi nhìn thấy chiếc taxi ở phía trước, và cậu nhận ra ngay đó chính là chiếc đã bắt cậu và Yunho tối qua, chắc là bọn chúng bỏ nó ở đây để đi vô trong đấy mà, không nghĩ nhiều, Jaejoong vội leo lên xe và bắt đầu cho xe chạy, cậu cũng thầm cảm ơn trí nhớ của mình khi nhìn thấy Won Bin lái xe vài lần, mặc cho Yunho gọi í ới phía sau, cậu cho xe đi mất



chết tiệt thật, rắc rối lớn rồi, ở đây lại không có điện thoại, làm sao đây?



Yunho dừng lại thở hồng hộc và trông theo chiếc taxi đang từ từ mất dạng



Jaejoong cho xe chạy hết tốc lực trên đường, vừa láy xe cậu vừa khóc, cậu đau lắm, vừa đau, vừa hận, cậu chẳng biết phải làm sao nữa rồi



“KÉT”



Chiếc taxi dừng lại ngay trước cổng bệnh viện, Jaejoong vội bước xuống đi vào trong, cậu dùng nụ cười đầy mê hoặc của mình để hỏi phòng của bà Kim và bắt đầu kế hoạch của mình



Kim Hye Ja, nợ máu phải trả bằng máu, tôi nhất định sẽ báo thù cho mẹ tôi, tôi nhất định sẽ cho bà một cái chết thảm khốc nhất



Jaejoong bước vào thang máy đông kín người, họ chan lấu nhau khiến lưỡi dao mà cậu giấu trong tay áo cứa và tay, nhưng lúc này cậu không còn đau nữa rồi, những vết thương nhỏ như thế này không thể nào so sánh được với vết thương trong lòng cậu



Phòng 160



Bà Kim nhíu mày khi cơn đau đầu chợt kéo đến, nhìn sang bên cạnh, bà mỉm cười khi thấy ông Kim đang nắm lấy tay bà mà ngủ ngon lành như một đứa trẻ, bà chồm người và dùng tay còn lại vuốt tóc ông



Ông Kim giật mình khi có cái gì đó nhột nhạt, ông ngồi hẳn dậy và mỉm cười khi nhìn thấy bà



_bà tỉnh rồi ah?- ông nắm chắc tay bà mà hỏi



_tôi không sao, cám ơn ông



_ Hyo Yoen và Tae Yoen cứ khóc suốt, hai đứa nó mới ra ngoài mua
café rồi, còn Junghwa thì ở nhà



_uh- bà gật đầu- tôi không sao đâu, tôi muốn ngồi dậy



Ông Kim đẩy chiếc xe lại gần giường một chúc và quay cần cho đầu nằm của bà cao lên- được chưa?



_được rôi- bà mỉm cười



_bà có cần phản ứng như thế không? Lại hại sức khỏe nữa rồi



Nhắc đến chuyện đó, bà Kim lại cảm thấy sôi máu, bà đã bị Yunho chơi cho một vố đau đớn, hắn đã nói khéo để bà không nhận ra điều đó và bà cứ ngỡ rằng khán giả sẽ là giám khảo, bà không ngờ rằng bản thân mình lại thua vì lá phiếu cuối cùng của hắn, nghĩ đến đây, đầu của bà lại ong lên



_sao thế? Nhức đầu ah?- ông đưa tay lên trán bà



_không sao, tôi không sao, chỉ là tôi hơi bất ngờ thôi, Jaejoong đúng là một đứa có tài, Hyo Yoen thua cũng phải- bà nghiến răng



_uh, nó thật sự rất giỏi



giỏi? thử hỏi không có tôi, nó có ở đó không? Tôi đã cố tình gạt bỏ ra những người có tiếng tăm trong giới thiết kế ra, nếu tôi không giữ lại những người có bình thường thì con ông được sao? Tôi không ngờ, tôi không ngờ Hyo Yoen lại thua dưới tay thằng nghiệp chủng đó



“cạch”



Tiếng mở cửa đánh thức bà trong mớ suy nghĩ của mình, bà vô cùng ngạc nhiên khi trước mặt bà là một Kim Jaejoong, một Kim Jaejoong đang mỉm cười….bằng đôi mắt chết chóc



_ Jaejae? Con đến thăm dì con ah?



_dạ- cậu mỉm cười- con đến thăm dì- cậu tiến lại gần bà- ĐI CHẾT ĐI!
Jaejoong cắm phập con dao xuống bà nhưng may mắn thay bà đã tránh được, trong cơn hoảng hốt, bà đã vội xuống giường mà quên rằng tay mình đang vô nước biển



_BÀ LÀ ÁC QUỶ, BÀ ĐÃ GIẾT CHẾT MẸ TÔI, TÔI BẮT BÀ, NỢ MÁU PHẢI TRẢ BẰNG MÁU!!!!!!!!!!!!!!



Jaejoong hét lên rồi lao lại bà, con dao gọt trái cây cứa một đường dài trên cánh tay của bà khiến máu tuôn ra thành dòng ước cả áo



_ JAEJAE! CON LÀM CÁI GÌ VẬY? BỎ CON DAO XUỐNG NGAY JAEJAE- ông Kim hét lên, ông định đi tới giúp bà nhưng không được, chân ông vẫn còn yếu và ông không thể tự đứng lên được, nhìn thấy bà Kim bị Jaejoong dồn vào một góc, ông vội ấn nút cấp cứu để gọi bác sĩ



Hyo Yoen và Tae Yoen nhìn thấy các bác sĩ chạy gấp theo đường đến phòng của bà Kim thì cũng vội chạy theo



_MẸ!- hai ả hét lên khi thấy Jaejoong cùng con dao đang lao tới bà và các bác sĩ đang cố gắng kéo cậu ra



_BÀ NHẤT ĐỊNH PHẢI CHẾT, TÔI NHẤT ĐỊNH PHẢI GIẾT BÀ! QUÂN SÁT NHÂN



_NÓ ĐIÊN RỒI, TỐNG NÓ VÀO TRẠI TÂM THẦN ĐI, NÓ ĐIÊN RỒI- bà hét lên đồng thời cố gắng tránh con dao của cậu



_đưa thuốc an thần mau- vị bác sĩ la lên



Ông cầm lấy ống tiêm và tiêm vào tay cậu khi cậu được các bác sĩ kềm giữ lại, một lúc sau, cậu cũng dần chìm vào giấc ngủ


End chap 22
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
CrazyMouse
Member
Member
avatar

Tổng số bài gửi : 134
DBSK's Won : 160
Join date : 24/07/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [Longfic][PG-13+] Love of my life (YunJae)   Fri Sep 10, 2010 10:30 pm

Chap 23



Yunho chạy vội vào nhà và lấy tiền đưa cho bác tài xế, hắn thật không ngờ có ngày hắn cũng ra nông nỗi này, không tiền, không điện thoại, không xe lớn, không gì cả, trên người hắn chỉ có bộ áo sờn rách mà ông Kang đã thay giúp hắn, thật nhục nhã cho một tổng giám đốc lẫy lừng như hắn và hắn nhất định không thể bỏ qua nỗi nhục này. Tuy nhiên, hắn sẽ làm việc đó sau khi xong chuyện của Jaejoong, hắn nhất định phải đến bệnh viện trước khi cậu bị tống vào trại tâm thần



Sau khi đã thay cho mình mộ bộ đồ mới, hắn vội vã đi đến phòng của Won Bin để dặn dò anh một số thứ có liên quan đến bọn buôn người



_ Won Bin!- Yunho mở vội phòng của Won Bin để dặn dò anh một số chuyện nhưng cảnh tượng đang đập vào mắt hắn khiến hắn không thể nào nói thêm tiếng nữa



Won Bin đang ôm Junghwa ngủ và cả hai không có một mảnh vải để che thân



_WON BIN! JUNGHWA! HAI NGƯỜI DẬY NGAY CHO TÔI- hắn hét lên với gương mặt đỏ au vì giận khiến hai người kia cũng giật mình tỉnh giấc



_AAAAAAAAAA!!!!!!!!!!!!!!!!!!- Won Bin và Junghwa hét lên một lược khi nhìn thấy đối phương trong tình trạng không manh giáp, Junghwa vội lấy chăn quấn quanh người mình



_chuyện này…chuyện này là sao? Chuyện này là sao?- cô nói hoảng



_anh…..anh không biết- anh nhìn cô



_BỎ QUA CHUYỆN CỦA HAI NGƯỜI ĐI- hắn hét lên một cách tức tối- TÔI KHÔNG CẦN BIẾT HAI NGƯỜI ĐÃ XẢY RA CHUYỆN GÌ NHƯNG HÃY NGHE NHỮNG GÌ TÔI SẮP NÓI ĐÂY- hắn chỉ vào từng người một- WON BIN, CẬU HÃY LIÊN LẠC VỚI CẢNH SÁT XEM BỌN BUÔN NGƯỜI MÀ TÔI ĐÃ GỌI ĐÃ BỊ BẮT CHƯA VÀ ÔNG KANG HO DONG ĐÃ ĐẾN TỰ THÚ CHƯA,OK?- hắn chỉ sang Junghwa- CÒN CÔ, MAU CHÓNG VỀ NHÀ MÀ LO CHO BÀ MẸ QUÝ HÓA CỦA CÔ ĐI, ĐỪNG CÓ Ở ĐÂY CẢN ĐƯỜNG CẢN LỐI CHÚNG TÔI



_nhưng…



_KHÔNG NHƯNG NHỊ GÌ CẢ, LỜI TÔI NÓI LÀ MỆNH LỆNH, CẬU NHẤT ĐỊNH PHẢI THỰC HIỆN NGAY- Hắn thở mạnh rồi lấy điện thoại của anh sau đó lái xe đi mất



Trong khi đó, bệnh viện Seoul



Ông Kim đang ngồi trước giường bệnh của Jaejoong và nghe bác sĩ báo cáo về tình trạng của cậu, họ nói Jaejoong đã bị một chấn động mạnh về mặt tâm lý khiến cho bệnh trầm cảm của cậu vừa mới khả quan một chút đã tái phát trở lại và nó có dấu hiệu nặng hơn. Ông rất đau lòng khi nhìn thấy con trai mình đang say ngủ với những sợi dây trói chạt chân tay cậu và thành giường



“BÀ NHẤT ĐỊNH PHẢI CHẾT, TÔI NHẤT ĐỊNH PHẢI GIẾT BÀ! QUÂN SÁT NHÂN”



Câu nói đó của cậu cứ văng vẳng trong đầu ông, ông thật sự muốn biết tại sao Jaejoong lại nói như vậy và có ý định giết người đến như thế



rốt cục chuyện này là sao? Sao Jaejae lại nói như thế chứ? Không lẽ Hye Ja có liên quan đến vụ tai nạn của Hyo Joon, không, không đúng, chính mắt mình thấy, đó là một vụ tai nạn cơ mà



_ư…..- Jaejoong nhíu mày một cách mệt mỏi, tác dụng của thuốc an thần khiến đầu cậu đau nhức kinh khủng, định đưa tay xoa trán, Jaejoong chợt phát hiện ra tình cảnh của mình hiện giờ, cậu vội thét lên và ra sức vùng vẫy



_THẢ RA! THẢ TÔI RA! THẢ RA- cậu hét lên và nhìn mọi người với cặp mắt đỏ ngầu vì giận dữ, cậu không thể nào bình tĩnh được, thật sự không thể bình tĩnh



_ Jaejae ah! Jaejae! Bình tĩnh lại con, ba đây là ba đây- ông Kim đẩy xe lại và nắm lấy bàn tay cậu



_BA! BÀ TA LÀ QUÂN GIẾT NGƯỜI, CHÍNH BÀ TA ĐÃ CHO NGƯỜI ĐÂM CHẾT MẸ ĐẤY, BÀ TA GIẾT MẸ ĐẤY, BA ƠI, BA TIN CON ĐI, BÀ TA LÀ QUÂN GIẾT NGƯỜI- cậu hét lên và nhìn thẳng vào ông



_bình tĩnh nào Jaejoong, làm ơn hãy bình tĩnh lại, con đang nói cái gì thế? Ba biết rằng dì đã đối với con không tốt nhưng con cũng không nên nói dì con như thế chứ



_KHÔNG PHẢI, LÀ BÀ TA, LÀ BÀ TA ĐÃ GIẾT MẸ MÀ, TIN CON ĐI, CON KHÔNG CÓ BỆNH, CON KHÔNG CÓ. BA AH! LÀM ƠN TIN CON, BÀ TA LÀ CON RẮN ĐỘC, BÀ TA KHÔNG TỐT ĐÂU BA



Nhìn thấy Jaejoong la hét và vùng vẫy như thế, ông Kim không thể kiềm lòng nổi mà bậc khóc, ông cúi đầu xuống để cho những bác sĩ khác tiêm một thứ thuốc gì đó vào người cậu khiến cậu ngất lịm



_ông Kim, tình trạng của con trai ông thật sự rất tồi tệ và chúng tôi không chắc rằng mọi người sẽ an toàn nếu đưa cậu ấy về, vì lúc này cậu ấy giống như con thú bị thương vậy, chúng tôi cần giữ cậu ấy ở lại một thời gian để tiện theo dõi



_nhưng…..- ông Kim ngập ngừng



_đó là điều nên làm thưa ông- vị bác sĩ nhìn thẳng vào ông



_nếu là như vậy thì……xin trông cậy vào ông, bác sĩ!- ông cúi người lịch sự



Ông Kim đi ra khỏi phòng của Jaejoong và đi đến phòng của bà Kim, tình trạng của bà cũng không mấy
khả quan hơn Jaejoong là bao, bà liên tục chửi rủa Jaejoong



_thằng khốn đó, nó tưởng nó là ai cơ chứ? Khi không lại vào đây đâm tôi, thật không ngờ, tôi cho nó ăn học đàng hoàng mà nó lại phản tôi như thế đấy



_bà bình tĩnh lại đi- ông an ủi



_ông hỏi làm sao tôi có thể bình tĩnh được cơ chứ, tôi đồng ý rằng tôi đã đối xử không tốt với nó nhưng mà tôi cũng không làm ra cái chuyện kinh thiên động địa như thế, nó đã nghe lời ai mà nói như thế chứ? Không biết ai đã ác nhân ác đức nói tôi như thế này, tôi thật sự không thể nào chịu nổi nữa rồi
Bà hừ một tiếng rõ to rồi quay mặt lại với ông



_vậy ông tin tôi hay tin nó?



_tôi….



Ông Kim ấp úng không thể trả lời được, Jaejoong là người chưa bao giờ nói dối trước mặt ông nên chuyện lần này chắc chắn phải có đả kích rất lớn nên cậu mới làm như vậy nhưng bà Kim cũng chưa bao giờ làm điều gì có lỗi với ông cả, bà luôn hiền dịu với các con của mình, tuy với Jaejoong bà có ác cảm nhưng điều đó cũng do ông mà ra nên ông không thể trách bà được, có trách thì phải trách ông, đã lấy bà về làm vợ và đã có ba mặt con nhưng ông vẫn không thể nào quên được Hyo Joon, do đó, Jaejoong là kết quả của mối tình thầm lặng của mình, tất cả là lỗi của ông



_sao ông không trả lời- bà Kim nhíu mày nhìn ông- hay là ông tin nó- bà chỉ ra phía cửa- ông tin nó mà không tin người đã bên cạnh ông, chung thủy với ông hai mươi mất năm trời, ông không tin tôi?- bà đấm vào ngực mình



_mẹ ah! Mẹ bình tĩnh lại được không?- Hyo Yoen lúc này mới lên tiếng, ả đi lại và vuốt dọc lưng bà



_làm sao mẹ không giận được, con coi ba con kìa, mẹ đã nói như thế mà ba con có trả lời không chứ, rốt cục thì nó đã nghe ai nói mà vu oan giá họa cho tôi thế này



_Kang Ho Dong!



Bà Kim giật mình khi tiếng nói ấy phát ra từ phía cửa, khi quay lại bà đã thấy Yunho đứng ở đó tự bao giờ



_bà con nhớ cái tên đó không hả bà Kim?- hắn nhếch mép



_tổng giám đốc Jung?- ông Kim nhìn hắn- sao cậu lại ở đây



_ah! Tôi thấy có chuyện náo nhiệt nên tới thôi, sắn đây tôi có món quà này muốn tặng cho bà



Hắn mỉm cười trong sự ngỡ ngàng của bốn người trước mặt rồi đứng sang một bên



_chào bà, chúng tôi đến từ đội điều tra Seoul, chúng tôi nghi ngờ bà có liên quan đến vụ tai nạn dẫn đến cái chết của bà Han Hyo Joon cách đây 12 năm, mong bà hợp tác cùng chúng tôi để mau chóng phá án, bà được quyền giữ im lặng nhưng những lời bà nói sẽ là bằng chứng trước tòa



Bà Kim không thể tin vào mắt mình khi hai người cảnh sát đến và lôi bà ra ngoài, mặc cho bà la hét, mặc cho bà kêu cứu, Hyo Yoen và Tae Yoen thì khóc tức tưởi mà chạy theo bà, cả Junghwa vừa mới đến cũng vội chạy theo, ông Kim như chết trân tại chỗ khi nghe những lời vừa nãy của cảnh sát, ông không tin vào tai mình nữa, đầu ông tở nên mụ đi và điều cuối cùng ông nghe được là tiếng gọi của bác sĩ



Yunho chạy đến phòng chăm sóc đặt biệt, hắn đưa tay quệt ngang những giọt mô hôi lấm tấm trên gương mặt của mình và bước vào trong. Jaejoong vẫn đang ngủ, trông cậu lúc ngủ giống như một con mèo nhỏ ngoan ngoãn, gương mặt cậu thánh thiện tưởng chừng như không thể chạm vào được và hắn chỉ biết đứng đó nhìn ngắm một thiên thần đang say ngủ



Hắn nhíu mày khi nhìn thấy tay chân cậu đều bị trói vào thành giường, vết thương bị sao cứa ngay tay đã được bác sĩ băng bó lại một cách cẩn thận nhưng vẫn không ngăn được những vệt máu loang lổ thấm qua lớp băng, hắn tiến lại gần và tháo bỏ những sợi dây đáng nguyền rủa đang khiến tay chân cậu đỏ lên mặc cho cô y tá can ngăn



_ư…..- Jaejoong nhíu mày tỉnh dậy khi cảm thấy cái rát buốt mà cổ tay mang lại- cậu chầm chậm mở mắt




_tỉnh rồi ah?- hắn hỏi trong khi tháo lớp vải cuối cùng nơi cô tay cậu- yên tâm đi, cảnh sát đã bắt bà ta rồi



_anh Yunho!- cậu nói một cách yếu ớt, quả thật, cơ thể vốn đã không khỏe mạnh gì của cậu liên tiếp chịu hai mũi thuốc an thần là không thể chịu nổi, nó khiến cậu cậu nhức đầu và có cảm giác buồn nôn kinh khủng. nhưng Jaejoong đã cố gắn kiềm chế nó lại và tặng hắn một nụ cười nhẹ khi nghe lời hắn nói



_cám ơn….vì đã giúp em- cậu nói trong hơi thở đứt quãng



_tôi không giúp ai cả, chỉ là không thích bà ta thôi- hắn ngồi xuống bên cạnh cậu- đừng nghĩ ngợi nhiều nữa, bà ta phạm tội thì có pháp luật giải quyết, cậu không nên có những hành động nông nổi như lúc sáng, điều đó quả thật không tốt cho cậu



_nhưng….



_yên tâm, tôi sẽ giúp cậu- hắn nhếch mép- ngủ tiếp đi, cậu còn rất yếu



Jaejoong mỉm cười rồi nhắm mắt lại nhưng tay cậu vẫn luôn giữ chặt tay hắn



Yunho nhìn ngắm gương mặt cậu một lần nữa, hắn không thể nào lý giải được tại sao khi nhìn thấy gương mặt của cậu, những mưu mô, toan tính của hắn dường như không thể nào tồn tại được và hắn thề rằng trong một thoáng, hắn đã quên sạch nhừn điều mà hắn dự tính trước đó và trong khoảng thời gian đó hình ảnh duy nhất còn tồn tại trong trí hắn chính là gương mặt của cậu và nụ cười mỉm đặt trưng của cậu, hắn cảm thấy bản thân thật nhỏ bé khi đứng trước cậu, hắn không thể lý giải được tại sao hắn lại giận đến phát điên khi nhìn thấy cậu vui vẻ bên Won Bin trong khi cậu luôn nhìn hắn bằng ánh mặt sợ sệt của mình, tại sao cậu luôn nói chuyện một cách trôi chảy với Won Bin trong khi lại nói một cách lắp bắp với hắn, tại sao lại cười tươi với Won Bin trong khi hình ảnh thường xuyên trong mắt hắn là cái mím môi e dè của cậu, chẳng lẽ hắn khiến cậu sợ đến thế sao? Hắn đáng sợ đến thế sao? Rồi hắn lại không thể giải thích được tại sao hắn lại hết lần này đến lần khác giúp cậu, hắn thách thức kẻ được giới thời trang kính nể, hắn thách thức cả luật pháp để giúp cậu để rồi bối rối, đỏ mặt khi nhìn thấy nụ cười ấm áp của cậu và toàn thân hắn như đông cứng khi nhận được cái ôm siết của cậu trong buổi trao giải, những cảm xúc ấy đan xen trong hắn, chúng khiến hắn mỉm cười một cách ngu ngơ khi đang xem bảng thiết kế trang sức, nó khiến hắn nổi giận khi đang thương thảo với đối tác và nó khiến hắn bối rối khi nhìn vào đôi mắt trong sáng và ngây thơ của cậu. Hắn thật sự công nhận rằng hắn đã phát điên lên khi nhìn thấy thân thể cậu với vô số những vết hôn đỏ ửng trên đó, hắn thật sự phát điên và muốn giết chết chủ nhân của những vết hôn đánh kinh tởm ấy, muốn gã chịu đau đớn về thể xác và cả tinh thần khi đã khiến một thiên thần như cậu sợ hãi và suýt chút nữa đã làm vấy bẩn đôi cánh trắng của cậu, hắn không cho phép thiên thần bị vấy bẩn, và nếu điều đó xảy ra thì chính hắn sẽ vấy bẩn đôi cánh của cậu, không ai khác, ngoài hắn



Yunho mỉm cười và hôn nhẹ lên trán cậu, bây giờ hắn đã biết câu trả lời rồi, hắn biết khi nhìn thấy cậu lả đi trên tay hắn, hắn biết khi nhìn thấy cậu đau khổ mà bỏ chạy trên đường vắng với đôi chân trần, hắn biết khi hắn nhìn thấy làn da mỏng manh của cậu hằn lên những vệt đỏ đến xốn mắt, hắn biết rồi, hắn biết….hắn yêu cậu



Jaejoong! Em yên tâm, tôi nhất định sẽ giúp em, cho dù phải quay lưng với cả thế giới, tôi cũng sẽ giúp em



Hắn hôn nhẹ lên tay cậu và bước ra ngoài



Kim Hye Ja, giờ tử của bà đã điểm rồi, hãy chờ xem tôi sẽ làm gì với bà



Trụ sở cảnh sát



_xin hỏi bà có quen biết với ông Kang Ho Dong không?



_cô có thể nói chuyện với luật sư của tôi- bà Kim khoanh tay nhìn vị cảnh sát



_xin lỗi nhưng chúng tôi có đầy đủ chứng cớ để cấu thành tội thưa bà Kim, chúng tôi muốn cùng bà hợp tác điều tra để nhanh chóng trả lại công bằng cho người bị hại, ông Kang Ho Dong đã đến tự thú và ông ấy đưa ra đầy đủ chứng cớ chứng minh và bà đồng phạm của ông



_cô!- bà nhíu mày và nạt lại



_xin lỗi nhưng ông Kang Ho Dong đã kể lại toàn bộ sự việc xảy ra vào năm đó và chúng tôi cũng đã thu thập toàn bộ chứng cứ về vụ tai nạn đó, chúng tôi đã đủ chứng cứ để khởi tố bà âm mưu giết chết bà Han Hyo Joon



_HAN HYO JOON! HAN HYO JOON! CÔ CÓ THÔI NHẮC ĐẾN TÊN NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐÓ TRƯỚC MẶT TÔI KHÔNG?- bà đập bàn nạt lại- TẠI SAO AI CŨNG THƯƠNG TIẾC VỀ TAI NẠN ĐÓ NHƯ THẾ CHỨ? NÓ ĐÁNG CHẾT VÀ NÓ ĐÁNG PHẢI CHẾT



_xin bà bình tĩnh lại¬- hai người cảnh sát đi lại và kéo bà ngồi xuống



_chúng tôi đã cho người điều tra và được biết rằng bà Han Hyo Joon là người tình của ông Kim Joongsoo, hai người họ đã có quen biết với nhau trước khi quen và cưới bà và hai người đã có một đứa con trai tên là Kim Jaejoong, có phải vì thế mà bà sanh lòng đố kỵ nên bày mưu sát hại bà Han không?



_ĐÚNG! LÀ TÔI ĐẤY, LÀ TÔI GIẾT ĐẤY, THÌ SAO NÀO? TÔI CÓ TIỀN, CÓ QUYỀN, TÔI CÓ TẤT CẢ NHỮNG GÌ MÀ NGƯỜI TA AO ƯỚC, TẠI SAO TÔI KHÔNG QUEN JOONGSOO SỚM HƠN CHỨ?- bà gào lên đến khi hai vị cảnh sát đặt tay vào vai bà ra ý bảo bà ngồi xuống- tôi gặp Joongsoo trong một lần ông ấy đến nộp đơn vào công ty chúng tôi, lúc ấy,tuy tôi là con của chủ tịch nhưng tôi khởi nghiệp là một nhân viên bình thường của Boss thôi, và chúng tôi đã gặp nhau, Joongsoo là một người có tài, nhiệt tình và đặt biệt là ông ấy rất thật thà, không biết nói dối, và tôi đã yêu ông ấy, yêu lúc nào cũng không biết nữa



Flashback



_anh Joongsoo! Chúng ta ra ngoài ăn nhé- Hye Ja chạy lại chổ anh



_xin lỗi, anh có hẹn với Hyo Joon rồi



_là ai vậy?



_là bạn gái anh, là người anh yêu nhất trên đời này



End flashback



_tôi đã rất giận khi nghe những từ ấy thoát ra từ miệng Joongsoo và tôi đã lén đi theo ông ấy đến chổ hẹ- bà cúi đầu- cô ta đẹp, rất đẹp nhưng- bà nhìn thẳng vào cảnh sát- tôi đẹp hơn, tôi thấy tôi đẹp hơn, tôi cái gì cxung hơn cô ta, không có lý nào mà tôi thua kém cô ta cả, không lý nào mà tôi không có được Joongsoo



_và…..



_tôi không cam tâm, thứ tôi muốn thì tôi phải có, do đó, tôi đã lợi dụng buổi tiệc chiêu đã của công ty, tôi đã chuốc say Joongsoo và cùng ông ấy lên giường, các cô có thấy tôi thông minh không? Cuối cùng Joongsoo và con ả đó cũng chia tay, cuối cùng tôi cũng có được Joongsoo



_nếu như vậy thì nguyên nhân nào khiến bà như thế?



_CŨNG LÀ DO CON NHỎ ĐÓ, CHÚNG TÔI ĐÃ RẤT HẠNH PHÚC, CHÚNG TÔI ĐÃ CÓ NHỮNG ĐỨA CON THẬT KHÁU KHỈNH, NHƯNG CON NHỎ ĐÓ KHÔNG BUÔNG THA CHO CHỒNG TÔI, NÓ QUYẾN RŨ CHỒNG TÔI VÀ CHO RA ĐỜI THẰNG NGHIỆP CHỦNG ĐÓ, NÓ ĐÁNG CHẾT NÓ PHẢI CHẾT



_và đó là nguyên nhân khiến và ra điều kiện với Kang Ho Dong khi cho ông ta mượn 50 triệu?



_đúng, tôi muốn nó chết, và Ho Dong đã thực hiện điều đó, chỉ là thằng con hoang đó không chết được, coi như nó mạng lớn phước lớn- bà mỉm cười hoang dại



Bên ngoài phòng hỏi cung



_ông đã nghe hết rồi chứ?- Yunho nhìn xuống người đang ngồi ở phía trước hắn



Ông Kim chỉ có thể ngồi đó mà nhìn vào tấm gương một chiều và nghe toàn bộ những gì bà Kim kể lại, ông thật sự không tin vào tai mình nữa, hóa ra, toàn bộ sự việc đều do bà Kim dàn dựng hết, hạnh phúc của ông, mối tình đầu của ông và cả niềm tin của ông đều bị bà chà đạp, bà luôn lừa dối ông, hai mươi mấy năm chung sống với nhau, ông luôn tự hào là người đàn ông có vợ đẹp, con ngoan, bà Kim luôn nghe lời và chiều chuộng ông hết mình, ông không ngờ, đằng sau nụ cười ấy, đằng sau gương mặt đẹp như thiến sứ ấy là một âm mưu nham hiểm.



_tôi muốn gặp Hye Ja- ông Kim nói như người mất hồn



Họ cho phép ông gặp bà sau khi bà đã ký tên vào bản án nhận tội của mình, nhìn bà cúi đầu, ông không ngăn nổi mình mà quát vào bà



_sao bà lại như vậy hả Hye Ja? Bà là một người phụ nữ rất hiền dịu, sao bà lại ra nông nổi như thế này chứ? Bà bảo tôi làm sao mà nhìn mặt bà, làm sao mà nhìn mặt các con đây?- ông đập tay vào thành ghế



_KHÔNG PHẢI TẠI TÔI, LÀ TẠI NÓ, TẠI NÓ CƯỚP ÔNG KHỎI TAY TÔI, TẠI NÓ CHỨ KHÔNG PHẢI TẠI TÔI- bà quát lên- JOONGSOO AH! ÔNG YÊU TÔI MÀ, ĐÚNG KHÔNG? ÔNG YÊU TÔI MÀ, ĐÚNG KHÔNG? ÔNG KHÔNG YÊU NÓ, ÔNG YÊU TÔI- bà nắm tay ông và nhìn bằng đôi mắt hy vọng



_bà điên rồi, bà điên rồi Hye Ja, tình yêu khiến cho bà trở nên mù quán đến như thế sao?- ông giật tay ra khỏi bà



_TÔI KHÔNG ĐIÊN, TÔI KHÔNG CÓ ĐIÊN, JOONGSOO AH! NÓI RẰNG ÔNG YÊU TÔI ĐI, LÀM ƠN, JOONGSOO AH! HÃY NÓI RẰNG ÔNG YÊU TÔI ĐI



Bà Kim bổ nhào tới ông và lắc lấy lắc để, bà gần như phát điên lên khi nhìn thấy hai hàng nước mắt của ông, bên ngoài, Hyo Yoen, Tae Yoen và cả Junghwa đều không tin vào tai mình, họ không tin rằng bà Kim đã làm một việc độc ác đến như thế



_JOONGSOO AH! HÃY NÓI ÔNG YÊU TÔI ĐI, HÃY NÓI ÔNG YÊU TÔI, ÔNG CÓ YÊU TÔI MÀ…ĐÚNG KHÔNG?- bà tiếp tục lắc ông cho đến khi cảnh sát lôi bà ra khỏi người ông



_Hye Ja…..chúng ta…..chia tay đi- ông nhìn bà- tôi không thể sống như thế này mãi được, tôi không xứng đánh với tình yêu của bà, không xứng đáng với tình yêu của Hyo Joon, nếu không vì tôi, có lẽ kết cục sẽ không như thế này - ông thì thầm và nắm chặt tay bà



_Joongsoo ah! Ông đang nói gì thế?- bà vội ôm ông- ông đang nói sản phải không? Ông không biết ông đang nói gì phải không? Tôi biết mà, ông đang nói sản phải không?- bà áp tay lên mặt ông mà nói- ông yêu tôi mà, phải không? Ông chỉ yêu mình tôi thôi, đúng không?



_Hye Ja ah!- ông gỡ tay bà ra- tôi….xin lỗi bà, tôi thật sự xin lỗi bà



_TẠI SAO ÔNG KHÔNG NÓI YÊU TÔI? 20 NĂM NAY, SAO ÔNG KHÔNG NÓI CÂU ĐÓ VỚI TÔI CHỨ? XIN LỖI? TÔI NGHE TỪ ĐÓ ĐẾN PHÁT CHÁN RỒI, TÔI KHÔNG MUỐN NGHE NỮA, CÁI TÔI CẦN LÀ CÂU “ANH YÊU EM” CỦA ÔNG, CÁI TÔI CẦN LÀ CÁI ĐÓ, KHÔNG PHẢI LÀ CÂU XIN LỖI, KHÔNG PHẢI- bà gào lên và nắm vai ông mà lắc



Hai người cảnh sát thấy thế liền kéo bà ra trong khi bà vẫn còn gào thé tên ông, ông chỉ biết ngồi đó nhìn bà, ông không hận bà, ông hận chính bản thân mình, là lỗi của ông, tất cả là lỗi của ông, nếu ông kềm lòng một chút, nếu ông cứng rắn một chút thì giờ này đã không có bi kịch này xảy ra rồi



_ba ơi!- Junghwa chạy lại bên ông khi ông được cảnh sát đẩy ra- mẹ sao rồi ba?



Ông Kim không nói gì mà chỉ cúi gầm mặt xuống mà khóc



_là tại ba, tất cả là tại ba, ba không xứng đáng nhìn mặt các con nữa, cũng không xứng đánh nhìn mặt ai nữa



_anh gì ơi! Mẹ tôi như thế nào?- Hyo Yoen vội nắm lấy tay của vị cảnh sát vừa đẩy xe ông Kim ra ngoài



_bà ấy đã nhận tội, chúng tôi quyết định khởi tố bà ấy, có thể bà sẽ nhận mức án chung thân vì tội mưu
sát



_không có thể nào cứu vãn được sao?- ả bật khóc nhìn vị cảnh sát



_mức án có thể giảm xuống nếu như người nhà của nạn nhân chấp nhận tha thứ cho bị cáo



Junghwa vừa nghe nói đến câu đó thì vội chạy ra ngoài, cô không muốn thấy mẹ mình phải ngồi tù, dù rằng bà đã phạm rất nhiều sai lầm nhưng bà vẫn là mẹ cô, cô không thể nhìn mẹ mình sống trong lao tù cả đời được



_ Junghwa! Chờ chị với



Junghwa dừng lại khi nghe tiếng gọi của Hyo Yoen và Tae Yoen



_hãy cho chúng tôi đi theo với- Hyo Yoen vừa thở vừa nói



_còn ba?- cô nhìn hai ả kia



_ba nói ba sẽ về công ty để giải quyết một số việc quan trọng


_được, chúng ta đi cầu xin Jaejae, cầu mong em ấy tha thứ cho mẹ- Junghwa gật đầu và cả ba đón taxi đến bệnh viện



……………..



Bệnh viện Seoul



_ăn chút gì không?- hắn đưa cho cậu một miếng sandwich ngay sau khi cậu tỉnh lại



_dạ không, em không đói- cậu lắc đầu- anh đến đây lúc nào?



_ăn đi, hôm qua tới giờ cậu đã ăn gì đâu- hắn hất hàm về phía cậu và hoàn toàn không trả lời câu hỏi của cậu



Jaejoong nhìn vào đôi mắt như ra lệnh của hắn thì không dám hó hé gì mà chỉ gật đầu rồi nhận lấy miếng sandwich



_cám…ơn- cậu lấm lét nhìn hắn- còn chuyện của Kim Hye Ja?



_ bà ta đã nhận tội rồi, mọi chuyện coi như xong, cậu không cần phải lo nữa, đã có cảnh sát giải quyết rồi



hắn nhìn chăm chăm vào màn hình máy tính, suốt từ nãy đến giờ Jaejoong nhìn thấy hắn cứ chăm chú vào máy tính, lâu lâu lại mỉm cười rồi bấm bấm cái gì đó



tuyệt! mới có vài giờ mà giá cổ phiếu của Boss đã giảm một cách thảm hại như thế này, mình đã mua về một lượng lớn, chẳng mấy chốc Boss sẽ vào tay mình thôi



_ Jaejae! Jaejae!



Jaejoong hơi giật mình vì tiếng gọi của Junghwa, cậu quay về phía cửa và ngạc nhiên khi nhìn thấy Hyo Yoen, Tae Yoen và Junghwa đang đứung ở đó



_chị ba? Chị….



Không để Jaejoong nói thêm nhiều, Junghwa chạy lại và nắm lấy tay cậu



_ Jaejae ah! Chị biết điều này thật khó khăn cho em nhưng em có thể rút đơn kiện mẹ được không? Chi xin em, hãy vì chị đã bên cạnh em bao năm qua mà tha cho mẹ một lần được không em- cô nắm chặt tay cậu và nói trong nước mắt- chị không thể nhìn mẹ chị bị giam cầm được em ah, chị xin em- cô quỳ mộp xuống đất



_chị ba….



tha thứ? Tha thứ cho bà ta? Chị biết rằng bà ta đã như thế nào với mẹ em không? Bà ta đã phá tan cuộc sống vốn dĩ rất êm đềm của em, bà ta đã cướp hết tất cả những gì mà em đáng ra phải được hưởng, bà ta không đáng được tha thứ, em còn muốn bà ta bị đối xử thậm tệ hơn nữa kìa, muốn bà ta nếm những gì mà em đã từng nếm qua để cho bà ấy biết rằng bà ta đã đối xử với em như thế nào, bà ta thật sự không đáng để tha thứ



_ Jaejae ah! Làm ơn, xin hãy vì chị một lần, được không? Mẹ đã hối hận lắm rồi, chị xin em, làm ơn đi Jaejae



_ Jaejoong! Tôi biết bản thân tôi rất không tốt với cậu, nhưng……hãy niệm tình Junghwa, xin hãy tha thứ cho mẹ chúng tôi một lần, tôi hứa sẽ không làm gì ảnh hưởng tới cuộc sống của cậu nữa- Hyo Yoen đến lúc này mới lên tiếng



_đúng! Tôi xin cậu, chúng tôi từ trước đến nay chưa hề xin xỏ ai một lần nhưng hôm nay, chúng tôi xin cậu, xin cậu hãy rút đơn tố cáo, được không? Chúng tôi không thể nhìn mẹ vào tù và suốt cuộc đời ở cái nơi quái quỷ đó được- Tae Yoen nắm tay cậu



_CÁC NGƯỜI THÔI ĐI- Jaejoong hét toáng lên và ném miếng sandwich sang một bên- MẸ CỦA CÁC NGƯỜI LÀ MẸ CÒN MẸ CỦA TÔI KHÔNG PHẢI LÀ MẸ SAO? CÁC NGƯỜI CÓ NGHĨ ĐẾN CẢM NHẬN CỦA MỘT ĐỨA BÉ CHÍNH MẮT MÌNH THẤY MẸ MÌNH CHẾT KHÔNG? CÁC NGƯỜI ĐÃ BAO GIỜ NGHĨ QUA CẢM NHẬN CỦA TÔI CHƯA? LÀ AI ĐÃ BIẾN TÔI RA NÔNG NỔI NHƯ THẾ NÀY, CHÍNH AI MÀ TRONG MẮT MỌI NGƯỜI, TÔI KHKOONG ĐÁNG LÀ MỘT CON NGƯỜI? AI ĐÃ TỪNG NÓI TÔI ĂN THỨC ĂN MÀ CẢ *** CŨNG KHÔNG THÈM? CHÍNH LÀ MẪY NGƯỜI ĐẤY, HYO YOEN! TAE YOEN, TÔI KHÔNG BAO GIỜ QUÊN NỖI NHỤC NHÃ ẤY- Jaejoong hét lên



_ Jaejae ah!- Junghwa lắc đầu nhìn cậu



_chị ba!- cậu nắm lấy tay cô- em biết chị rất thương em, em biết chỉ có chị là xem em như một con người và yêu thương em như một đứa em thật sự của mình nhưng ……- cậu áp tay vào má cô- bà ta phải chịu trách nhiệm về những điều mà bà ấy gây ra chị ạ



_ Jaejoong nói đúng, gieo gió thì phải gặp bão mà thôi- Yunho đến lúc này mới lên tiếng, hắn đóng máy tính lại và quay sang nhìn mọi người



_ Jung Yunho! Đây là chuyện của gia đình chúng tôi, không liên quan đến anh- Tae Yoen chỉ thẳng vào hắn



_oh!- hắn giả vờ ngạc nhiên- vậy thì tôi xin lỗi, mọi người cứ tiếp tục nhé, tôi có chuyện phải đi đấy- hắn mỉm cười và đi lướt qua Hyo Yoen- nói với mẹ cô rằng tôi hỏi thăm sức khỏe bà ấy nhé- hắn nói nhỏ vào tay ả



_cút đi!- Hyo Yoen thét lên



Hắn nháy mắt với Hyo Yoen rồi mỉm cười bước thẳng ra cửa. Hắn lấy di động và gọi cho Kang In- thư ký của mình



_tổ chức cuộc họp cổ đông gấp ở Boss, nửa tiếng nữa tôi sẽ có mặt



Kim Hye Ja, đây là cái giá mà bà đã đuổi mẹ tôi ra khỏi Boss, tôi sẽ cho bà thấy, tâm huyết mà gia đình bà đã gây dựng bao năm qua nằm trong tay tôi



Trong phòng Jaejoong



_ Jaejae! Làm ơn! Chị quỳ xuống xin em, hãy tha cho mẹ được không? Em muốn chị làm gì cũng được, em muốn như thế nào cũng được hết, chị xin em, làm ơn Jaejae!- Junghwa vừa khóc vừa nắm tay Jaejoong



Jaejoong nhìn chị của mình, cậu cũng khóc, cậu hiểu cái cảm giác của cô lúc này, cậu cũng đã trải qua cảm giác lo lắng, sợ sệt đến như thế nhưng cậu không thể tha thứ cho bà ta, không thể nào



Hyo Yoen và Tae Yoen cũng khóc và nhìn Jaejoong, hai ả không thể nào ngờ có ngày mình cũng phải quỳ lụy cậu như thế nhưng không còn cách nào khác, muốn cứu bà Kim thì chỉ còn cách phải van Jaejoong rút đơn kiện mà thôi



Tiếng chuông điện thoại khiến Hyo Yoen giật mình



“Hyo Yoen, con và Tae Yoen đến công ty mau, có chuyện rồi”- giọng ông Kim vang lên bên tai cô


End chap 23
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
CrazyMouse
Member
Member
avatar

Tổng số bài gửi : 134
DBSK's Won : 160
Join date : 24/07/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [Longfic][PG-13+] Love of my life (YunJae)   Fri Sep 10, 2010 10:35 pm

chap 24



_chuyện gì vậy ba?- Hyo Yoen chạy lại khi nhìn thấy ông Kim từ xa



_rắc rối lớn rồi, tin mẹ con bị bắt đã tới tay giới báo chí, chỉ vài giờ mà giá cổ phiếu tụt thê thảm và có một người đã mua toàn bộ số cổ phiếu bán ra của công ty, bây giờ người đó đã chiếm 60% số cổ phiếu và ông ta ra lệnh họp cổ đông ngay tức khắc.



_ba….vậy…..ba….- ả lắp bắp nhìn ông



_hắn hơn ba 5%- ông lắc đầu



_xin chào! Cám ơn mọi người đã đến đây đông đủ- Kang In mỉm cười và nói- hôm nay tôi chính thức thuyên bố, chủ tịch mới của Boss, người đang nắm giữ lượng cổ phiếu lớn nhất chính là ông Jung Yunho.



Kang In nói lớn khiến cho ông Kim, Hyo Yoen và Tae Yoen mở to mắt như không tin vào cảnh tượng trước mắt mình, Yunho đang bước ra cùng với nụ cười thương mại cố hữu trên môi, hắn đến bàn ngồi và gật đầu chào mọi người



_tại…sao…..lại là cậu?- ông Jung nhìn hắn bằng đôi mắt ngạc nhiên của mình



_hi!- hắn mỉm cười nhìn ông- cám ơn mọi người đã đến đông đủ, hôm nay tôi triệu tập cuộc họp cổ đông khẩn cấp như thế là vì tôi muốn chấn chỉnh lại công ty- hắn đưa cho Kang In một xấp hồ sơ- đây là những chấn chỉnh mà tôi đã soạn thảo ra, các vị đọc cho thật kỹ nhé!



Ông Kim cùng mọi người đọc những điều khoản ghi trong hồ sơ mà Yunho đưa cho, hầu như mọi việc không có gì thay đổi lắm, tuy nhiên, trong danh sách nhân viên không có tên của bốn người Kim Joongsoo, Kim Hye Ja, Kim Hyo Yoen và Kim Tae Yoen



_tại sao lại như thế này chứ? Sao lại như thế này?- ông Kim đập hồ sơ xuống bàn và nói một cách giận dữ



_sao lại không được chứ?- hắn đứng lên đi về phía ông- theo tôi được
biết- công việc kinh doanh của công ty dạo này không được thuận lợi cho lắm, ông đã đứng tên vay ngân hàng 300 triệu, bây giờ đã đến hạn trả rồi, tôi nghĩ số cổ phiếu đang rớt giá của ông cùng với ngôi nhà mà ông đang ở vẫn chưa thể trả hết số nợ ngân hàng đó nữa, như thế thì tại sao tôi lại không thể đuổi ông đi được chứ? Kể từ giây phút này, Boss là do tôi làm chủ và tôi có quyền đuổi bất kỳ ai- hắn nhìn thẳng vào mắt ông- ông và họ- hắn chỉ vào Hyo Yoen và Tae Yoen- ba người có 2h để
ra khỏi Boss, ok?



_JUNG YUNHO! ANH LÀ ÁC QUỶ, ANH KHÔNG PHẢI LÀ NGƯỜI, ANH KHÔNG PHẢI LÀ NGƯỜI MÀ!- Hyo Yoen gào lên rồi lao vào hắn mà đấm loạn xạ như hắn chỉ nhếch mép và đẩy ả té xuống sàn



_JUNG YUNHO! ANH LÀ KẺ LỪA ĐẢO, ANH MỚI ĐÚNG LÀ ÁC QUỶ- Tae Yoen cũng thét lên vào lao tới hắn nhưng số phận của ả cũng không khác gì Hyo Yoen



_Jung……Yunho…..thật sự tôi đã nhìn lầm cậu….- ông Kim chỉ tay vào hắn
Yunho không nói, hắn chộp lấy tay ông mà chỉ sang Hyo Yoen và Tae Yoen đang khóc tức tưởi dưới sàn- người ông nhìn lầm là họ đấy, không phải tôi



Yunho đứng lên, hắn buông một tràng cười hả hê rồi bước ra khỏi phòng



tôi đã làm gì? Tôi đã làm gì mà lại có ngày hôm nay như thế này chứ? Tôi đã làm gì sai?



Trong khi đó, Jaejoong vì lời năn nỉ của Junghwa, cậu muốn đi đến trụ sở cảnh sát để nhìn thấy bà Kim rồi mới quyết định, Junghwa mừng rỡ và đưa cậu đến đó. Jaejoong không thể tin được.Trước mặt mình là người phụ nữ một thời với những bộ váy và nữ trang đắt tiền, một thời oai nghiêm trước mặt mọi người mà giờ đây đang ngồi như kẻ thất thần trong nhà giam với mái tóc rối bù và miệng không ngừng nói câu “ông có yêu tôi mà!”



_ Jaejae ah! Em đã thấy rồi đấy, chị không thể nhìn mẹ như thế này mà ngồi trong tù suốt quãng đời còn lại được- cô bật khóc khi nhìn bà- vì thế….xin em vì chị mà rút đơn kiện lại được không?



_em….._cậu ấp úng



_ Jaejae!- cô đi lại trước mặt cậu- chưa bao giờ chị cầu xin em điều gì, hãy vì chị mà rút đơn kiện lại được không em?



_chị ba….



_chị biết điều đó rất khó, chị biết em đã cảm thấy như thế nào vì hiện tại chị cũng đang chịu đựng cảm giác ấy, chị biết, vì thế Jaejae ah, chị không thể nhìn thấy mẹ như vậy được, bà ấy đã trả rồi em ah! Bà ấy đã bị quả báo rồi em ah! Làm ơn Jaejae!



Jaejoong không kềm được nước mắt khi nhìn thấy Junghwa quỳ mọp dưới
chân mình mà khóc, cậu không thể nào tha thứ cho bà Kim được nhưng cậu cũng không thể để người chị mà mình yêu thương phải đau khổ



_chị ba! Chị đứng lên đi, chị đừng như thế- cậu cúi xuống đỡ cô



_em hứa với chị đi Jaejae, hứa với chị là em sẽ rút đơn kiện đi em, được không?



_em……- cậu nhìn bà Kim rồi nhìn lại cô- em sẽ rút đơn kiện, đứng lên đi chị!



Junghwa nghe được câu nói của cậu thì lấy làm vui mừng lắm,ôm chầm lấy cậu mà cám ơn rối rít, cô vừa cười vừa khóc, còn cậu khóc, không cười.



Ông Kim cùng Hyo Yoen và Tae Yoen thu dọn đồ của mình và về nhà. Nhưng khi về tới nhà, họ không thể ngờ được khi các nhân viên của
ngân hàng đang đứng trước nhà họ, những người ấy ùa đến khi thấy họ đứng ở cửa và bắt đầu công việc thanh lý của mình, ông Kim chỉ biết ngồi nhìn hai cô con gái của mình đang cố gắng gào thét và giành lại những món nữ trang của mình, ngân hàng báo rằng họ còn 12h để tìm cho mình một ngôi nhà mới.Nhìn thấy Hyo Yoen và Tae Yoen quỵ xuống sàn mà khóc, ông Kim thật sự không biết phải làm gì, mới hôm qua, ông là người có tất cả nhưng chỉ sau một đêm, ông trở thành kẻ trắng tay như thế. Ông không ngờ, một người lão luyện trên thương trường như mình lại bị một kẻ hậu bối hạ bệ, ông tin tưởng hắn, ông tin hắn vì hắn là người duy nhất ngoài Junghwa có thể tiếp xúc với Jaejoong, ông tin hắn là người tốt và cũng vì lòng tin đó, hắn đã hạ bệ ông không thương tiếc.



Yunho thật sự tức giận khi hắn không thấy cậu ở trên giường bệnh khi hắn quay về từ Boss, y tá nói cậu đã xuất viện cách đây vài giờ, đôi mày vốn đã cau có của hắn gần như dính chặt lại khi nghe Won Bin nói rằng Jaejoong đang ở cùng với Junghwa trong đồn cảnh sát, hắn biết cậu muốn làm gì, hắn quá hiểu cậu, hắn biết cậu sẽ làm gì?



_anh Yunho!- Won Bin giật mình khi nhìn thấy gương mặt hầm hầm của hắn.



Yunho không nói gì, hắn thật sự nổi điên lên khi nhìn thấy cậu đã ký vào bảng đồng ý rút đơn kiện, không nói không rằng, hắn nắm tay cậu một cách thô bạo và kéo cậu đi ra ngoài mặc cho Won Bin và Junghwa kéo lại



_HAI NGƯỜI BỎ TAY JAEJOONG RA NGAY CHO TÔI, TÔI CÓ CHUYỆN MUỐN NÓI VỚI CẬU TA- hắn quát khiến Junghwa giật mình mà bỏ tay ra, Jaejoong cũng giật mình mà không dám nói câu nào



_ANH ĐỊNH ĐƯA JAEJOONG ĐI ĐÂU?- Won Bin nắm chắc tay cậu



_ĐÓ KHÔNG PHẢI LÀ CHUYỆN CỦA CẬU- hắn kéo Jaejoong về phía mình



_ĐÓ CŨNG KHÔNG PHẢI LÀ CHUYỆN CỦA ANH!- Won Bin quát lại, thật sự anh đã phát ngán những lời nạt nộ của hắn rồi, anh không muốn Jaejoong mãi như thế, chịu đựng dưới sự kiểm soát của hắn.



_anh Yunho! Bin ah!- Jaejoong nhìn hai người họ một cách e ngại- hai người đang làm đau em- cậu nhìn xuống cổ tay đang đỏ ửng của mình trong khi Yunho và Won Bin vẫn đang đấu mắt với nhau



Won Bin , cậu dám cản tôi? Gan cậu to lắm rồi, đến cả tôi mà cậu cũng dám nói lớn tiếng ?



Yunho! Anh tuy là anh họ tôi nhưng tôi không thể để anh muốn làm gì thì làm được, Jaejoong không phải của anh, tôi sẽ không cho phép anh làm như thế với Jaejoong nữa, cậu ấy không phải là của anh



Jaejoong là của tôi, chẳng ai có thể chạm vào cậu ta ngoài tôi, bỏ ra



không! Không bao giờ



Yunho giận đến đỏ cả mặt khi nhìn vào ánh mắt thách thức của Won Bin, hắn giật mạnh một phát khiến Jaejoong ngã mạnh về phía hắn
Yunho lườm Won Bin rồi kéo cậu đi thẳng



End chap 24

Chap 25




_anh……Yunho ! chúng ta đang đi đâu vậy?- Jaejoong liếc nhìn Yunho trong khi hắn đang rẽ sang một hướng khác



_cậu sẽ biết thôi- hắn nói mà không thèm nhìn cậu




Jaejoong gật đầu rồi lại nhìn ra ngoài, qua ô cửa xe, Seoul lúc hoàng hôn thật là đẹp, đã bao lâu rồi cậu không ngắm hoàng hôn nhỉ? Có lẽ là lúc mẹ cậu mất, chảng còn ai đèo cậu trên vai về nhà khi tan trường cả, và cũng chẳng ai bảo rằng “bé Heo này, hoàng hôn đẹp quá phải không nào?”



Jaejoong gạt đi nước mắt và nhìn ra xa, hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện, cậu đã đưa người đã giết hại mẹ cậu ra ánh sáng nhưng lại vì Junghwa mà kí vào tờ đồng ý rút đơn kiện, cậu tự hỏi đó có phải là điều đúng đắng không khi cậu làm như vậy



_đang suy nghĩ gì vậy?



Jaejoong giật mình khi nghe tiếng nói của hắn, cậu lắp bắp_dạ….dạ không



Yunho thật sự không vừa ý khi cậu cứ mãi cúi đầu mà nói chuyện với hắn, chẳng lẽ hắn đáng sợ đến thế sao? Hắn khiến cậu sợ hắn đến sao? Hắn tự hỏi rằng hắn đã làm gì khiến cậu sợ hắn đến như thế, hắn không biết, hắn không biết tại sao cả, phải chăng hắn chưa đủ thành ý ư? Cậu không hiểu ý của hắn ư?



“két!”



Yunho thắng gấp khiến cậu bất ngờ chúi nhũi ra phía trước



_tới rồi, ra đi



Yunho bước ra và mở cửa xe cho Jaejoong, cậu cũng không nói gì mà chỉ bước ra theo lời của hắn



_nhìn xem



Theo hướng chỉ của Yunho, Jaejoong không giấu nổi ngạc nhiên khi trước mặt cậu là cánh đồng hoa hồng tím, loài hoa mà lần đầu tiên cậu được nhìn thấy



_là do ba tôi trồng chúng đấy, ông muốn tặng bà nhân ngày sinh nhật nhưng không kịp- hắn nói và kéo tay cậu đi xuống



_đẹp quá!



Jaejoong tròn mắt nhìn những cánh hoa trên tay mình, chúng có mùi hương rất lạ và chúng thật sự rất đẹp, đẹp đến mức cậu cảm thấy thật nhỏ bé khi đứng trước chúng



Yunho không khỏi phì cười khi nhìn thấy đôi mắt to tròn của Jaejoong khi cậu nhìn thấy cánh đồng hoa hồng tím này, lúc cậu còn ngủ trong bệnh viện, hắn đã suy nghĩ rất nhiều, lúc đầu, hắn dự định dùng cậu làm bàn đạp cho âm mưu của hắn, đáng lẽ sau khi cậu chiến thắng giải “nhà sáng tạo tương lai”, hắn sẽ bảo cậu nên tìm hiểu về vấn đề tài chính của công ty để hiểu sâu vào công ty hơn và hắn cũng có thể nắm tình hình tài chính của Boss một cách danh chính ngôn thuận, hắn sẽ biết thêm nhiều thông tin mật của Boss nhờ vào cậu. Tuy nhiên, mọi dự tính của hắn đều bị chệch sang một hướng khác khi cậu và hắn bị bọn buôn người bắt cóc, nói thẳng ra, hắn cũng phải cảm ơn bọn chúng vì nhờ bọn chúng mà hắn có thể gặp được Kang Ho Dong và biết được sự thật về bà Kim, hắn đã chiếm lấy Boss nhanh hơn hắn tưởng đồng thời cũng không phải lợi dụng Jaejoong. Kể ra, ông trời cũng còn đứng vế phía hắn



_em thích nó không?



Jaejoong thoáng ngạc nhiên khi nghe thấy cách xưng hô khác người của hắn, nhưng hắn vẫn bình thản nhìn những hoa hồng tím xinh đẹp cứ như việc gọi cậu là “em” cũng quá đỗi bình thường vậy



_dạ…dạ…..thích- cậu cúi đầu lắp bắp



Yunho hơi nhíu mày vì cách nói chuyện của cậu, quả thực thì hắn không thích cậu cứ mãi ấp úng khi nói chuyện với hắn như thế, hắn muốn cậu nói một cách tự nhiên như cậu vẫn hay nói chuyện với Junghwa hoặc Won Bin vậy, hắn không muốn cậu sợ hắn nhưng hình như cậu lại sợ hắn thì phải, rất sợ hắn



_tặng cho em!



Hắn đưa cho Jaejoong một phong bì lớn, cậu tuy không biết chuyện gì nhưng cũng lễ cúi đầu cám ơn rồi nhận lấy phong bì đí



_mở ra đi, có lẽ em sẽ thích- hắn mỉm cười nhìn cậu



Jaejoong không nói gì, cậu nhìn hắn rồi mở phong bì ra xem, rất nhiều giấy tờ bên trong đó và cậu đã không thể nói được lời nào khi nhìn vào tờ giấy có ghi “sơ đồ tổ chức, chủ tịch: Kim Jaejoong”



_anh Yunho! Cái này….?- cậu nhìn hắn bằng đôi mắt to tròn của mình



_tôi đã giúp em lấy lại Boss, kể từ giây phút này, cậu sẽ là chủ nhân của nó- hắn mỉm cười nhìn cậu



_nhưng em……



Jaejoong định nói cậu không có ý định giành Boss vì nó vốn dĩ không thuộc về cậu, cái cậu cần là sự công nhận, cậu muốn được công nhận rằng cậu vẫn còn tồn tại trên đời này, cậu muốn tài năng của cậu được mọi người chấp nhận và điều quan trọng nhất là cậu muốn được sống như một con người thật sự, cậu không hề có ý muốn chiếm đoạt Boss cho riêng mình



_cậu xứng đáng được có nó, Jaejoong!



_vậy…còn ba….ba em?



_ah! Ông ta đang vui vẻ ở một nơi nào đó trên lề đường hoặc là một nơi nào đó chẳng hạn- hắn cúi
xuống cắt một đóa hồng tím và tặng cho cậu- em thích chứ?



_huh?- Cậu ngạc nhiên nhìn hắn- ý anh là sao?



_có lẽ giờ này ông Kim cùng ba cô con gái của mình đang đi chơi ở đâu đó thôi mà, nhà của họ đã bị ngân hàng tịch thu rồi- hắn cho hai tay vào túi và nhìn cậu



_tịch….tịch thu? Vậy…..


Jaejoong vội quay lưng chạy về phía xe, đành rằng ông Kim đã không quan tâm đến cảm nhận của cậu nhưng ông không phải cố ý như vậy, chỉ vì ông quá tin tưởng bà Kim nên mới như thế thôi, còn Junghwa nữa, không, cậu không muốn ông và Junghwa phải sống một cuộc sống vất vả như thế, họ là những người thân còn lại của cậu trên thế giới này nên cậu nhất định kkhoong thể để họ chịu khổ được, nhưng cậu chưa đi được bước nào thì đã bị Yunho kéo lại



_em đi đâu?



_em….em….đi gặp ba- cậu lắp bắp và cúi đầu, cậu sợ hắn, ngay lúc này cậu đang rất sợ hắn



Yunho không thể chịu nổi cái cách mà Jaejoong nói chuyện với hắn nữa. Đúng! Hắn muốn mọi người phải sợ hắn, hắn muốn họ lắp bắp và cui đầu khi nói chuyện với hắn, nhưng không có nghĩa là hắn muốn cậu cũng như thế, hắn muốn cùng cậu nói chuyện một cách thoải mái như cậu nói chuyện với Junghwa, hắn không thích cậu sợ hắn



_thôi ngay cái kiểu ấp úng đó ngay- hắn gằn từng tiếng



_ơ…..



_TÔI BẢO CẬU THÔI CÁI CÁCH ẤP ÚNG VÀ CÚI ĐẦU TRƯỚC MẶT TÔI NGAY- hắn nóng giận quát lên- TẠI SAO CẬU KHÔNG THỂ NÓI CHUYỆN VỚI TÔI NHƯ NÓI CHUYỆN VỚI JUNGHWA HAY WON BIN? TẠI SAO CẬU LUÔN CÚI ĐẦU VÀ NÓI MỘT CÁCH LẮP BẮP NHƯ THẾ VỚI TÔI CHỨ? TÔI ĐÁNG SỢ ĐẾN MỨC ĐÓ SAO? TÔI ĐÃ BAO GIỜ ĐỐI XỬ TỆ VỚI CẬU CHƯA HẢ? SAO CẬU LÚC NÀO CŨNG TRÁNH NÉ TÔI? TÔI ĐÃ LÀM CÁI GÌ MÀ CẬU SỢ HẢ?



tại sao hả Jaejoong? Tôi không muốn em nhìn tôi bằng đôi mắt kinh hãi như vậy? đồng ý là tôi có nóng tính một chút nhưng tất cả là do em cả, sao em không dịu dàng với tôi như với Junghwa và Won Bin, tôi cũng giống như họ thôi, chỉ có khác là tôi yêu em nhiều hơn họ, như vậy sao em lại sợ tôi cơ chứ? Tại sao vậy Jaejoong?



Hắn quát lên một tràn trước mặt Jaejoong đồng thời lắc mạnh đôi vai gầy của cậu khiến cậu sợ đến tím mặt, cậu rất sợ. Nguyên ngày hôm nay hắn luôn có những biểu hiện rất kỳ lạ khiến cậu phải suy nghĩ, đôi lúc hắn rất dịu dàng với cậu nhưng đôi lúc hắn lại rất thô bạo, chẳng hạn như lúc này đây, hắn đang nhìn cậu bằng đôi mắt long lên sòng sọc, đôi mắt cảu sự tức giận và ghen tức, cậu đã làm gì khiến hắn phải như thế chứ?



_anh Yunho ….!- cậu cúi đầu theo thói quen



_NHÌN THẲNG VÀO TÔI! NHÌN THẲNG VÀO MẮT TÔI MÀ NÓI CHUYỆN ĐÂY NÀY, NHÌN THẲNG VÀO ĐÂY!- hắn hét lên



_anh Yunho ……em….sợ…..- cậu càng lúc càng ấp úng




_SỢ? SỢ CÁI GÌ? CÓ TÔI Ở ĐÂY EM CÒN SỢ CÁI GÌ NỮA CHỨ HUH? EM SỢ TÔI AH?



_EM SỢ ANH ĐẤY- Jaejoong vùng ra khỏi người hắn khiến hắn hết sức bất ngờ- TẠI SAO LÚC NÀO ANH CŨNG LỚN TIẾNG VỚI EM HẾT, LÚC NÀO ANH CŨNG MUỐN BẮT NẠT EM, ANH KHÔNG GIỐNG NHƯNG BIN, ANH KHÔNG GIỐNG NHƯ CHỊ BA, ANH….



Lời nói của cậu bị chặn ngang bởi nụ hôn của hắn, hắn ôm cậu vào lòng vào đặt môi mình lên đôi môi quyến rũ đó và bắt nó phải phục tùng hắn. Jaejoong hết sức ngạc nhiên khi hắn làm như vậy nhưng sau đó cậu cũng cố gắng thoát ra khỏi vòng tay của hắn nhưng không được, càng vùng vẫy thì vòng tay của hắn càng chặt và cái hôn càng trở nên mạnh bạo hơn.



Tôi sẽ chứng minh cho em thấy rằng tôi yêu em đến mức nào, nó nhiều hơn cả sự tưởng tượng của
em




sao lại như thế này? Anh ấy đang hôn mình? Không được, nhất định không được



Mặc cho những cố gắng trong vô vọng của cậu hắn vẫn nấn ná trên môi cậu không chịu rời, hắn liếm nhẹ lên môi dưới và cắn mạnh nó, nhanh như cắt, hắn luồn lưỡi vào trong khi cậu mở miệng vì đau và cố gắn cuốn cậu vào một vũ điệu bất tận nhưng “cậu”cứ tránh né hắn khiến hắn hơi cáu, hắn muốn cậu đáp trả hắn chứ không phải tránh né hắn, hắn nghiêng đầu để nụ hôn có thể sâu hơn nữa và có thể nắm bắt lấy lưỡi cậu



_ưm….uwmm……- Jaejoong nhắm chặc mắt để tránh nụ hôn càng ngày càng sâu của hắn, cậu không
muốn, cậu sợ lắm, chưa bao giờ hắn như thế này với cậu cả, nhưng hôm nay, hắn làm rất nhiều điều khiến cậu ngạc nhiên và bây giờ hắn đang hôn cậu, đang cố gắn khám phá vòm miệng cậu, cậu có thể nghe thấy mùi bạc hà thơm dịu từ hắn, có thể cảm nhận cái lưỡi ranh ma của hắn đang lướt qua răng và cố nắm bắt lấy lưỡi cậu. Cuối cùng hắn cũng chiến thắng, hắn có được cậu, hắn khiến cậu không thở được khi cứ liên tục mút lấy lưỡi cậu như thế, và cậu không muốn tiếp tục nụ hôn này nữa



_anh…….kh…ông…..t…thở…..- cậu nói trong khi hắn vẫn hôn cậu



Yunho nuối tiếc dứt ra khoi nụ hôn khi cảm nhận thân thể Jaejoong đang nặng trên tay hắn, cậu gần như không thể đứng vững được nữa. Hắn không hiểu tại sao nữa, môi cậu giống như có chức ma túy vậy, một lần đã nếm rồi thì không thể dứt ra được nữa, hắn muốn cậu nhiều hơn một nụ hôn, hắn muốn cậu thuộc về hắn, chỉ một mình hắn thôi



_Kim Jaejoong- Yunho ôm cậu vào lòng và thì thầm bên tai cậu- cậu nhất định phải nhớ kỹ câu này, tôi chỉ nói đúng một lần thôi……- hắn hít một hơi dài rồi nói với cậu- anh.yêu.em



…………………..



Công viên



_nước của em đây!- Won Bin đưa cho Junghwa một cốc café rồi đến ngồi cạnh cô



_cám ơn anh



Junghwa mỉm cười rồi nhận lấy cốc café từ anh, cô biết lúc này không thích hợp để hỏi anh vì sao anh lại cố giành Jaejoong từ tay Yunho đến như thế, nó khiến cô đau lắm nhưng cô không thể không hỏi được. Thật sự, cô đã nhận ra rằng anh có tình cảm với Jaejoong từ lúc hai người gặp nhau ở quán nước, anh lúc nào cũng chăm sóc cho cậu rất chu đáo và thường hay nói chuyện với cậu, nhưng cô không chắc đó có phải là tình yêu của anh dành cho cậu không vì tình cảm đó của anh chắc chắn nhiều hơn tình cảm của một người bạn nhưng đó cũng không phải là tình yêu đôi lứa



_anh Won Bin!- cô ấp úng- em có thể hỏi anh một vấn đề được không?



_chuyện gì?



_anh…..yêu Jaejae phải không?



Won Bin phun toàn bộ café ra ngoài khi nghe Junghwa hỏi như vậy. Yêu? Yêu Jaejoong? Điều này anh chưa bao giờ nghĩ đến trước đó



_anh….cũng không biết nữa- Won Bin hớp một ngụm café- anh chỉ thấy rằng anh rất thoải mái khi bên Jaejoong, anh không muốn Jaejoong bị bất cứ thứ gì tổn thương cả, cậu ấy quá mỏng manh, giống như viên pha lê ấy, nếu không gìn giữ cẩn thận thì nó sẽ vỡ tan, anh muốn bảo vệ Jaejoong, anh không muốn nhìn thấy cậu ấy khóc, anh không muốn nhìn thấy cậu ấy bị bắt nạt- Won Bin quay sang nhìn Junghwa- nhưng với em, anh cảm thấy thật gần gũi, bên em anh không cảm thấy căng thẳng và cũng không mệt mỏi, em thật sự rất quan trọng, Junghwa!



Vậy ah- Junghwa mmirm cười một cách yếu ớt khi nghe anh nói những lời đó



_chuyện tối qua- Won Bin nhìn cô- anh biết là do chúng ta quá say nên mới như thế, nhưng anh sẽ chịu trách nhiệm



_không cần đâu- Junghwa gạt nước mắt- hai chúng ta đều không biết gì cả, anh không có lỗi và em cũng không có lỗi, anh không cần phải chịu trách nhiệm đâu, em hiểu mà- Junghwa mỉm cười nhìn anh



_không! Anh sẽ chịu trách nhiệm với những gì mình đã làm, có thể anh không phải là mẫu người lý tưởng của em nhưng anh hy vọng có thể chăm sóc em suốt đời- anh nắm lấy tay cô



Junghwa thật sự cảm động khi nghe anh nói như vậy, cô yêu anh, đó là một điều không thể chối cãi được và cô hạnh phúc khi có anh bên cạnh, một lần thôi, cho cô một lần ích kỹ được không? Cô muốn người đàn ông này thuộc về mình, như vậy có ích kỹ không? Có quá đáng không?



_em…yêu….



_tớ phiên xử bà Kim Hye Ja rồi, mời hai người vào trong- Câu nói của viên cảnh sát cắt ngang câu nói của cô



_vào thôi Junghwa!- anh nắm chắt lấy tay cô



_uh



Phiên tòa có rất nhiều người đi xem, chủ yếu là giới phóng viên của các tờ báo nổi tiếng ở Hàn Quốc, ông Kim cùng hai cô con gái của mình đang ngồi ở hàng đầu và họ gọi Junghwa khi cô bước vào trong, ông Kim dặn Hyo Yoen và Tae Yoen không được nói với cô về việc công ty đã bị chiếm, ông muốn đích thân mình sẽ nói chuyện với cô vào tối nay



Yunho cũng đang trên đường đưa Jaejoong đi về sau khi nghe điện thoại của Won Bin. Hai người không nói gì trên suốt quãng đường về, hắn có liếc nhìn Jaejoong đôi lúc nhưng chỉ toàn thấy cậu cúi đầu hoặc nhìn ra ngoài, hắn cảm thấy hơi khó chịu, có phải hắn quá lỗ mãng không? Trên báo, người ta vẫn thường chỉ cách tỏ tình với người yêu, phải có hoa, có một buổi tối ở một nơi thật lãng mạn, thắp nến….và ôi thôi đủ thứ, hắn không thích như vậy, tính của hắn cộc cằn, hắn thích thì hắn nói hắn thích, không cần bày vẽ nhiều, lần này hắn cũng cố hắn tạo một khung cảnh lãng mạn nhất rồi, hắn đưa cậu lại cánh đồng hoa hồng tím của bố hắn và tỏ tình cùng cậu, như vậy chưa đủ lãng mạn ư? Hắn cũng đã hôn cậu, như vậy vẫn chưa gọi là lãng mạn ư? Tỏ tình thật sự khó đến thế sao?



Trong khi đó, Jaejoong cũng chạy theo những suy nghĩ của mình, cậu không thể lý giải được cảm giác đang dâng lên trong lòng cậu, một chút ấm áp, một chút hạnh phúc, một chút ngọt ngào. Cậu mím môi lại để giữ cho mùi vị ấy cho riêng mình một chút nữa, rồi cậu mỉm cười. hạnh phúc



Cậu có biết đâu, ngày mai, giông tố lại kéo về



End chap 25
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
CrazyMouse
Member
Member
avatar

Tổng số bài gửi : 134
DBSK's Won : 160
Join date : 24/07/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [Longfic][PG-13+] Love of my life (YunJae)   Fri Sep 10, 2010 10:40 pm

Chap 26


Yunho và Jaejoong đến nơi thì đã gần hết phiên xử, hắn kéo cậu ra sau ngồi, Jaejoong thật sự không nhận ra bà Kim nữa, máy tóc dài thường ngày được cắt tỉa gọn gàng là thế, thước tha là thế chỉ còn là một “mớ rễ cây cũ nát”, đôi mắt thâm quần và miệng thì không ngừng lầm nhẩm cái gì đó mà cậu không biết được



_yên tâm!- Yunho nắm chắc tay Jaejoong khiến cậu hơi đỏ mặt



_bà Kim Hye Ja, tội danh mưu sát được thành lập nhưng do nguyên cáo đã rút đơn kiện nên bổn tòa phạt bà 40 năm tù giam trong bệnh viện tâm Thần Shadow, bãi tòa



_KHÔNG ĐƯỢC? TẠI SAO LẠI NHƯ THẾ CHỨ? RÕ RÀNG JAEJOONG ĐÃ RÚT ĐƠN KIỆN RỒI MÀ? ĐÁNG LẼ CHỈ LÀ 10 NĂM TÙ THÔI CHỨ? SAO LẠI ĐẾN 40 NĂM? NHƯ THẾ CHẲNG KHÁC NÀO LÀ CHUNG THÂN CẢ?- Hyo Yoen gào lên và chạy lại chổ mẹ mình- MẸ AH! NGHE CON KHÔNG? MẸ AH!



Mặc dù được cảnh sát cản lại nhưng Hyo Yoen vẫn cố nắm lấy tay mẹ mình, nhìn Hyo Yoen làm như vậy, ông Kim và Junghwa đều không kềm được nước mắt, họ hiểu, tội giết người là tội chung thân nhưng nhờ có Jaejoong nên mới giảm án xuống còn 40 năm tù, nhưng bà đã năm mươi mấy tuổi rồi, nếu ở thêm 40 năm nữa thì có lẽ sẽ chết trong đó mất nhưng phải làm gì bây giờ, phải làm gì bây giờ



Yunho vẫn ngồi và nắm chặt tay Jaejoong, không ai phát hiện ra chổ của cậu và hắn vì đám phóng viên
cứ nhốn nhảo cả lên ở phía trước, hắn hả hê ngắm nhìn thành quả của mình. Khi hắn nhìn thấy
Junghwa quỳ trước giường Jaejoong cùng Hyo Yoen và Tae Yoen, hắn biết, thể nào cậu cũng vì
Junghwa mà ký vào giấy, sau khi liên lạc với Kang In xong, hắn đã gọi điện cho luật sư bên khống, yêu cầu gã bằng mội cách phải cho bà ta chết rụt trong viện tâm thần, và hứa sẽ tặng cho gã sản phẩm mà công ty hắn sắp tung ra. Đối với những người có mức lương nhà nước như gã thì trang sức của JYC là một điều quá xa xỉ, thử hỏi gã có chấp nhận không khi được một cái giá quá hời đến như thế chứ?



_em vừa ý chứ?- hắn nghiên đầu về phía cậu mà thì thầm



Jaejoong hơi giật mình vì hành động của hắn, cậu rụt vai lại và chầm chậm gật đầu, quả thật, cậu không cam tâm lắm khi rút đơn kiện, nhưng vì Junghwa, cậu có thể làm tất cả vì cô, nhưng kết quả thật bất ngờ đối với cậu, bà ta bị giam cầm trong viện tâm thần suốt đời, có lẽ như thế cũng đủ để bà ấy ăn năn rồi



Cảm giác được như có người đang nhìn mình, Jaejoong quay mặt về phía cổng ra vào, và cậu nhìn thấy Kang Ho Dong, ông đang nhìn cậu và mỉm cười



_hôm qua tôi mơ thấy bà Han, bà ấy….đã mỉm cười với tôi….bà ấy thật sự rất đẹp



Jaejoong mỉm cười khi nghe ông nói như vậy, điều đó có nghĩa bà đã tha thứ cho ông Kang, mẹ cậu là như thế, lúc nào cũng ôn hòa và sẽ tha thứ cho người khác nếu họ biết hối lỗi



_em cười chuyện gì thế?- hắn nhìn Jaejoong



_mẹ….đã tha thứ cho ông Kang rồi



_vậy ah!- hắn mỉm cười và nhìn về phía hỗn loạn phía trước



nhưng bà ta thì không, mẹ em dù có tha thứ nhưng mẹ tôi thì không, bà ấy chỉ mỉm cười khi bà ta chết



Cảnh sát đưa bà Kim đi ngang qua cậu, bất chợt, bà ấy như con thú điên khi nhìn thấy Jaejoong




_HAN HYO JOON! MÀY THUA RỒI, JOONGSOO YÊU TAO, ÔNG ẤY YÊU TAO, KHÔNG YÊU MÀY, MÀY THUA RỒI, HA HA HA, JOONGSOO MÃI MÃI LÀ CỦA KIM HYE JA, MÃI MÃI, MÀY NGHE RÕ KHÔNG? LÀ MÃI MÃI, JOONGSOO MÃI MÃI LÀ CỦA TAO, CHỈ RIÊNG MÌNH TAO THÔI, HA HA HA!- bà cười một cách man dại khi cố gắn lao tới cậu, Jaejoong nhìn bà với đôi mắt khinh bỉ và tức giận khiến bà ta càng thêm điên tiếc lên



“BỐP!”



Jaejoong ngã bậc về phía sau khi nhận lấy cái tát nảy lửa từ Hyo Yoen, Không biết ả đã đi đến đây bằng cách nào mà cả Yunho lẫn Jaejoong đều không hay biết gì. Hắn đẩy ả ra một cách thô bạo rồi đưa tay chắn ngan người Jaejoong



_cô muốn gì?- hắn gằn từng chữ khi thấy năm dấu tay bắt đầu hiện rõ lên gương mặt trắng mịn của cậu và hắn thề rằng nếu hắn không kiềm chế lại thì hắn sé bóp nát cổ ả ngay lúc này rồi



Hyo Yoen với đôi mắt ngập nước đang nhìn cậu, đôi môi được tô đỏ đang mím lại vì giận và đôi tay nắm chặt lại tưởng từng như có thể bẻ gãy cả thép nguội.



_MÀY KHÔNG GIỮ LỜI! MÀY HỨA SẼ THA CHO MẸ TAO MÀ MÀY KHÔNG GIỮ LỜI, MÀY LÀ ÁC QUỶ- ả chỉ tay vào cậu rồi hướng cái nhìn khinh bỉ sang Yunho- MÀY CŨNG LÀ ÁC QUỶ, HAI CHÚNG BAY ĐỀU LÀ ÁC QUỶ




_ Hyo Yoen! Con nói gì vậy? sao lại đánh Jaejae?- ông Kim đập tay vào thành xe lăn mà nhìn ả



_CON NÓI KHÔNG PHẢI SAO? NÓI BẢO RẰNG SẼ GIÚP MẸ, NHƯNG BA THẤY RỒI ĐẤY, NÓ HẠI MẸ NGỒI TÙ 40 NĂM, CÒN NÓ- ả chỉ tay sang Yunho- MÀY CƯỚP ĐI TẤT CẢ CỦA TAO, MÀY KHÔNG PHẢI LÀ NGƯỜI MÀ



Yunho không nói gì, hắn đứng lến và lấy điện thoại ra gọi cho ai đó



_alo! Ông lập một hồ sơ cho tôi, tôi muốn kiện Kim Hyo Yoen tội phỉ bán tôi nơi công cộng, đưa đơn ấy càng nhanh càng tốt




Giọng hắn nhẹ tênh nhưng lại khiến cho ông Kim, Hyo Yoen, Jaejoong và Junghwa ngạc nhiên không nói nên lời




_anh Yunho! Xin anh, xin anh đừng như thế, chị tôi nhất thời nóng giận thôi, anh làm ơn đừng có kiện chị ấy- Junghwa vội nói và nắm tay Jaejoong – Jaejae làm ơn nói với Yunho giúp chị với, cả nhà đã đủ khổ lắm rồi



Jaejoong nghe Junghwa nói vậy, cậu cũng không nỡ nhìn chị ba của mình suốt ngày lo lắng như thế, cậu giật tay hắn và lắc đầu nhưng hắn vẫn cứ tỉnh như không



_đừng …..anh Yunho! Làm ơn- cậu nói nhỏ



_chúng ta đi thôi- hắn nắm lấy tay cậu và bỏ đi, hắn không quan tâm tới họ



_yên tâm đi Junghwa, anh ấy như thế là không làm nữa rồi- Won Bin nắm chắc vai Junghwa



_thật không?- cô nhìn anh



_tính anh ấy là thế đấy, không sao đâu, em nên cám ơn Jaejoong



_Dạ



Junghwa cùng Won Bin đẩy xe ông Kim về nhà của họ, Hyo Yoen thẩn thờ đi ở phía sau, còn Tae Yoen thì đi cuối cùng, từ lúc ả nghe bản án của bà Kim thì không hề biểu hiện một tý gì cả, ả cứ lầm lầm lỳ suốt, chẳng nói chuyện với ai



Nhà ông Kim



_mọi thứ….- Junghwa nhìn quanh ngôi nhà của mình



_......bị lấy đi hết rồi- ông Kim nói một cách buồn bã



_xin lỗi…..tôi đã không làm được gì…- Won Bin nhìn ông



_tôi không trách Yunho, không trách cậu, có trách, thì trách tôi ngày trước quá nhu nhược, quá yếu đuối, nếu tôi vững lòng với Hye Ja, nếu tôi không bị tình xưa luyến ái thì sẽ không sinh ra nghịch cảnh này



_ba!- Junghwa nắm lấy tay ông



ông Kim! Xin lỗi ông, đó không phải là lỗi của ông, anh tôi muốn trả thù thì phải là đến nơi đến chốn, họa do bà Kim gây ra nhưng bắt ông phải gánh lấy, thật sự thì….lỗi không do ông



Hyo Yoen và Tae Yoen thì người nào về phòng người nấy, Hyo Yoen thì ngồi ở một góc nhà mà khóc còn Tae Yoen lại mỉm cười



_ba!



Mọi ngưởi ngẩn đầu lên thì thấy Yunho và Jaejoong đang đứng ở trước nhà, tay cậu cầm một hộp lớn và đi vào trong



_mọi người chắc là đói rồi, em có mua ít đồ ăn lại nè



Jaejoong vừa nới vừa mở hộp ra, bên trong toàn là những món ông Kim và Junghwa thích khiến cho hai người họ thật sự cảm động, Junghwa ôm chầm vào cậu mà khóc còn ông Kim thì mỉm cười chua chát


_thật không ngờ, ba chưa chăm sóc con tử tế ngày nào mà bây giờ lại nhờ cả vào con mới có miếng ăn, ba thật không đáng làm ba con- ông nghẹn ngào



_ba….con biết ba rất thương con, con biết mà- Jaejoong mỉm cười nhìn ông- con nghĩ cái này thuộc về ba- cậu đưa cho ông một phong bì lớn



_đây là….- ông nhận lấy nó



_từ nay, ba lại là chủ của Boss, nhưng nó sẽ không còn tên Boss nữa, nó sẽ là Destiny- cậu mỉm cười



_ Jaejae ah!- tay ông rung rung



_ba hãy cám ơn anh Yunho, là anh ấy đã trả lại công ty cho ba đấy



Flashback



_anh Yunho!- cậu nhìn chằm chằm vào chân mình- em nghĩ…..em muốn….trả Boss lại cho ba



“KÉT!”



_cái gì?- hắn mở to mắt nhìn cậu- em biết là tôi vất vả lắm mới lấy được nó từ tay ông ta không? Bây giờ lại dâng hai tay lên? Tôi điên hả? hay là em điên?- hắn nhíu mày



Jaejoong hơi giật mình, cậu đưa tay lên vuốt nhẹ ngực mình cho bình tâm lại, hôm nay không biết cậu đã giật mình bao nhiêu lần vì hắn, cách hắn thể hiện tình yêu của mình như thế sao?



_em thấy…..em làm chủ tịch không hợp đâu, em chỉ có thể vẽ thôi, ba….yêu công ty lắm, em không muốn ông đầu đường xó chợ như thế- cậu nhìn hắn- chỉ cần trả lại công ty cho ba, anh….em…..anh muốn gì cũng được



Hắn hơi ngạc nhiên khi nghe cậu nói như thế, hắn muốn gì ư? Ngay lúc này, hắn muốn được nếm lại vị ngọt của môi cậu một lần nữa



_tôi muốn em hôn tôi, ngay đây- hắn chỉ lên đôi môi của mình



_dạ?- Jaejoong tròn mắt



_nếu em hôn tôi, tôi sẽ chấp nhận điều kiện của em- hắn nhếch mép



Nhìn cách Jaejoong mím môi suy nghĩ, hắn thật sự không thể kềm lòng được, hắn không thể hiểu con người của hắn nữa rồi, từ khi được đặt môi lên đôi môi mềm mạ và ngọt ngào của cậu, hắn chỉ muốn hôn nữa, hôn đến khi nào cả hai không còn đủ dưỡng khí nữa, hắn nghiện môi cậu mất rồi, hắn phải làm sao đây? Vận mệnh của Boss chỉ đáng giá một nụ hôn thôi sao? Nhưng hắn cảm thấy xứng đáng, chỉ cần nụ hôn đó thôi, hắn không cần gì cả



Jaejoong nhìn hắn một hồi lâu, cậu từ từ chồm người về phía hắn và đặt lên môi hắn một nụ hôn nhẹ, nói là hôn thì cũng không đúng lắm, chỉ là môi chạm môi thôi, nhưng với hắn, như vậy là đủ rồi, chỉ như vậy thôi là đủ rồi



Yunho nhếch mép một cách vừa ý, hắn quay đầu xe và phóng nhanh về phía nhà cậu- hình như họ chưa ăn gì thì phải



Endflashback




_ Jaejae ah! Ba…..cám ơn con….ba không biết phải nói sao nữa



Jaejoong mỉm cười và đưa cho ông đĩa mỳ mà ông thích ăn nhất, Junghwa thì đem vào cho Hyo Yoen và Tae Yoen nhưng họ không chịu ăn nên cô đành lắc đầu bước ra




_ông có thể ở lại đây, vì bây giờ nó là nhà của tôi- Yunho nhìn ông mà nói- coi như đó là quà cho ông
vậy



_cám ơn cậu, Yunho! Thật ra cậu cũng không phải là người xấu- ông mỉm cười nhìn hắn



_ngày mai chúng ta sẽ đi thăm mẹ nhé- Junghwa nhìn Jaejoong



_em….



_đi với chị, được không?



Jaejoong mỉm cười và gật đầu



Phòng Hyo Yoen



Kim Jaejoong! Tao nhất định không tha cho mày, tao nhất định sẽ không tha cho mày



Phòng Tae Yoen



_alo! Là tôi đây, nếu anh giúp tôi việc này, tôi sẽ là của anh- Tae Yoen mỉm cười chết chóc



Ngày mai……….



………….



Jaejoong thức dậy thật sớm để chuẩn bị đi đến nhà của Junghwa và cùng cô đế thăm bà Kim, cậu chuẩn bị một ít thức ăn nhẹ cho cả hai người nhưng cậu lại tỏ ra lung túng khi nhìn thấy hắn đang ăn sáng trong nhà bếp, quả thật bây giờ cậu rất ngượng khi phải nhìn thấy hắn. Mỗi lần nhìn hắn, cậu lại nhớ lại lời nói hôm qua “anh.yêu.em” khiến hai má của cậu bất giác lại đỏ lên trông thấy, và cậu càng xấu hổ hơn khi nhìn vào môi hắn, đến bây giờ cậu mới nhận ra rằng môi của hắn thật đẹp và rất quyến rũ, hắn chỉ ngồi ăn sáng và đọc báo thôi nhưng cậu lại thấy hình như hắn đang phát sáng thì phải, cả ánh nắng bên ngoài cũng không sáng bằng hắn, chắc là mắt cậu bị hoa rồi




Jaejoong dụi mắt vài lần rồi nhanh chóng chạy ra ngoài nhưng không quên chào Yunho. Hắn mỉm cười khi nhìn thấy dáng điệu đó của cậu, bất chợt hắn nhớ ra một điều quan trọng



thôi chết, hôm qua mình nói yêu cậu ta nhưng mình chưa hỏi cậu ta có yêu mình không, Jung Yunho ơi là Jung Yunho! Sao mày lại ngốc đến thế này?sao mày không hỏi xem ngưởi ta có yêu mày không chứ? Nhưng nếu không có thì sao?không sao, mình sẽ khiến Jaejoong phải yêu mình, nhất định phải yêu mình



Sau khi đưa ông Kim lên xe đến công ty, Junghwa khuyên mãi nhưng Hyo Yoen và Tae Yoen vẫn không chịu đến nên cô cùng Jaejoong đến Shadow để thăm bà Kim. Tuy nhiên, tìm đã lâu nhưng vẫn không thấy bà Kim ở đâu cả


_có khi nào mẹ lên sân thượng không? Mẹ rất thích ngắm mặt trời vào buổi sáng



_có lẽ….- cậu gật đầu



Quả đúng như lời Junghwa nói, cả hai đang nhìn thấy bà Kim đang đứng với hai tay dang ra và đẩu ngẩn lên cao, bà đang tắm ánh nắng sớm, thói quen của bà



_mẹ!- Junghwa mỉm cười gọi bà



Bà Kim cũng mỉm cười quay lại, nhưng nụ cười trên môi bà tắt hẳn khi nhìn thấy Jaejoong



_Han Hyo Joon?- bà nghiến răng nhìn cậu- sao mày lại còn sống? sao mày lại còn sống?



Bà Kim lao lại và dùng hết sức bình sinh của mình để bóp cổ cậu, do quá bất ngờ nên Jaejoong không tránh kịp và chiếc cổ thanh mảnh của cậu nằm gọn trong bàn tay của bà



_MẸ! MẸ LÀM GÌ VẬY? BỎ RA ĐI! LÀM ƠN, BỎ RA, JAEJAE SẼ CHẾT MẤT



Jaejoong không nói được lời nào, cậu loạng choạng về phía sau khi bà cứ tấn tới cậu, chẳng mấy chốc bà đã dồn cậu đến bức tường chắc trên sân thượng



_MẸ AH! BỎ TAY RA ĐI MẸ, JAEJAE SẼ CHẾT MẤT



Junghwa vừa hét lên vừa cố gắn gỡ từng ngón tay của bà ra khỏi cổ Jaejoong



_mày nhất định phải chết! mày nhất định phải chết



Jaejoong dùng hết sức của mình gỡ tay bà ra nhưng không cẩn thận, cậu xoay người khiến bà té xuống nhưng tay vẫn còn bám được thành sân thượng



_dì!


_mẹ!



Jaejoong và Junghwa vội chộp lấy tay bà và cố gắn kéo bà lên, nhưng chân bà Kim liên tục quẫy đạp khiến sức nặng càng lúc càng tăng, nó kéo hẳn Jaejoong xuống



Bây giờ thì hai cánh tay Jaejoong phải chịu sức nặng của cậu và cả bà Kim



_HA HA HA! MÀY CHẾT CHÚNG VỚI TAO, TAO SẼ KÉO MÀY XUỐNG ĐỊA NGỤC, HYO JOON, HÃY CÙNG TAO XUỐNG ĐỊA NGỤC NÀO!- bà Kim cười một cách sản khoái và cố gắn kéo Jaejoong xuống



_BÌNH TĨNH NÀO JAEJOONG, CHỜ CHỊ, CHỊ SẼ GỌI NGƯỜI ĐẾN CỨU, PHẢI CHỜ CHỊ



Junghwa hét chạy lại cầu thang và hét lên nhưng hình như chẳng ai nghe thấy cả, cô chạy lại nắm tay
Jaejoong mà kéo lên nhưng cô bị một lực nào đó kéo mạnh ra khỏi cậu



_Kim Jaejoong! Giờ tử của mày đã điểm rồi



Hyo Yoen không biết xuất hiện từ lúc nào, ả cố gắn gỡ những ngón tay của cậu ra mặt cho Junghwa kéo hay Jaejoong la toáng lên



_chị điên sao? Có dì ở dưới em nữa mà, chị không được làm như vậy, chị không được



_tao không quan tâm, mày đừng hòng lừa tao



_ĐI THEO TAO MAU LÊN, HYO JOON, MAU ĐI THEO TAO



BÀ Kim giật mạnh chân cậu nhưng tuột tay và bà rơi xuống từ tầng thứ 18



_MẸ!- Junghwa và Hyo Yoen đồng thanh hét lên khi nhìn thấy bà rơi xuống cùng chiếc giày của cậu



_KIM JAEJOONG! MÀY PHẢI TRẢ GIÁ! MÀY PHẢI CHẾT! MÀY NHẤT ĐỊNH PHẢI CHẾT



Hyo Yoen điên cuồn gỡ tay Jaejoong ra, cậu cũng không thể trụ vững nữa rồi nên một cánh tay đã bật ra nhưng Junghwa kịp kéo lại và đẩy Hyo Yoen qua một bên, cô dùng hết sức bình sinh của mình mà kéo cậu lên và cuối cùng cũng được



_Jaejoong!



Junghwa và Jaejoong nghe tiếng gọi của Hyo Yoen, quay lại thì họ đã thấy Hyo Yoen đang đứng trên thành tường



_tao bắt mày phải ân hận suốt đời, tao sẽ hóa thành mà mà theo mày, mà nguyền rủa mày



ả cười lớn rồi ngã người ra sau, ả nhắm mắt lại, cảm giác như đang được bay bổng trên không trung








máu…




nhuộm đỏ chiếc váy trắng mà ả đang mặt




màu đỏ đến nhức mắt




nhưng màu đỏ này….không đẹp



chúng dơ bẩn




Jaejoong và Junghwa vội vàng chạy xuống, họ bấm thang máy một cách vội vã, lúc này cảnh sát đã đến nơi. Junghwa vừa khóc vừa ôm cậu khi hai người đang ở trong thang máy



_chị ba- cậu ôm cô và an ủi- không sao đâu, không sao đâu



Jaejoong và Junghwa vội vã chạy ra ngoài khi thang máy mở, nhưng trước mặt họ là bốn tên hộ pháp
cao to lực lưỡng, chúng mỉm cười một cách chết chóc rồi tóm lấy họ, điều cuối cùng mà Jaejoong và
Junghwa nhìn thấy là đôi mắt hoảng loạn của đôi phương và nụ cười nửa miệng của bọn chúng



End chap 26
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [Longfic][PG-13+] Love of my life (YunJae)   

Về Đầu Trang Go down
 

[Longfic][PG-13+] Love of my life (YunJae)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : 1, 2  Next

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Dong Bang Shin Ki Forum :: Cassiopeia's World :: FanFic-
.:윤재딕 ♥ Always Keep The YunJae Faith:. Kpop In Your HeartYunJae♥Paradise TVXQ! UnCouples A*XiahNET - XiahJunsu's fansite in VietNam동방신기 Rising Gods of the East»†«TVXQ Vietnamese Fansite»†« XISU-StarSexyJJ - Jaejoong Vietnam's FansiteKiminland.netSPVN - Proud of Our PrinceDBCW♥FIVE We are Xiaholic!Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Sosblog.com